322
0
0
0
Ta là vị hôn thê của Lý Uyển. Hắn từ nhỏ đã kinh tài tuyệt diễm, xuất khẩu thành chương, còn ta lại thiên tư ngu muội, chẳng thông văn mực. Ngày Lý Uyển đỗ Trạng nguyên vinh quy bái tổ, mọi người đều chờ xem náo nhiệt, cho rằng hắn sẽ nhân cơ hội này mà từ hôn với ta. Thế nhưng hắn chẳng hề do dự mà nắm chặt lấy tay ta, che chở ta ở phía sau.
Ta tràn đầy vui sướng, cứ ngỡ hắn cũng thích mình, chỉ là trước nay không giỏi bày tỏ. Mãi cho đến trước ngày thành hôn, ta tình cờ nghe thấy hắn bộc bạch tâm can với bằng hữu: "Nếu không phải A Lê có ơn với ta, ta tuyệt đối không thể cưới nàng ấy." "Nàng ấy đơn thuần thì có dư, nhưng lại quá đỗi ngu ngốc."
Sau này ta ngã xuống vách núi, thi cốt không còn. Lý Uyển như phát điên tìm kiếm ta ở Vĩnh Châu suốt ba năm ròng. Ngày gặp lại ta, đôi mắt hắn đỏ hoe, chẳng còn vẻ lý trí kiềm chế như xưa. Hắn nghiến chặt răng, nhưng giọng điệu lại như đang khẩn cầu: "A Lê, cùng ta về nhà."
| Update 9: Chương 9 . 3 tháng trước |
| Update 8: Chương 8 . 3 tháng trước |
| Update 7: Chương 7 . 3 tháng trước |
| Update 6: Chương 6 . 3 tháng trước |
| Update 5: Chương 5 . 3 tháng trước |
HOT
Hoàn Thành , 3 tháng trước
128 0 0
HOT
HOT
[1 giờ trước] Chương 1889: Niềm tin được truyền đạt
[3 giờ trước] Chương 787: Cảnh hỗn loạn (2)
[8 giờ trước] Chương 21
[8 giờ trước] Chương 20
[8 giờ trước] Chương 19