“Nhưng chàng đã thành thân rồi.” Tôi nói.
Sau đó tôi thấy Lý Uyển nhíu mày, hắn gần như chẳng chút do dự mà nói tiếp:
“Thì đã sao? Chẳng lẽ trong phủ lại không thể chứa nổi một mình nàng?”
Hắn lặp lại lần nữa, giọng điệu mang theo vẻ nôn nóng không rõ là đang nói cho ai nghe:
“Theo ta về.”
Tôi há miệng, nhưng đột nhiên chẳng biết phải nói gì.
Từ nhỏ tôi đã vụng ăn vụng nói, người ta mỉa mai châm chọc tôi cũng không nghe ra, mắng tôi tôi cũng chẳng biết đường cãi lại.
Chỉ cần là những lời nói vòng vo, tôi phải tốn rất nhiều sức lực mới có thể hiểu được.
Nhưng lúc này, ma xui quỷ khiến thế nà...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 7 giờ 55 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 500 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Gian Thần Ngày Ngày Đều Muốn Giết Ta