Ngày đại hỷ, vị hôn phu của ta đột nhiên phát bệnh tim, tính mạng treo đầu sợi tóc. Ta vẫn ung dung thong thả, chẳng chút vội vàng, nhưng kẻ làm vú nuôi đứng bên cạnh lại đột nhiên biến sắc, cuống cuồng giận dữ. Mụ ta nhảy xổ ra, chỉ tận mặt mà cáo buộc ta cố tình cho vị hôn phu uống nhầm thuốc.
Người cha vốn mực thước yêu thương ta, nay lại đưa ra bản báo cáo kiểm định bình thuốc để làm bằng chứng đanh thép vạch trần tội trạng của ta.
Dưới chứng cứ rành rành, ta phút chốc trở thành hạng nữ nhân bạc tình như Trần Thế Mỹ, một kẻ vong ơn phụ nghĩa bị người đời khắp cõi mạng phỉ nhổ, khinh khi.
Cha ta nén đau thương mà tống ta vào ngục tối. Ông ta độc chiếm khối gia sản bạc tỷ, vậy mà miệng vẫn than vãn bản thân cô độc khôn cùng.
Còn ta, nơi lao tù khổ ải, thân xác hao gầy, bị kẻ xấu nhắm vào hành hạ dã man cho đến chết.
Chớp mắt tỉnh dậy, ta đã thấy mình trở về đúng ngày đại hỷ năm ấy.