Chiết Ánh TrăngChương 4
Nghe vậy, cảm xúc của Vân Li vốn đang thả lỏng theo từng động tác của anh bỗng chốc căng thẳng trở lại.
Cái gì mà lần đầu tiên chứ?
Vân Li không hiểu lắm ý anh nói, do dự hỏi: “Trước kia anh chưa từng làm cho ai sao?”
Người đàn ông đáp: “Ừ.”
“...”
Cô hoàn toàn câm nín trước phản ứng thản nhiên như thể đó là chuyện đương nhiên của anh. Vân Li thậm chí còn tự hỏi liệu có phải mình đang làm quá vấn đề lên hay không. Tuy rằng độ cao của hạng mục này nhìn qua chỉ hơn hai mét, nhưng vẫn tiềm ẩn những nguy hiểm nhất định.
Lúc này Vân Li không còn tâm trí để ý đến chuyện khác, cô buộc phải lên tiếng để tìm kiếm chút an ủi: “Trước đó anh đã được huấn luyện qua chưa?”
Người đàn ông không buồn ngẩng mắt: “Huấn luyện gì?”
“Giống như là...” Vân Li không nghĩ ra từ chuyên môn, lúc này cô cũng chẳng thể nói giảm nói tránh được nữa, đành hỏi thẳng: “Làm thế nào để thắt dây an toàn chắc chắn nhất, để giảm thiểu rủi ro xuống mức thấp nhất ấy.”
Nghe cô nói xong, người đàn ông mới buông một câu: “Chưa từng.”
“...”
Trong khoảnh khắc này, Vân Li có cảm giác như mình đang đi nhảy Bungee thật sự, và nhân viên công tác vừa nói với cô rằng sợi dây này có khả năng sẽ đứt, nhưng không chắc chắn là có đứt hay không, cô cứ thử xem sao.
Cả người Vân Li cứng đờ: “Nếu dây an toàn không thắt chặt, tôi sẽ bị văng ra ngoài sao?”
Người đàn ông liếc nhìn cô một cái, dường như đang cân nhắc: “Tôi không rõ.”
Thấy vẻ mặt thản nhiên của đối phương, Vân Li mím môi, tự nhủ không được tự dọa chính mình. Đột nhiên, người đàn ông khẽ chạm vào nút cài trên dây an toàn, hờ hững nói: “Cô muốn thử không?”
Vân Li: “...”
Vân Li: “?”
Người đàn ông trước mặt nói chuyện chẳng khác nào một ác ma đang thì thầm. Tuy nhiên, anh chỉ nói một câu như vậy rồi thu tay lại ngay, không có thêm bất kỳ động tác thừa thãi nào.
Vân Li thậm chí còn nảy sinh lòng tiểu nhân mà nghĩ rằng, có lẽ vì những lời cô nói lúc trước khiến anh ghi hận trong lòng nên giờ mới mượn cơ hội này để hù dọa cô. Sống lưng cô cứng đờ, cúi đầu sờ sờ vị trí nút cài để kiểm tra xem nó có bị lỏng ra hay không.
Cùng lúc đó, từ đằng xa có người gọi Từ Thanh Tống đến. Trước khi đi, Từ Thanh Tống mỉm cười trấn an cô: “Cậu ấy chỉ trêu cô thôi, đừng để tâm.”
Ngay sau đó, anh quay sang nhắc nhở người đàn ông: “Làm gì vậy, có trách nhiệm chút đi, đừng nói linh tinh dọa người ta.”
Người đàn ông vẫn giữ dáng vẻ “làm việc cho có lệ”, nhưng nhờ vậy mà anh mới chịu nói một câu tử tế với Vân Li: “Yên tâm, tôi kiểm tra rồi.”
Sau đó anh chỉ vào sợi dây bên cạnh mình: “Lát nữa nếu có sợ thì nắm chặt chỗ đó.”
Vân Li gật đầu, do dự một chút rồi mới chậm chạp dịch tay ra chỗ khác. Người đàn ông cầm chiếc kính VR bên cạnh đeo lên cho cô: “Phía sau có cái nút, cô tự điều chỉnh độ chật lỏng nhé.”
Hình ảnh trước mắt Vân Li biến thành một hàng ký tự dài, kèm theo hiệu ứng lửa cháy bập bùng.
Người đàn ông hỏi: “Rõ không?”
Vân Li híp mắt: “Hơi mờ.”
Lời vừa dứt, cô cảm nhận được bàn tay của người đàn ông áp lên kính VR của mình, điều chỉnh nó xuống phía dưới một chút. Tầm nhìn trở nên rõ ràng hơn, Vân Li giơ tay tự mình căn chỉnh lại một góc độ thoải mái nhất.
Vì hạng mục này sẽ di chuyển lên xuống liên tục, nếu chỉ đeo bình thường thì kính rất dễ bị rơi. Do đó, anh đã gia cố thêm hai sợi đai, cố định dưới cằm giống như đang đội mũ bảo hiểm.
Sau khi đeo kính VR, cô hoàn toàn tách biệt với thế giới thực. Vân Li không biết chuyện gì đang xảy ra xung quanh, lòng có chút khẩn trương. Chỉ nghe thấy người đàn ông nói một câu “Bắt đầu rồi”, cảnh tượng trước mắt lập tức thay đổi.
Đó là một vách núi cao đến mức không thấy đáy, phía xa là mây mù bao phủ trùng điệp. Trò chơi không bắt đầu bằng việc nhảy xuống ngay mà có một khoảng thời gian đệm. Một NPC trước mặt đang mấp máy môi như thể đang nói điều gì đó.
Sau đó, từ góc nhìn của nhân vật chính, Vân Li thấy mình muốn nhảy nhưng lại không dám, cứ do dự mãi không thôi. Trong lúc cô còn chưa kịp phản ứng, nhân vật đột ngột gieo mình xuống.
Chiếc ghế treo bên dưới cũng bắt đầu hoạt động.
Cảm giác rơi xuống vực sâu, rồi lại nảy lên hạ xuống do lực đàn hồi của sợi dây vô cùng chân thực. Cảm giác mất trọng lực mạnh mẽ ập đến, mặt biển đen kịt ngay sát dưới chân, rồi ngay sau đó cô lại bị kéo vọt lên cao.
Vân Li sợ hãi đến mức nhắm nghiền mắt lại trong giây lát, nhưng rồi lại ép bản thân phải mở ra. Cô thuộc tuýp người vừa nhát vừa ham chơi. Mỗi lần đi công viên giải trí, nhìn thấy những trò cảm giác mạnh cô đều thấy hứng thú, nhưng cứ đến cổng là lại chùn bước không dám thử.
Còn loại trải nghiệm VR này, Vân Li biết rõ nó là hư cấu, thực tế sẽ không đáng sợ đến thế, nên cô muốn thử sức từng cái một. Nói ngắn gọn thì dũng khí của cô chỉ tồn tại trong thế giới giả tưởng mà thôi.
Trò chơi kết thúc, cô trở lại với thực tại.
Thời gian của hạng mục này không dài, nhưng vì cảm giác quá mức chân thật nên Vân Li vẫn thấy một giây trôi qua dài như cả năm. Thế nhưng sau khi “sống sót trở về”, cô lại cảm thấy tinh thần sảng khoái, vừa hưng phấn vừa kích thích.
Vân Li tháo kính VR ra. Người đàn ông đón lấy chiếc kính rồi giúp cô tháo dây an toàn.
Khi chân đã chạm đất, Vân Li nghiêng đầu nhìn thấy chiếc màn hình bên cạnh đang chiếu lại cảnh tượng cô vừa trải qua một cách đồng bộ. Hóa ra những gì cô thấy, người khác cũng có thể nhìn thấy.
Nghe Hà Giai Mộng nói, để các video đạt hiệu quả tốt hơn, sau này những hình ảnh này sẽ được gửi đến từng người tham gia theo một quy trình thống nhất.
Vân Li nói lời cảm ơn, rồi ngẫm nghĩ một lát mới đưa ra thắc mắc: “Trò này không có âm thanh sao?”
Người đàn ông ngước mắt nhìn cô.
Vân Li giải thích: “Tôi thấy nhân vật có cử động miệng, nhưng lại không nghe thấy tiếng gì cả.”
Người đàn ông dường như cũng không rõ lắm, anh dứt khoát tự mình đeo kính vào kiểm tra. Một lát sau, anh tháo kính xuống, cầm trên tay quan sát: “Có âm thanh mà, nhưng hình như tai phải bị hỏng rồi.”
Nói xong, anh lại xác nhận lại: “Cô hoàn toàn không nghe thấy gì sao?”
“...”
Nhịp thở của Vân Li bỗng chốc khựng lại. Câu nói đó đụng ngay vào khuyết điểm bẩm sinh của cô.
Tai phải của kính bị hỏng, đồng nghĩa với việc chỉ có tai trái phát ra âm thanh. Nhưng tai trái của cô vốn dĩ không nghe được gì cả. Vì vậy, cô thực sự đã không nghe thấy bất cứ âm thanh nào.
“À, vậy sao?” Vân Li gượng gạo đáp, “Chắc là do lúc nãy tôi căng thẳng quá nên nghe không rõ.”
“Ừ.”
Người đàn ông không mảy may nghi ngờ. Kết thúc “nhiệm vụ” với Vân Li, anh quay lại với thái độ “không liên quan đến mình”, tập trung yên lặng kiểm tra thiết bị.
Sau khi Vân Li chơi xong các hạng mục khác và quay lại nơi này, cô đã không còn thấy bóng dáng người đàn ông đó đâu nữa. Cô lựa chọn bỏ qua một vài trò chơi, chỉ thử những thứ mình hứng thú, loáng một cái đã hết cả buổi sáng.
Trong số những người đến đây, cô được xem là người còn dồi dào sức lực nhất. Có vài người chơi lâu bị chóng mặt đã sớm dừng cuộc chơi, hiện đang ngồi ở khu nghỉ ngơi tán gẫu.
Tìm một góc vắng người, Vân Li vừa nhanh chóng kiểm tra lại các đoạn video mới quay, vừa suy nghĩ xem nên cắt ghép biên tập như thế nào. Một lúc sau, Hà Giai Mộng tìm thấy cô và thông báo một tin tức.
Với tư cách là chủ nhà, Từ Thanh Tống muốn mời mọi người dùng bữa, nhân tiện chính thức gặp mặt và tiễn đoàn. Nghe nói những người khác đều đã vui vẻ đồng ý, Vân Li đành nuốt lại lời từ chối, chọn cách đi theo số đông.
Địa điểm dùng bữa là một nhà hàng có tiếng ở Nam Vu. Phía EAW đã đặt một phòng bao lớn, bên trong có hai bàn tròn đặt song song. Vân Li ngồi ở vị trí phía trong cùng, hai bên lần lượt là Hà Giai Mộng và Tri Bất Liễu.
Có vài người đã quen biết từ trước, cũng có vài người vừa ngồi xuống đã bắt đầu chào hỏi làm quen. Trên bàn ăn vô cùng náo nhiệt, phần lớn mọi người vẫn chưa chơi đã đời, đang hào hứng bàn luận về cảm giác khi trải nghiệm các hạng mục.
Vân Li sợ nhất là những dịp xã giao như thế này, vừa vào chỗ là cô đã giả vờ cúi đầu nghịch điện thoại.
Những người đến cuối cùng là Từ Thanh Tống và người đàn ông kia. Trên bàn chỉ còn lại hai ghế trống, hai người họ tiến về phía đó.
Hà Giai Mộng chớp chớp mắt, nhìn thấy người đàn ông, bản tính mê trai đẹp lại trỗi dậy: “Nhàn Vân lão sư, hôm nay cô đã thấy vị soái ca này tháo khẩu trang chưa?”
Hôm nay?
Vân Li thành thật đáp: “Hôm nay thì chưa.”
Cô hơi ngập ngừng, định nói thêm rằng “nhưng trước kia thì thấy rồi”, song chưa kịp mở lời thì Từ Thanh Tống đã lên tiếng: “Tiểu Hà.”
Hà Giai Mộng ngơ ngác: “Dạ?”
“Cô có muốn đổi chỗ không?” Từ Thanh Tống nhìn quanh vị trí ngồi, vỗ vỗ vai người đàn ông bên cạnh, “Mấy ngày nay cậu ấy bị cảm, chỗ này lại ngay đầu gió điều hòa, cho cậu ấy ngồi vào phía trong đi.”
Hà Giai Mộng lập tức đứng dậy, nhanh nhảu đáp: “Dạ được chứ, không vấn đề gì ạ!”
Trước khi Vân Li kịp phản ứng, việc đổi chỗ đã hoàn tất một cách nhanh chóng. Vốn dĩ trong những buổi tiệc tùng thế này cô luôn muốn né tránh đám đông, giờ bên cạnh lại đổi thành một người lạ đã gặp vài lần, Vân Li không biết có nên chào hỏi hay không, cảm giác càng thêm đứng ngồi không yên.
Cô không nhìn sang phía anh mà chỉ cúi đầu uống nước. Từ Thanh Tống dường như cũng không có ý định giới thiệu người đàn ông này với mọi người.
Trên bàn có người bắt chuyện với người đàn ông, anh im lặng vài giây mới trả lời, dường như đang xác định xem đối phương có đang nói chuyện với mình hay không, nhưng câu trả lời đều rất ngắn gọn. Cảm giác giống như khi người ta đang nói chuyện hăng say thì bị ai đó ngắt lời vậy.
Vân Li cảm thấy có chút đồng cảm, muốn nhìn xem có phải anh đang thấy khó chịu ở đâu không nhưng lại không dám. Chẳng mấy chốc, trọng tâm của cuộc trò chuyện lại chuyển sang Từ Thanh Tống.
Vân Li cũng nhìn theo. Trong đầu cô bỗng nảy ra một suy nghĩ có chút lạc quẻ: Hình như mọi người đều quên hỏi tên của người đàn ông kia rồi.
Một lúc sau, người đàn ông tháo khẩu trang xuống. Những lần gặp trước, nếu không phải do ánh sáng không tốt thì cũng là do góc độ không rõ ràng, hoặc là do cô không nghiêm túc quan sát. Lúc này nhìn ở cự ly gần, Vân Li mới phát hiện màu tóc của anh hơi nhạt, không rõ là do nhuộm hay bẩm sinh.
Dưới mái tóc ấy là một ngũ quan hoàn hảo không góc chết, diện mạo mang nét lai tây. Chỉ riêng gương mặt này thôi đã đủ để khiến người ta phải trầm trồ.
Vân Li chợt thấy anh trông rất quen mắt. Hình như cô đã gặp ở đâu rồi thì phải...
Chưa kịp nhớ ra, nhân viên phục vụ đã bắt đầu bưng thức ăn lên. Các món ăn trên bàn rất đa dạng, chăm chút đến khẩu vị của từng người. Không biết là do không muốn ăn hay do kén chọn, từ góc nhìn của Vân Li, cô thấy người đàn ông hầu như không động đũa vào món nào. Anh chỉ ăn được một nửa bát cháo được gọi riêng.
Sau bữa tối, có người đề nghị đi hát KTV gần đó. Từ Thanh Tống mỉm cười đồng ý. Bữa ăn này tốn kém không ít, những người khác không muốn để anh phải bao trọn gói, nên đã đề xuất một trò chơi nhỏ: chia hai bàn thành hai nhóm, nhóm nào thua sẽ phải thanh toán tiền.
Sau một hồi đùn đẩy, cuối cùng mọi người chọn một trò chơi đơn giản và nhanh gọn có tên là “Thì thầm bên tai”. Quy tắc là mỗi nhóm cử một người nói một câu khoảng 30 chữ với người đầu tiên của nhóm đối diện, câu càng khó đọc càng tốt. Sau đó câu nói sẽ được truyền đi bằng cách thì thầm vào tai người bên cạnh, sao cho người thứ ba không nghe thấy. Nếu người cuối cùng thuật lại chính xác câu nói đó thì nhóm đó thắng.
Tim Vân Li hẫng một nhịp.
Ngay sau đó, cô nghe thấy một tin còn dữ dội hơn: “Vậy cứ theo chiều ngược kim đồng hồ mà truyền nhé.”
Ngược chiều kim đồng hồ, tức là từ trái sang phải. Điều đó có nghĩa là người đàn ông bên trái sẽ là người truyền lời cho cô.
Vậy là cô phải ghé tai trái của mình qua cho anh nói ư...
Mỗi nhóm đã quyết định xong câu đố và bắt đầu truyền lời từ người đầu tiên. Người khởi xướng là Từ Thanh Tống ở bàn của họ, cách bốn người nữa mới đến lượt Vân Li. Tốc độ truyền lời rất nhanh, khoảng cách càng rút ngắn, nỗi lo lắng trong lòng cô càng dâng cao.
Tuy rằng việc mất thính lực ở tai trái không gây ảnh hưởng quá lớn đến cuộc sống và Vân Li cũng không quá để tâm, nhưng cô vẫn không muốn công khai khiếm khuyết này trước mặt mọi người.
Vân Li bối rối nhìn sang người đàn ông: “Cái đó...”
Người đàn ông quay đầu lại nhìn cô.
Cô há miệng, định nói “Lát nữa tôi có thể dùng tai phải nghe được không?”, nhưng lại cảm thấy yêu cầu này quá lộ liễu, thế là chưa kịp nói đã xìu xuống: “Thôi, không có gì đâu.”
Chẳng mấy chốc đã đến lượt người đàn ông. Thấy người bên cạnh đang thì thầm vào tai anh, Vân Li hơi nghiêng người cố nghe lén nhưng chẳng nghe được chữ nào.
Tiếng thì thầm kết thúc, người đàn ông quay sang nhìn cô. Vân Li nhìn thẳng vào anh, đành nhắm mắt đưa chân, ghé đầu lại gần.
Hình ảnh như ngưng đọng lại trong vài giây.
Người đàn ông không nhúc nhích, đột nhiên lên tiếng: “Lại đây.”
Vân Li ngẩn ra: “Dạ?”
Lời nói không chút cảm xúc, nhưng ý tứ lại khiến người ta dễ nảy sinh hiểu lầm. Trên bàn ăn đã có vài người không nhịn được mà trêu chọc vài câu.
Người đàn ông dường như không nghe thấy, anh đặt khuỷu tay lên bàn, lười nhác chống cằm. Tựa như thấu hiểu được sự lo lắng của cô, tầm mắt anh dừng lại ở phía tai phải của cô, rồi thản nhiên lặp lại:
“Lại gần thêm chút nữa.”
Đề xuất Huyền Huyễn: Hành Trình Tu Tiên Của Nữ Phụ: Một Đường Đăng Tiên
[Pháo Hôi]
Bộ này hay quá, hóng truyện ạ