Chiết Ánh TrăngChương 3
Vì lương tâm cắn rứt, Vân Li chỉ cảm thấy những lời anh ta nói như một sự uy hiếp lạnh lẽo, áp lực đè nặng chẳng khác nào nghe thấy: “Giờ tôi chuẩn bị giết cô, nhưng con dao trong tay chưa đủ sắc. Không sao, tôi vẫn còn súng.”
Cái thứ gọi là “cán dài” kia, hóa ra lại có khả năng đó thật. Sao anh ta lại biết được? Chẳng lẽ anh ta đã từng thử qua rồi sao?
Đủ loại suy nghĩ rùng mình cứ thế trào dâng. Cùng lúc đó, người đàn ông đột nhiên đứng dậy một cách đầy quỷ dị, bước về phía cô. Vân Li không rõ nguyên do, theo bản năng lùi lại một bước.
Người đàn ông không nhìn cô, anh ta lướt ngang qua, đi thẳng về phía trước rồi cầm chiếc điều khiển từ xa trên bàn lên. Anh chỉnh nhiệt độ về mức 30 độ, sau đó đặt xuống, thong thả đi đến quầy bar rót nước.
Nhận ra mình lại vừa nghĩ ngợi viển vông, Vân Li muốn nói gì đó để phá vỡ bầu không khí ngột ngạt này, nhưng miệng lại nhanh hơn não: “Cái cán dài kia, nên mua loại nào mới có thể giết...”
Vân Li lập tức câm nín, nhận ra lời này quá mức sai trái. Người đàn ông không hề ngước mắt, vẫn điềm nhiên uống nước.
“Ừm...” Vân Li vội vàng sửa lời, “Đại khái là nó có hình dạng thế nào, để tôi còn biết đường mà tránh mua...”
Nghe vậy, người đàn ông mới nhìn cô. Tầm mắt anh trượt xuống, dừng lại trên cổ tay nhỏ nhắn, gầy guộc của cô. Hệt như một cỗ máy vô tình đang đọc kết quả từ một đống số liệu, anh buông một câu trực quan nhất: “Sức của cô không đủ.”
“Hả?”
“Mua cái nào cũng vậy thôi.”
Quay trở lại câu lạc bộ, tâm trí Vân Li vẫn cứ quanh quẩn ở tình huống vừa rồi. Càng nghĩ càng thấy cuộc trò chuyện của họ thật đáng sợ. Giống như một kẻ mới nhập môn không biết trời cao đất dày là gì, lại đi ngang nhiên thỉnh giáo một tay "lão luyện" về việc dùng lực ô thế nào mới giết được người.
Một người dám hỏi, một người dám chỉ dạy.
Nghĩ đến việc trước khi rời đi mình còn ngu ngốc thốt ra câu “Đa tạ đã chỉ giáo”, Vân Li chỉ muốn bắt ngay một chuyến máy bay rời khỏi Nam Vu ngay trong đêm.
Mùa hè khô nóng, cơn gió thổi qua vành tai cũng mang theo hơi nóng hầm hập, ngay cả máy điều hòa cũng chẳng thể làm dịu đi nhiệt độ lúc này. Vân Li đưa tay che mặt, nhưng đến cả bàn tay cô cũng nóng bừng, như thể liên tục nhắc nhở cô về khoảnh khắc mất mặt vừa rồi.
Cách đó không xa, Hà Giai Mộng nhìn thấy cô liền cất tiếng gọi: “Lão sư Nhàn Vân!”
Vân Li giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ. Lúc này cô mới nhận ra những người tản mác ban nãy giờ đều đã tụ tập tại khu vực nghỉ ngơi ở trung tâm tầng hai. Một nhóm người ngồi thành vòng cung đang rôm rả trò chuyện, vài người khác đứng vây quanh, bầu không khí vô cùng náo nhiệt.
Khi cô bước tới, Hà Giai Mộng hỏi: “Sao em lên sớm thế, sạc xong rồi à?”
“Cũng gần xong rồi.” Nghĩ một lát, Vân Li nói thêm, “Trong phòng nghỉ có người đang ngủ.”
“Ai thế? Lúc chị xuống với em có thấy ai đâu.”
“Người hôm qua đón em ấy.”
“Ơ?” Hà Giai Mộng quay đầu lại, “Ông chủ, hôm qua anh nhờ ai đi đón người vậy?”
Vân Li nhìn theo tầm mắt của chị ta. Giữa chiếc ghế sofa là một người đàn ông lạ mặt vô cùng nổi bật. Anh ta mặc chiếc áo sơ mi họa tiết rực rỡ phối cùng quần tây dài, đôi mắt mang theo ý cười, hai chân bắt chéo, tựa lưng ra sau đầy thư thái. Dáng vẻ ấy toát lên nét văn nhã, ôn hòa, đúng chuẩn phong thái của một “quý công tử”.
Vị quý công tử ấy nhướng mày, như thể vừa mới nhớ ra: “Tôi xuống dưới một chuyến.”
Sau khi khách sáo vài câu với mọi người, anh ta đứng dậy rời đi. Lúc đi ngang qua Vân Li, anh dừng bước, lịch thiệp đưa tay ra: “Lần đầu gặp mặt, tôi là Từ Thanh Tống.”
Vân Li hơi ngẩn người, rồi cũng đưa tay ra: “Chào anh.”
Từ Thanh Tống hờ hững nắm lấy tay cô trong giây lát rồi buông ra ngay: “Hôm qua đón tiếp không chu đáo, mong cô lượng thứ.”
Vân Li khô khốc đáp: “Không có gì đâu ạ.”
Cứ như một buổi họp mặt người hâm mộ, khi Từ Thanh Tống rời đi, những người khác cũng lục tục đi theo. Nhóm bốn người của Vân Li cũng bắt đầu tìm đường về khách sạn. Hà Giai Mộng dường như vẫn chưa hết phấn khích, ba câu lại nhắc đến Từ Thanh Tống, sự hâm mộ cuồng nhiệt chẳng khác nào một người vừa bị "tẩy não".
Dù sau đó không thấy Từ Thanh Tống quay lại, đoàn người vẫn khởi hành về. Gần đến khách sạn, Hà Giai Mộng nhắc Vân Li chuyện vé máy bay lượt về. Vốn dĩ công ty đã đặt sẵn vé khứ hồi, nhưng trước đó Vân Li lấy cớ muốn ở lại Nam Vu chơi thêm vài ngày nên nói sẽ gửi thông tin chuyến bay sau. Chuyện này cứ thế kéo dài đến tận bây giờ. Hà Giai Mộng cũng không thúc giục, chỉ bảo cô khi nào xong việc thì báo một tiếng.
Nhắc đến chuyện này, lòng Vân Li lại nặng trĩu. Lần này cô rời Tây Phục đến đây, nói là vì công việc nhưng thực chất phần lớn nguyên nhân là do cô và ba mình, ông Vân Vĩnh Xương, đã có một trận cãi vã nảy lửa.
Ngòi nổ chính là việc cô lén lút thi đậu cao học. Chẳng biết từ bao giờ, ông Vân Vĩnh Xương cực kỳ phản đối việc Vân Li đi học đại học ở một thành phố khác. Hồi thi đại học, ông đã dùng uy quyền của người làm cha để ép cô chỉ được điền nguyện vọng vào các trường trong vùng. Khi đó Vân Li ngoài mặt thì đồng ý, nhưng sau lưng lại lén điền vào một trường ở Nam Vu theo ý mình.
Lúc ấy cô ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần trúng tuyển, ba sẽ không thể không cho cô đi. Nhưng nhìn thái độ hiện tại của ông, cô hiểu rằng nếu năm đó mình trúng tuyển thật, chắc chắn ông cũng sẽ nhẫn tâm bắt cô ở nhà học lại.
Chẳng biết nên gọi đó là may mắn hay bất hạnh, năm đó cô chỉ thiếu đúng một điểm để trúng tuyển. Cuối cùng, cô vẫn phải ở lại Tây Phục như ý nguyện của ba.
Vì vẫn luôn nuối tiếc chuyện năm xưa, nên khi thi thạc sĩ, mục tiêu duy nhất của cô vẫn là Đại học Công nghệ Nam Vu. Và thái độ của Vân Vĩnh Xương vẫn y hệt như bốn năm trước. Ông nói cô từ nhỏ đã luôn nằm trong tầm mắt của cha mẹ, con gái đi xa như vậy họ không thể yên tâm. Thế hệ trước thường không có khái niệm về việc đi xa, họ chỉ thấy Tây Phục cũng có trường tốt, học ở đâu mà chẳng như nhau.
Vân Li đành dùng lại chiêu cũ, giả vờ ôn thi vào trường cũ nhưng thực chất là chuẩn bị cho kế hoạch “tiền trảm hậu tấu”. Sau khi thi đỗ, cô cũng không dám nói, cứ định mở lời rồi lại thôi. Mẹ cô, bà Dương Phương, và cậu em trai Vân Dã đều biết rõ tình hình nhưng chẳng ai can thiệp, chỉ đứng ngoài quan sát.
Thời gian nhập học đang đến gần, chuyện này cứ như tảng đá đè nặng trong lòng, khiến Vân Li mỗi ngày đều phải chịu đựng sự dày vò. Đôi khi cô thấy mình sắp phát điên, rõ ràng đã ngoài hai mươi tuổi mà đi học vẫn phải xin phép cha mẹ như đứa trẻ lên ba xin kẹo.
Khoảng thời gian trước khi nhận được lời mời từ EAW, vì địa điểm làm việc ở Nam Vu nên Vân Li đã hỏi Đặng Sơ Kỳ - cô bạn thân đã ở đây bốn năm - xem có biết nơi này không. Trùng hợp là bạn cùng phòng của Đặng Sơ Kỳ có người quen làm việc tại EAW. Sau khi tìm hiểu kỹ, Vân Li thấy đây là một cơ hội khá tin cậy. Thêm vào đó, đãi ngộ bên kia đưa ra rất tốt khiến cô vốn định từ chối cũng bắt đầu dao động.
Trong một bữa cơm, cô lấy hết can đảm để thỉnh thị ý kiến. Lúc đầu thấy phản ứng của ba không quá gay gắt, cô tưởng thời cơ đã đến nên cẩn thận thú thật mọi chuyện. Thế nhưng, vừa nghe xong, Vân Vĩnh Xương lập tức thay đổi sắc mặt, nổi trận lôi đình. Ông không cho cô bất kỳ cơ hội giải thích nào, bắt cô phải từ bỏ ngay lập tức, hoặc là đi làm, hoặc là thi lại cao học ở một trường địa phương.
Sự nhẫn nhịn bấy lâu biến mất trước thái độ độc đoán của ông, cảm xúc tích tụ bao ngày bùng nổ. Cô không thể hiểu nổi, vừa uất ức vừa phẫn nộ, cô thốt lên: “Đây là chuyện của con, con muốn làm gì là quyền của con!”
Cuộc chiến bùng nổ từ đó. Trong lúc nóng giận, Vân Li đã dứt khoát phản hồi email cho EAW, chấp nhận công việc này.
Tiếng chuông điện thoại cắt ngang dòng suy nghĩ, Vân Li bước vào phòng, liếc nhìn màn hình. Là Vân Dã. Cô bắt máy, bật loa ngoài rồi ném điện thoại lên giường.
Lấy giọng đàn chị, cô lên tiếng trước: “Báo danh tính trước đi.”
Cậu em trai ngẩn người: “Gì cơ?”
“Em là người đến truyền lời của ba mẹ, hay là em trai chị?”
Trầm mặc vài giây, Vân Dã có chút cạn lời: “Em trai chị.”
Vân Li: “Ồ, vậy nói đi.”
“Chừng nào chị về? Nhớ mang đặc sản Nam Vu về nhé.”
“Em muốn cái gì, chị gửi bưu điện về cho.”
“Chị định làm gì đấy, bỏ nhà đi bụi à? Vân Li, chị ấu trĩ thật đấy.” Vân Dã nói, “Bao nhiêu tuổi rồi mà còn cái kiểu cãi nhau với ba mẹ xong bỏ nhà đi, không thấy mất mặt à?”
Vân Li không hề nao núng: “Em không nói thì ai biết được.”
Áp suất thấp bao trùm ngôi nhà suốt mấy ngày qua khiến Vân Dã trở thành cái thớt cho cả hai bên trút giận. Cậu chẳng muốn dính vào vũng nước đục này chút nào, đành hỏi lại: “Thế bao giờ chị về?”
Còn hơn nửa tháng mới đến ngày nhập học, Vân Li không muốn về sớm để rồi lại cãi nhau với ba. Cô nói thật lòng: “Có lẽ là không về luôn.”
“Hả?”
“Dù sao cũng sắp khai giảng rồi, chị lười đi đi lại lại, coi như ở đây thích nghi trước vậy.” Vân Li bắt đầu tìm lý do, “Vả lại Đặng Sơ Kỳ cũng ở đây, chị có thể ở lại chơi với nó vài ngày.”
“Chị nghiêm túc đấy chứ?”
“Đương nhiên,” càng nói, Vân Li càng thấy việc không về là hợp lý, “Chắc chắn là chị sẽ không về.”
Vân Dã không thể tin nổi: “Chị không sợ ba đánh chết à?”
“Nói gì thế.” Vân Li nhắc nhở cậu em nhận rõ tình hình, “Lúc này mà chị quay về mới là bị đánh chết đấy.”
“...”
Sau khi thông suốt tư tưởng, vì không phải về nhà đối mặt với ba nên tâm trạng Vân Li bỗng trở nên nhẹ nhõm hẳn. Đêm đó cô ngủ rất ngon, sáng sớm hôm sau đã chuẩn bị xuất phát.
Trạng thái của mọi người hôm nay rõ ràng khác hẳn hôm qua. Ai nấy đều cầm máy ảnh, thỉnh thoảng lại quay một đoạn phim ngắn ngay từ sảnh khách sạn. Vân Li vốn hơi ngại khi phải quay chụp trước mặt người khác, nhưng Tri Bất Liễu và Phí Thủy lại chủ động chào hỏi trước ống kính của cô. Thấy vậy, cô cũng bớt đi phần nào câu nệ, khẽ mỉm cười.
Trước khi vào bên trong, một vài người tìm vị trí có thể bao quát được toàn cảnh Hải Thiên Thương Đô để quay những thước phim không có người. Vân Li cũng làm theo, tìm một chỗ ngồi cách xa đám đông để nhanh chóng hoàn thiện kịch bản trong đầu.
So với một hội trường trải nghiệm đơn thuần, EAW giống như một công viên chủ đề thu nhỏ hơn. Cách trang trí ở lối vào vô cùng bắt mắt, mang lại cảm giác thoát ly thực tại. Phông nền như một dòng chảy của dải ngân hà, bị những dải ánh sáng trắng cắt ngang, lan tỏa lên tận trần nhà. Cảm giác như chỉ cần bước qua những khe hở đó, người ta sẽ tiến vào một thế giới hư ảo. Phía trên cao là tên đầy đủ của công ty: Enjoy Another World.
Khác hẳn với vẻ quạnh quẽ và tối tăm hôm qua, hôm nay các thiết bị đều đã được khởi động. Những hình ảnh lộng lẫy, hoa mỹ hiện ra khiến người ta dễ dàng đắm chìm vào đó. Các hạng mục vô cùng đa dạng, từ cảm giác mạnh, trải nghiệm thực tế đến giải đố hay thi đấu đối kháng.
EAW mời khoảng gần 20 người. Sau khi vào địa điểm, nhân viên hướng dẫn bắt đầu tổ chức cho họ trải nghiệm các hạng mục dành cho nhiều người, như tàu lượn siêu tốc VR trong nhà hay phim 5D. Những nhân viên đang rảnh rỗi cũng được huy động để hỗ trợ việc ghi hình. Trước khi đeo kính VR, Vân Li thấy xung quanh có vài chiếc flycam đang hoạt động, do các nhân viên điều khiển để quay phim. Đây là lần đầu tiên cô được trải nghiệm một buổi ghi hình quy mô lớn như vậy.
Sau khi kết thúc các hạng mục tập thể, đoàn người quay lại tầng hai. Tầng này chủ yếu là các hạng mục đơn lẻ như khoang thuyền vũ trụ, chiến xa bóng đêm hay các trò chơi bắt chuyển động. Một nửa khu vực còn lại là các phòng khép kín, dành cho những ai muốn không gian yên tĩnh để trải nghiệm.
Đang phân vân không biết nên chơi trò nào trước, Vân Li bỗng nghe thấy tiếng chào hỏi nhiệt tình từ phía sau. Cô ngẩng đầu lên, thấy Từ Thanh Tống đang đi tới cùng người đàn ông mà cô đã gặp hai lần trước. Dù anh ta vẫn đeo khẩu trang, nhưng khí chất ấy vẫn khiến người ta dễ dàng nhận ra.
Chỉ trong thời gian ngắn hôm qua, Từ Thanh Tống đã tạo được mối quan hệ khá tốt với mọi người. Lúc này, nhiều người đã chủ động bắt chuyện với anh. Vân Li vẫn chưa quên được chuyện xấu hổ trong phòng nghỉ hôm đó nên không muốn đối mặt trực tiếp với người đàn ông kia. Vừa hay nhìn thấy một hạng mục mình đã đánh dấu trong ghi chú tên là “Nhảy Bungee”, cô liền quay người đi về phía đó.
Tên trò chơi và hình thức của nó có vẻ kích thích hơn các trò khác, nhưng lúc này lại không có nhân viên hướng dẫn ở bên cạnh. Vân Li xem bảng hướng dẫn, không dám tùy tiện chạm vào máy móc, định bụng chờ một nhân viên đi ngang qua.
Trong lúc rảnh rỗi, cô dựng giá ba chân lên, lắp máy ảnh và điều chỉnh thông số ánh sáng. Trò chơi này có thiết bị giống như một chiếc xích đu nhưng di chuyển theo chiều lên xuống, yêu cầu người chơi phải mang bộ dây đai an toàn để mô phỏng cảm giác nhảy bungee một cách chân thực nhất. Thông thường, nhân viên sẽ là người giúp khách đeo thiết bị này.
Vài phút trôi qua vẫn không thấy nhân viên nào, Vân Li đang định đổi sang trò khác thì giọng nói của Từ Thanh Tống vang lên phía sau: “Sao thế?”
Cô quay lại, thấy cả hai người họ đã đứng ngay sau lưng mình từ lúc nào. Vân Li hơi bối rối, theo bản năng đáp lại: “Tôi muốn thử trò này ạ.”
Từ Thanh Tống khẽ nhướng mày, vỗ vai người đàn ông bên cạnh: “Đến lúc làm việc rồi đấy.”
Gương mặt người đàn ông vẫn vẻ lười nhác, hờ hững, không có chút phản ứng nào. Từ Thanh Tống nhún vai giải thích: “Chỗ này đang thiếu nhân lực mà.”
Đúng là sợ cái gì thì cái đó đến.
Một lát sau, người đàn ông bước tới, lấy bộ dây đai an toàn đang treo trên giá xuống, cúi đầu kiểm tra. Anh không mặc đồng phục nhân viên như những người khác mà chỉ mặc áo thun đơn giản cùng quần dài. Vân Li không rõ thân phận thật sự của anh ta là gì, cũng chính vì vậy mà cô nảy sinh một nỗi lo lắng khác — cô không chắc liệu anh ta có biết cách vận hành thiết bị này hay không.
Người đàn ông cầm bộ dây đai đứng trước mặt cô. Vì dáng người quá cao nên anh hơi khom lưng, hờ hững chỉ dẫn: “Xỏ chân vào hai vòng tròn màu đen.”
Khoảng cách này thực sự rất gần. Vân Li không nén nổi sự căng thẳng, cũng chẳng kịp hỏi han gì, chỉ biết làm theo những gì anh nói. Sau khi cô đã xỏ chân vào, người đàn ông kéo sợi dây lên trên, yêu cầu cô đặt tay vào các vòng tương ứng, thắt chặt cố định vào người cô rồi mới để cô ngồi lên thiết bị.
Lúc đứng dưới đất thì chưa thấy gì, nhưng khi đã ngồi lên, một cảm giác bất an khó lòng kiểm soát bắt đầu bủa vây lấy cô. Vân Li trân trân nhìn theo từng cử động của người đàn ông khi anh thắt các khóa an toàn trên người cô vào đúng vị trí, động tác thong thả và tỉ mỉ lạ thường.
Ngay lúc đó, Từ Thanh Tống đứng bên cạnh cũng góp vui, mỉm cười nhận xét: “Khá đấy chứ, lần đầu làm mà đã thành thạo vậy rồi.”
Đề xuất Cổ Đại: Giang Sơn Tựa Gấm Tìm An Bình
[Pháo Hôi]
Bộ này hay quá, hóng truyện ạ