Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 140

Chương 140

Năm mới vừa qua, cả nhà Ôn Noãn đã bắt đầu bước vào những ngày tháng bận rộn với công việc.

Tửu lầu trên huyện thành cùng một gian cửa hàng khác cũng bắt đầu khởi công trang hoàng.

Về phần nhân công, Ôn Noãn nhờ Phan Thế Xương tìm giúp. Ông vốn từng là người môi giới nên quen biết rất nhiều thợ thuyền.

Bởi vì tửu lầu vốn còn rất mới nên không cần phải đại tu, Ôn Noãn chỉ cho thiết kế lại những chỗ nàng cảm thấy không vừa mắt hoặc chưa hợp lý, đồng thời cũng bố trí thêm một đường hầm thoát hiểm phòng khi hỏa hoạn.

Sau đó, nàng cho thay toàn bộ cửa sổ của tửu lầu thành kính lưu ly sáng choang. Như vậy, sau khi hoàn tất việc sửa sang, toàn bộ tửu lầu trông sẽ bề thế và sang trọng hơn rất nhiều.

Đến ngày hai mươi tháng Giêng, Ôn Gia Quý cuối cùng cũng mua được một mặt bằng thích hợp để mở hiệu thuốc. Cửa hàng kia nằm ở trấn trên, tuy không thuộc khu vực sầm uất nhất nhưng chỉ tốn một trăm tám mươi lượng bạc. Nơi đó diện tích rất rộng, lại có cả hậu viện, vừa vặn dùng làm kho chứa hàng.

Việc trang hoàng hiệu thuốc, nhập hàng, tuyển người, tất thảy mọi việc đều do một tay Ôn Gia Quý tự mình sắp xếp.

Ôn Noãn cũng không cần phải nhọc lòng quá nhiều, nàng chỉ dặn dò ông một số điểm cần lưu ý là được.

Mỗi ngày nàng vẫn dành thời gian dạy mọi người các loại kỹ năng như cũ, thỉnh thoảng lại vào huyện thành để xem xét tình hình trang hoàng cửa hàng.

Tay nghề điêu khắc của Thương Thuật ngày càng trở nên thuần thục.

Hương vị món ăn mà Lý Mai làm ra cũng đã đạt đến tám chín phần so với tay nghề của Ôn Noãn.

Tiểu cô đối với việc làm gốm sứ cũng ngày càng thuận buồm xuôi gió.

Còn Ôn Hinh và Thanh Đại thì dồn hết sự nhiệt huyết và say mê vào công việc in ấn.

Ngoài ra, vào lúc ăn Tết, Ôn Noãn có đến nhà Hữu Tài ăn cỗ, nàng cảm thấy tay nghề nấu nướng của vợ Hữu Tài rất tốt nên đã mời bà về làm đầu bếp nữ cho tửu lầu, cùng học nấu ăn với Lý Mai.

Tuy nhiên, những món ăn mà hai người họ học là hoàn toàn khác nhau.

Với mức lương mỗi tháng năm lượng bạc, lại còn được trích thêm một văn tiền cho mỗi món ăn bán ra, vợ Hữu Tài làm việc vô cùng hăng hái!

Ôn Gia Thụy dựa theo yêu cầu của Ôn Noãn, đã mua lại một mảnh rừng hoang vu hẻo lánh, ít dấu chân người ở hai bên bờ sông phía hạ lưu, nơi giao giới với thị trấn.

Toàn bộ những mảnh rừng hoang dã ở hai bên bờ sông đều đã được Ôn Noãn thu mua lại sạch sẽ!

Ôn Noãn để Phùng An và Hạ Bình chia nhau ra, mỗi người phụ trách giám sát một khu đất.

Ở hai bên bờ sông, nàng dự định mỗi bên sẽ xây dựng một xưởng gốm sứ và một xưởng chế tạo giấy, đến lúc đó lại xây thêm một cây cầu đá bắc ngang sông để nối liền hai bờ lại với nhau.

Nàng còn tìm thêm một vài dân làng, thuê họ làm công nhật để hỗ trợ việc xây dựng nhà xưởng.

Sang năm, Ôn Gia Tường cũng sẽ chuyển lên huyện thành, ở tại một gian phòng trong hậu viện cửa hàng của nhà Ôn Noãn, Điền thị cũng sẽ đi cùng.

Đó vốn là một gian kho củi mà Phan Thế Xương mới mua được gần đây.

Sở dĩ phải làm vậy là bởi vì chỉ cần Ôn Gia Tường vừa bước chân ra khỏi cửa mà bị Chu thị nhìn thấy, thì y như rằng sẽ phải hứng chịu một trận chửi rủa thậm tệ.

Ôn Noãn để Ôn Gia Tường ở lại cửa hàng trên huyện hỗ trợ nàng làm một số hộp gỗ tinh xảo.

Điền thị vốn khéo tay, Ôn Noãn dạy bà dùng tre và dây mây bện thành các loại rổ đựng đồ vật để bày bán trong tiệm, tửu lầu sau này cũng sẽ cần dùng đến những thứ đó.

 

Nạp Lan Cẩn Niên vẫn đều đặn ghé cửa dùng bữa chiều mỗi ngày.

 

Mọi việc dù bận rộn nhưng vẫn được tiến hành tuần tự, không chút rối loạn.

 

Lập xuân vừa qua, "Từ đây tuyết tan gió nhẹ dần, hoa mai nhường chỗ liễu xanh tân."

 

Lúc này tuy hơi lạnh vẫn còn vương vấn, nhưng trăm cây nảy mầm, vạn vật hồi sinh đã là chuyện không gì ngăn cản nổi.

 

Huyện Ninh Viễn không thuộc về phương Bắc nên đầu xuân tới khá sớm, sớm đã tiến vào trạng thái "Mưa xuân phố thị mịn như bơ, sắc cỏ xa trông gần lại ngơ".

 

Lúa mì non đã thành công vượt qua mùa đông, chỉ có lúa nước vụ đông là trông có chút thảm hại không nỡ nhìn.

 

Ôn Gia Thụy nhờ mấy người dân làng có quan hệ tốt làm theo phương pháp của Ôn Noãn, xới đất vun gốc để giữ ẩm, nhờ vậy mà đám tiểu mạch xanh tươi, màu mỡ trở lại.

 

Mưa xuân quý như dầu, sau vài trận mưa xuân rơi xuống, lúa mì nhà Ôn Noãn mọc lên vô cùng tốt tươi.

 

Tuy rằng ruộng lúa nước vụ đông chết một mảng lớn, chỉ còn lại lác đác vài cọng uể oải héo rũ, dáng vẻ như có thể chết bất cứ lúc nào.

 

Nhưng Ôn Noãn cũng không hề thất vọng.

 

Không chỉ có lúa mì nhà Ôn Noãn lớn lên tốt tươi, mà những nhà như nhà thôn trưởng, nhà ngoại, nhà Hữu Phúc, Hữu Tài đều có kết quả khá tốt.

 

Dạo gần đây mưa thuận gió hòa, không hề có chút dấu hiệu thiên tai nhân họa nào.

 

Điều này chứng minh, huyện Ninh Viễn thật sự có thể trồng lúa mì vụ đông!

 

Dân làng nhìn ruộng lúa mì nhà Ôn Noãn mà trong lòng ngứa ngáy, hối hận khôn nguôi.

 

Thật là đỏ mắt ghen tị quá đi mất!

 

Một người dân làng lên tiếng: "Gia Thụy huynh, lúa mạch của huynh trông tốt thật đấy! Sớm biết thế thì lúc trước ta đã đi theo huynh cùng trồng rồi! Như vậy cả năm nhà ta đều có bột mì trắng để ăn!"

 

Ôn Gia Thụy cười cười: "Năm sau trồng cũng không muộn."

 

Người khác lại than thở: "Haiz, ta cũng hối hận chết đi được! Lúc ấy ta cũng muốn trồng lắm chứ! Lời đồn đãi trước kia đúng là hại chết người mà! Hóa ra thật sự có thể trồng thành công! Mẹ kiếp, bị cái truyền thuyết kia làm hại, mọi người phải chịu đói bao nhiêu đời rồi!"

 

Ôn Gia Thụy đáp: "Lời đồn vốn không có căn cứ."

 

Người thứ ba tiếp lời: "Đúng vậy! Trước kia là ta quá ngốc, lại đi tin vào một cái truyền thuyết! Năm tới ta nhất định dùng toàn bộ ruộng nhà mình để trồng tiểu mạch!"

 

Một người nữa không nhịn được cảm thán: "Ta cũng trồng! Ruộng lúa mạch này trông tốt quá, chắc phải thu được mấy trăm cân lương thực đấy!"

 

Huyện Ninh Viễn vốn không có ai trồng tiểu mạch, vì vậy bột mì trắng rất đáng quý.

 

Mọi người làm sao có thể không đỏ mắt cho được.

 

Triều đại này sản lượng lúa nước thấp, mỗi nhà lại không có biện pháp tránh thai nên sinh con rất nhiều, vì thế lương thực vốn dĩ không đủ ăn.

 

Nếu mà có thể trồng thêm được một loại lương thực quý, không biết sẽ có thêm bao nhiêu cái ăn, dù sao thì triều đình cũng không tăng thuế đối với loại lương thực trồng thêm này.

 

Như vậy nếu cơm không đủ no thì ăn màn thầu cũng được!

 

"Nhưng mà Gia Thụy huynh này, huynh trồng lúa mạch thì được rồi, sao lại còn trồng lúa nước làm gì? Huynh nhìn xem, thế này quả thật là chết sạch cả rồi!"

 

"Lúa nước thích thời tiết ấm áp, hơn nữa khi sinh trưởng cần rất nhiều nước, mùa này làm sao mà trồng được!"

 

"Đúng vậy, đây không phải là làm liều sao? Chết sạch cả rồi! Lãng phí lương thực quá, hạt giống lúa này đắt lắm đấy."

 

Mọi người nhìn ruộng lúa nước thảm không nỡ nhìn, chỉ biết lắc đầu thở dài.

 

Ôn Gia Thụy nghe thấy lời bàn tán của mọi người thì chỉ cười hiền: "Không thử qua một lần thì làm sao mà biết được!"

 

"Cũng đúng! Giờ thì biết rồi đó, mùa đông năm sau đừng có trồng nữa là được."

 

May mà Ôn Gia Thụy đã thử trước, năm tới bọn họ sẽ không phạm phải sai lầm ngốc nghếch này nữa!

 

Ôn Gia Thụy chỉ cười, không đáp lại những lời này. Việc có trồng tiếp hay không, tất cả đều tùy vào quyết định của Noãn nhi.

 

Vốn dĩ Ôn Noãn cũng chẳng để tâm đến những lời bàn ra tán vào của người ngoài. Nàng nhìn mấy cọng lúa nước lẻ tẻ còn sót lại, trong lòng tràn ngập hy vọng. Dẫu cho đến lúc đó chỉ thu hoạch được một hạt thóc thì cũng coi như đã thành công rồi!

 

"Gieo trồng vào mùa xuân một hạt kê, thu hoạch vụ thu vạn hạt vàng."

 

Chỉ cần có thể kết ra một hạt thóc vào mùa đông, thì mùa đông năm sau, chính hạt thóc ấy có thể sinh sôi ra mấy chục hạt khác. Lại thêm một năm nữa, mấy chục hạt thóc mùa đông đó lại có thể nhân lên thành mấy ngàn hạt... Một ngày nào đó, nàng nhất định sẽ thành công!

 

Riêng phần lúa nước trong vườn dưỡng sinh, nhờ có Ôn Noãn xử lý giữ ẩm kỹ lưỡng nên tỉ lệ sống sót khá cao. Những chậu lúa nước trồng riêng cũng chỉ có hai chậu bị đông chết.

 

Ôn Noãn lại dùng mây tím nuôi dưỡng đám lúa nước trong vườn dưỡng sinh một chút, quả nhiên ngày hôm sau, sức sống của chúng lại bừng bừng trở lại!

 

Người nhà thấy vậy không khỏi cảm thán: "Phúc địa đúng là phúc địa, trồng cái gì cũng có thể sống tốt!"

 

Ôn Noãn mỉm cười, không nói gì thêm.

 

Một ngày nọ, Nạp Lan Cẩn Niên ghé chơi, nghe thấy người nhà Ôn Noãn đang thảo luận về tình hình ruộng lúa mạch, hắn liền có ý đi xem thử một chút. Sau đó, hắn nói với Ôn Noãn: "Viết cho ta một bản ghi chép chi tiết về tình hình gieo trồng tiểu mạch."

 

Ôn Noãn trực tiếp đưa cho hắn một cuốn sổ: "Tự huynh xem đi."

 

Nạp Lan Cẩn Niên nhận lấy, cúi đầu lật xem. Hắn phát hiện bên trong ghi chép vô cùng rõ ràng, từ lúc cày ruộng, gieo giống, bón phân, cho đến cách chăm sóc khi lúa qua mùa đông và lúc xanh tươi trở lại, cùng với tình trạng sinh trưởng của lúa mạch.

 

Mỗi ngày đều có ghi chú, bất kể mưa gió cũng không gián đoạn! Thậm chí trong mấy tháng qua có bao nhiêu trận mưa, rơi bao nhiêu trận tuyết đều được ghi lại rành mạch!

 

Nha đầu này làm việc thật sự vô cùng nghiêm túc!

 

Nếu như lầu canh cùng nỏ liên châu là để bảo vệ an nguy cho bách tính Nạp Lan, thì những bông lúa mạch quý giá này chính là thứ mang lại cơm no áo ấm cho dân chúng!

 

Để dân chúng an cư lạc nghiệp, cơm no áo ấm chính là mục tiêu mà các đời đế vương hằng theo đuổi! Luôn theo đuổi, nhưng lại cực kỳ khó thực hiện! Từ xưa đến nay, chưa có vị đế vương nào thực sự làm được điều đó một cách trọn vẹn.

 

Ruộng tốt chỉ có bấy nhiêu, sản lượng trên mỗi mảnh ruộng cũng chỉ có hạn, nhưng miệng ăn thì ngày càng nhiều thêm. Làm sao để ai ai cũng được ăn no? Thế nhưng, nếu có thể trồng thêm được một vụ lương thực nữa, tình trạng này chắc chắn sẽ được cải thiện rất nhiều!

 

Những nơi có khí hậu tương đồng với huyện Ninh Viễn trong lãnh thổ Nạp Lan quốc không hề thiếu! Nha đầu này lại lập được công lớn rồi!

 

"Cuốn sổ này ta mượn dùng một chút."

 

"Cho huynh luôn đấy!" Cuốn sổ này nàng đã viết xong, Nạp Lan Cẩn Niên có lấy đi cũng không vấn đề gì.

 

Nàng vốn có khả năng nhìn qua là nhớ, nội dung bên trong lại do chính tay nàng viết nên đã sớm khắc sâu vào tâm trí. Bảo nàng viết lại một quyển khác không sai một chữ nàng cũng có thể làm được.

 

Sau khi Nạp Lan Cẩn Niên dùng cơm xong, mới mang theo quyển vở kia trở về trên núi.

 

Ngày nào ông Ôn cũng đi xem ruộng lúa mạch nhà Ôn Noãn, hiện tại cuối cùng cũng yên tâm, hớn hở trở về kể lại chuyện này với Chu thị.

 

Ông Ôn vui mừng nói: "Hiện tại mưa thuận gió hòa, lúa mạch tốt tươi, chỉ chờ ngày gặt hái! Cái tâm treo ngược suốt cả mùa đông của tôi cuối cùng cũng được buông xuống rồi!"

 

Ông thật sự sợ lão già này sẽ bị toàn bộ người trong thôn truy cứu trách nhiệm.

 

Chu thị bĩu môi: "Có cái gì mà vui mừng? Lại chẳng phải trồng trên ruộng của ông! Đống lương thực kia ông có thể ăn được hạt nào không?"

 

Trong lòng Chu thị không vui, lời nói ra cũng đầy gai góc. Từ sau khi Vương thị nhận được cáo mệnh, bà ta liền thấy khó chịu trong người!

 

Phía Kinh thành đã lâu không thấy tin tức của Uyển nhi gửi về. Chu thị biết nàng vào cung học quy củ nên không tiện gửi thư, nhưng trong lòng vẫn thấp thỏm không yên.

 

Hiện tại, cơ hội để bà ta đổi đời chính là Uyển nhi, còn Lượng nhi thì phải chờ thêm một năm nữa!

 

"Bà sao lại nói thế?! Lão tứ cũng là con trai tôi, thấy nó sống tốt tôi cũng mừng lây! Đâu phải là không có cơm ăn!"

 

"Trong mắt ông chỉ có đứa con trai út bảo bối là nhất! Đừng quên đại phòng mới là trưởng tôn, việc làm ăn của tửu lầu trên trấn càng ngày càng bết bát, ông chẳng lo lắng chút nào! Sau này tửu lầu nhà lão đại đóng cửa, để xem đứa con út của ông có cho ông được ngụm cơm nào không!"

 

Chu thị nói xong cũng chẳng thèm để ý đến ông Ôn nữa, cứ thế đi lên trấn xem Ôn Uyển có gửi thư về không. Còn hơn hai tháng nữa là đến Thiên Thu yến rồi!

 

Vẻ mặt Chu thị như đưa đám đi tới trấn trên, Tiểu Chu thị thấy vẻ mặt này của bà ta, không nhịn được bèn hỏi: "Nương, có chuyện gì vậy?"

 

Trong lòng Chu thị đầy nghi hoặc: "Con xem, cái nhà nghèo hèn như Vương thị kia sau khi dọn đi lại như gặp vận đổi đời vậy? Ngược lại nhà chúng ta chuyện gì cũng không thuận? Có khi nào bọn họ đã mang theo vận may của nhà mình đi rồi không?"

 

Tiểu Chu thị đáp: "Cái này con cũng không rõ, nhưng đúng là có chút tà môn thật."

 

Chu thị gật đầu: "Đúng là tà môn, rõ ràng từ xưa đến nay đều nói huyện Ninh Viễn không thể trồng tiểu mạch, nếu không sẽ có thiên tai. Thế mà cái nhà nghèo hèn kia trồng lại mưa thuận gió hòa, lúa mạch mọc tốt vô cùng! Giờ không biết bao nhiêu dân làng đang đỏ mắt ghen tị kia kìa!"

 

Tiểu Chu thị nghe xong, ánh mắt thoáng hiện vẻ suy tính: "Thật sự có thể thu hoạch được lương thực sao? Liệu có phải chỉ có cái vỏ không?"

 

Chu thị khẳng định: "Ta xem tình hình kia, chắc chắn là được mùa lớn."

 

Trong lòng Tiểu Chu thị nảy ra một ý định: "Nương, nương ngồi xuống nghỉ đi, con ra ngoài một chuyến."

 

"Có phải con nghĩ ra cách gì rồi không?" Chu thị rất hiểu tính đứa cháu gái họ kiêm con dâu này.

 

"Chưa chắc chắn lắm, lúc về con sẽ thưa với nương!"

Đề xuất Hiện Đại: Cha Tôi Cưới Bạch Nguyệt Quang
BÌNH LUẬN
Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bạn đã lên chương nhé

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Truyện cuốn quá, hóng full ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Vui quá có chương mới rồi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

3 tháng trước
Trả lời

Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

Trả lời
3 tháng trước

Hôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện