Hai chữ “A Phong” từ miệng hắn thốt ra, mang theo một tia thân mật mà chính hắn cũng chưa từng nhận ra. Mi mắt Hạ Phượng Thần khẽ động, im lặng không nói.
A Phong vui mừng: “Thật tốt quá, nhị ca, ngươi cuối cùng cũng tỉnh rồi.”
Hạ Phượng Thần lặng lẽ liếc Phương Mộng Bạch một cái, ngẩng khuôn mặt trắng bệch gần như không còn huyết sắc lên.
Tứ mục tương đối.
Phương Mộng Bạch khẽ dừng lại, chu đáo đứng dậy: “Ta ra ngoài dạo một lát, các ngươi nói chuyện đi.”
Mãi đến khi hắn đi ra khỏi miệng động, Hạ Phượng Thần mới cúi xuống mi mắt.
“Nhị ca, ngươi có khát không?” Thấy sắc mặt Hạ Phượng Thần không tốt, A Phong quay người rót một chén...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 6 giờ 30 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 1.000 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Phò Mã Dùng Quân Công Cầu Danh Phận Cho Ngoại Thất Tử, Ta Dứt Tình Chàng Hối Hận Khôn Nguôi
[Luyện Khí]
Hayyy
[Luyện Khí]
Kỳ thực thương Phương Mộng Bạch cực kì😔