Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 141

Chương 141

Gần đây có quá nhiều việc phải lo liệu, từ mua cửa hàng, trang hoàng tiệm xá đến xây dựng xưởng sản xuất, bạc trong túi cứ thế chảy đi như nước.

Ôn Noãn nói: "Cha, ngày mai cha đi mời mấy chục người làm công nhật, giúp chúng ta khai hoang đỉnh núi kia, làm thành ruộng bậc thang để trồng dược liệu trước đã. Nếu không, đến lúc lúa mạch chín cần thu hoạch, lại còn phải cấy mạ, công việc dồn dập sẽ làm không xuể."

Ôn Gia Thụy nhìn số lượng bạc chi ra hàng ngày mà không khỏi lo lắng: "Noãn nhi, kế hoạch của con có lớn quá không? Đến lúc đó nhiều việc như vậy sợ lo không hết, mà bạc cũng chẳng đủ thì tính sao?"

Trong lòng Ôn Noãn đã có tính toán kỹ lưỡng: "Không sao đâu cha, đều là thuê người làm cả. Hơn nữa hai cái xưởng kia mới bắt đầu xây dựng, cũng phải mất nửa năm mới xong. Mà tửu lầu chỉ còn mấy ngày nữa là khai trương rồi, đến lúc đó bạc sẽ lại chảy vào túi thôi!"

Đầu xuân vốn là lúc việc đồng áng bận rộn nhất, không thể trì hoãn, nên hiện tại nhìn qua có vẻ hơi tất bật. Nhưng đây chính là sự chuẩn bị cho cả một năm sung túc.

Ôn Noãn còn nhờ Nạp Lan Cẩn Niên tìm người mua giúp một ít nhộng tằm và cây dâu giống, định bụng sẽ trồng dâu dọc bờ sông và chân núi. Đến mùa đông, cả nhà sẽ có chăn tơ tằm ấm áp để đắp.

Tuy nhiên, đúng là bạc trong tay đang vơi dần, đã đến lúc nàng phải tìm cách kiếm thêm. Hiện tại, mỗi tháng chỉ có vài trăm lượng thu nhập từ việc đấu giá rau củ dưỡng sinh.

Ôn Noãn đã nghĩ ra cách để kiếm một khoản tiền nhanh chóng, đồng thời còn có thể khuếch trương danh tiếng cho xưởng gốm sứ của mình.

Một ngày nọ, Ôn Noãn cùng Ôn Hinh, Ôn Nhiên và Ôn Gia Mỹ cùng nhau về nhà ngoại.

Ôn Nhu không đi cùng, nàng ở nhà học thêu thùa với ma ma. Nàng vốn có hứng thú với kim chỉ, còn những đống bùn đất kia trong tay nàng lại chẳng hề nghe lời, chơi được mấy ngày nàng đã thấy nản.

Ôn Noãn đến nhà ngoại là muốn nung một chiếc bát sứ Pháp Lang, sau đó mang đi đấu giá.

Hôm trước nàng nghe người ở hội đấu giá nói rằng, hàng năm vào dịp đầu năm, Thái gia và Thanh gia đều sẽ mang những món đồ sứ mới nhất đến đấu giá. Đây là dịp để hai nhà cạnh tranh ngầm với nhau ngay tại phòng đấu giá.

Ôn Noãn cũng đã tìm hiểu qua chỗ Lão Chu. Trong nửa đầu năm, hai đại thế gia về gốm sứ của nước Nạp Lan sẽ đưa ra ba loại đồ sứ để đấu giá, phân định thắng thua theo phương thức đấu ba ván thắng hai.

Mỗi năm một lần, tại kinh thành sẽ tổ chức đại hội gốm sứ để thương hội giám định và thưởng lãm. Nhà nào thắng cuộc sẽ được chiếm lĩnh một nửa không gian của đại hội triển lãm, nhà còn lại chỉ có thể cùng các lò gốm khác trên cả nước chia nhau nửa phần sân còn lại.

Mấy năm nay, hai nhà "Bắc Thái Nam Thanh" thế lực ngang ngửa, năm nay Thái gia thắng thì năm sau Thanh gia sẽ dẫn đầu. Cả hai đều dốc sức muốn đánh bại đối phương để trở thành vương giả độc tôn trong giới gốm sứ nước Nạp Lan.

Ôn Noãn muốn mượn lúc hai nhà đang kịch liệt cạnh tranh để đưa danh tiếng gốm sứ nhà mình lên cao, đồng thời kiếm về một khoản bạc lớn!

Ôn Nhiên đi theo chủ yếu là để chơi, còn Ôn Hinh thì muốn tự tay nung một bộ chén đĩa để bày biện điểm tâm cho đẹp mắt.

Vì yêu cầu của Ôn Hinh khá đơn giản, chỉ cần tạo hình thích hợp, phía dưới đáy in dấu gốm sứ Tuệ An rồi làm thành sứ trắng đơn thuần là được.  

 

Vì đồ của mình không yêu cầu hoa văn cầu kỳ nên ngay trong buổi sáng Ôn Hinh đã làm xong, chỉ còn chờ đưa vào lò nung là được.

 

Nàng không đợi đến lúc chén được nung ra mà cùng Ôn Nhiên trở về nhà trước.

 

Sở dĩ Ôn Noãn và Ôn Gia Mỹ vẫn còn ở lại là vì đồ sứ của hai người định mang đi bán đấu giá để tạo dựng danh tiếng, bởi vậy cần phải vô cùng tinh xảo, từng công đoạn đều phải tỉ mỉ vô cùng.

 

Chỉ riêng việc vẽ họa tiết lên phôi sứ đã tiêu tốn không ít thời gian.

 

Biết hai người họ không thể về sớm nên Ôn Hinh và Ôn Nhiên không chờ nữa mà khởi hành trước.

 

Mấy ngày nay mưa dầm dề không dứt, những trận mưa liên miên đã khiến đường xá trở nên cực kỳ lầy lội.

 

Khắp nơi đều là những hố bùn lồi lõm, gồ ghề.

 

Trên đường về, vì phải né một chiếc xe ngựa đi ngược chiều mà bánh xe của chị em Ôn Hinh bị lún sâu xuống một vũng bùn lớn.

 

Phùng Tiểu Kiện kỹ thuật đánh xe còn non nớt, sức lực lại chẳng được bao nhiêu, dù đã nghĩ đủ mọi cách vẫn không tài nào kéo được xe ngựa lên khỏi hố.

 

Ôn Hinh cùng Ôn Nhiên đành phải xuống xe, ba người cùng nhau hợp lực đẩy từ phía sau, nhưng dù có cố gắng thế nào thì chiếc xe vẫn chôn chân tại chỗ, chẳng hề nhúc nhích.

 

"Không được rồi, chúng ta thật sự đẩy không nổi! Tiểu Kiện, ngươi mau chạy về thôn Ngô gia gọi mấy người đại cữu tới giúp một tay đi!" Ôn Hinh thở hổn hển nói.

 

Đôi giày thêu dưới chân nàng lúc này đã lấm lem bùn đất, ướt sũng cả rồi.

 

"Dạ được!" Phùng Tiểu Kiện vừa định quay người chạy đi.

 

Đúng lúc này, từ phía sau bỗng truyền đến tiếng vó ngựa "lộc cộc" dồn dập.

 

Lâm Đình Hiên vừa hoàn thành xong một nhiệm vụ, đang trên đường trở về phục mệnh với Nạp Lan Cẩn Niên.

 

Từ xa hắn đã trông thấy có chiếc xe ngựa bị sa lầy, bèn chủ động ghìm cương, cho ngựa đi chậm lại.

 

Khi đến gần, hắn mới nhận ra đó là hai tỷ muội nhà họ Ôn.

 

Hắn liền nhảy xuống ngựa, lên tiếng chào hỏi: "Hai vị Ôn cô nương."

 

"Lâm công tử."

 

"Lâm công tử."

 

Hai tỷ muội cũng nhiệt tình đáp lễ.

 

Lâm Đình Hiên tiến lại gần: "Xe ngựa bị lún sao?"

 

Ôn Hinh gật đầu: "Vũng bùn này hơi sâu, chúng ta đã cố đẩy nhưng không được."

 

Phùng Tiểu Kiện vẫn còn là một thiếu niên chưa trưởng thành, hai nàng lại là nữ tử chân yếu tay mềm, trong khi chiếc xe ngựa này được làm từ gỗ đặc rất nặng, đẩy không nổi cũng là chuyện thường tình.

 

"Các ngươi tránh ra một chút, để ta giúp các ngươi đưa xe lên."

 

Ba người nghe vậy vội vàng lùi sang một bên.

 

"Có cần tôi hỗ trợ không?" Phùng Tiểu Kiện hỏi.

 

Cậu lo một mình hắn không đủ sức, bởi lúc nãy cả ba người bọn họ hợp lực còn chẳng ăn thua gì.

 

"Không cần đâu." Lâm Đình Hiên chỉ dùng một tay luồn xuống nâng một góc đáy xe, khẽ vận sức một cái, chiếc bánh xe đang lún sâu trong bùn đã được nhấc bổng lên.

 

Tay kia của hắn dùng lực đẩy mạnh, bánh xe còn lại theo đà chuyển động về phía trước. Chờ cho chiếc xe hoàn toàn vượt qua khỏi hố sâu, hắn mới buông tay, đặt hai bánh xe vững vàng xuống mặt đất.

 

Phùng Tiểu Kiện đứng hình: "..."

 

Đúng là đại lực sĩ!

 

Cậu dùng ánh mắt đầy sùng bái nhìn hắn. Vừa rồi ba người bọn họ hì hục nửa ngày trời, nâng không nổi mà đẩy cũng chẳng xong, vậy mà người này chỉ loáng cái đã giải quyết xong xuôi.

 

Đôi mắt Ôn Nhiên lấp lánh như sao sáng: "Lâm công tử, huynh thật sự quá lợi hại. Đa tạ huynh! Nếu không có huynh, chúng muội cũng chẳng biết phải làm sao nữa."

 

Ôn Hinh nhìn thấy đôi giày của hắn vì giúp mình mà lấm lem bùn nước, áy náy nói: "Lâm công tử, cảm ơn huynh nhiều lắm, vì giúp chúng tôi mà khiến giày của huynh bị bẩn hết rồi."

 

"Chuyện nhỏ thôi, không tốn chút sức lực nào, cô nương đừng để tâm. Nhìn sắc trời này e là sắp có mưa lớn, hai vị cô nương mau chóng trở về đi thôi!" Lâm Đình Hiên ngẩng đầu nhìn bầu trời rồi nhắc nhở.

 

Ôn Hinh và Ôn Nhiên cùng gật đầu cảm tạ, sau đó hai người nhanh chóng lên xe ngựa để kịp về nhà trước khi cơn mưa ập đến.

 

Sau khi Ôn Hinh lên xe ngựa, chợt nhớ ra điều gì, nàng vén mành xe lên hỏi Lâm Đình Hiên: "Lâm công tử, đôi giày kia có vừa chân không?"

 

Nàng vậy mà lại đền cho hắn một đôi giày!

 

Lâm Đình Hiên ngẩn người, sau đó gật gật đầu: "Khá tốt."

 

Đôi giày kia hẳn là nàng chưa từng ướm thử, cũng không biết có thực sự hợp chân hay không.

 

"Vậy thì tốt rồi." Ôn Hinh nghe xong mới yên tâm, nàng buông mành xe xuống.

 

Lúc này Phùng Tiểu Kiện cũng lên tiếng cảm ơn, rồi đánh xe ngựa rời đi.

 

Lâm Đình Hiên xoay người lên ngựa, nhưng không rời đi ngay mà chờ xe ngựa của bọn họ đi được một đoạn, hắn mới cưỡi ngựa tiến tới bên cạnh Phùng Tiểu Kiện, chỉ dẫn cho hắn ta một chút.

 

Kế tiếp, Lâm Đình Hiên cưỡi ngựa lẳng lặng đi theo phía sau xe ngựa, giữ khoảng cách không xa không gần.

 

Trong lúc vô ý, Ôn Hinh vén rèm nhìn thoáng ra bên ngoài, mới phát hiện Lâm Đình Hiên vẫn luôn đi theo sau xe ngựa của bọn họ.

 

Nàng cứ thế nhìn theo bóng dáng hắn.

 

Ôn Nhiên thấy nhị tỷ cứ nhìn mãi ra ngoài, cũng không nhịn được mà xốc mành xe lên nhìn về phía sau, thấy Lâm Đình Hiên đang theo đuôi, nàng liền cảm thán: "Lâm công tử thật là người tốt. Huynh ấy lo lắng xe ngựa chúng ta lại sa vào vũng bùn nên mới không rời đi ngay phải không?"

 

Ôn Hinh buông mành xe xuống: "Huynh ấy đúng là một người nhiệt tình."

 

Khi xe ngựa về tới cổng thôn Ôn Gia, Lâm Đình Hiên mới thúc ngựa tăng tốc, lướt qua rồi biến mất.

 

Ôn Hinh không kìm được lại nhấc mành xe lên, nhìn theo bóng lưng cường tráng đã đi xa.

 

Ba ngày sau, trải qua nhiều lần nung thất bại, Ôn Noãn cùng Ôn Gia Mỹ cuối cùng cũng nung thành công tác phẩm gốm sứ của mình.

 

Cả nhà ngoại nhìn những món đồ sứ mà hai người vừa nung ra, vẻ mặt đầy vẻ khó tin.

 

Ngô Khải Nghiệp nhìn bình hoa mà Ôn Gia Mỹ làm được, thốt lên: "Cái này cũng quá đẹp rồi!"

 

Rõ ràng mọi người cùng nhau học, vì sao nàng ấy lại có thể ưu tú đến thế này?!

 

Ôn Noãn nói với Ngô Khải Hoa cùng Ngô Khải Nghiệp: "Đại cữu, nhị cữu, hai người hãy chuẩn bị thêm nhiều phôi sứ một chút, sau đó để tiểu cô vẽ họa tiết lên. Chờ cửa hàng trang hoàng xong xuôi là chúng ta có thể khai trương."

 

Hai người gật đầu: "Được."

 

Dù sao từ nhỏ đã chơi với bùn đất, hai người rất có tay nghề trong việc tạo hình đồ sứ, hiện tại muốn hình dáng gì đều có thể nặn ra được. Chẳng qua về phương diện phối màu thì tương đối kém, vì trước kia họ chưa từng học qua vẽ tranh.

 

Nhưng về mặt này, Ôn Noãn và Ôn Gia Mỹ có thể bù đắp được.

 

Khi còn nhỏ Ôn Gia Mỹ rất thích tìm tòi các loại mẫu thêu thùa đa dạng, nên khả năng hội họa cũng không tồi.

 

Nàng vốn có thiên phú cao, lại được Ôn Noãn ở bên cạnh chỉ điểm, những gì nàng vẽ ra, dùng trên đồ sứ thượng đẳng của triều đại này đã là quá đủ rồi, chỉ là chưa được tinh mỹ và mang đậm ý vị như của Ôn Noãn mà thôi.

 

Nhưng chuyện này cũng chỉ là vấn đề thời gian.

 

Hiện tại bọn họ xem như đã có đầy đủ các dòng sản phẩm từ tinh mỹ đến thượng đẳng, cho đến cả hàng bình dân, loại nào cũng có người đảm nhiệm được.

 

Ôn Noãn cùng Ôn Gia Mỹ rời khỏi nhà ngoại, sau đó đi thẳng đến nhà đấu giá trong huyện.

 

Đây là phát súng đầu tiên nàng dùng để gây dựng tiếng vang cho xưởng đồ sứ.

 

Hai người Ôn Noãn và Ôn Gia Mỹ bước lên bậc thềm, đi đến khu vực tiếp đón của nhà đấu giá.

 

Ôn Gia Mỹ đang đi ở giữa bậc thang.

 

Đúng lúc này, một nha hoàn đi phía sau các nàng đột nhiên duỗi tay đẩy mạnh Ôn Gia Mỹ một cái rồi quát lớn:

 

"Tránh ra một chút! Không biết né sang bên cạnh à? Đường này là do nhà ngươi mở chắc?"

 

Ôn Gia Mỹ bị ả dùng sức đẩy mạnh một cái, suýt chút nữa thì ngã nhào.

 

Ôn Noãn nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy tiểu cô, giúp bà đứng vững lại.

 

Hai người dạt sang một bên, Ôn Noãn lạnh lùng liếc nhìn nha hoàn kia một lượt: "Vậy chẳng lẽ con đường này là do nhà ngươi mở?"

 

Nha hoàn áo xanh nghe vậy liền chống nạnh: "Ta bảo các ngươi tránh ra là có ý tốt đấy! Thứ trong tay tiểu thư nhà ta là vật quý giá trị hơn ngàn lượng bạc, nếu lỡ tay làm vỡ, các ngươi có đền nổi không?"

 

Ôn Noãn nghe xong liền bật cười: "Thứ trong tay chúng ta cũng là vật quý giá trị mấy ngàn lượng đây, nếu làm vỡ, ngươi có đền nổi không?"

 

Nha hoàn áo xanh đánh giá Ôn Noãn từ đầu đến chân một lượt, thấy y phục nàng mặc chẳng qua cũng chỉ là loại bình thường, làm sao có thể có thứ gì đáng giá mấy ngàn lượng?

 

"Đúng là đồ giả dối! Nhìn qua đã biết là lũ nghèo kiết xác rồi!"

 

Hôm nay Ôn Noãn và Ôn Gia Mỹ đều mặc y phục bằng vải bông, nhưng đây không phải loại vải bông thông thường, mà là vải dệt kim tế, mỗi súc vải có giá lên tới trăm lượng bạc!

 

Ôn Noãn đưa chiếc hộp bọc vải trong tay ra trước mặt ả: "Không tin sao? Vậy ngươi ném vỡ thử xem! Để xem ta có bắt ngươi đền mấy ngàn lượng hay không?"

 

"Đồ điên!" Nha hoàn áo xanh chưa từng gặp ai kỳ quặc như vậy bao giờ.

 

Nhưng ả cũng không dám thật sự ném vỡ, thấy Ôn Noãn đưa hộp tới, ả theo bản năng né tránh, lại quên mất mình đang đứng trên bậc thang. Một chân bước hụt vào hư không, ả cứ thế ngã ngồi bệt xuống đất.

 

May mà phía sau chỉ có hai bậc thang thấp.

 

Lúc này, vị tiểu thư của nha hoàn áo xanh mới lên tiếng: "Thanh Y, không được vô lễ."

 

Dứt lời, nàng ta quay sang nói với Ôn Noãn: "Cô nương, thật xin lỗi. Ta là tiểu thư của Thanh gia, nha hoàn nhà ta cũng chỉ vì quá lo lắng cho món đồ sứ trong tay ta mà thôi. Đây là món đồ ta phải mất hơn một tháng mới làm xong. Nếu có chỗ nào đắc tội, ta thay nàng ta xin lỗi các ngươi."

 

Lời nói tuy nghe có vẻ khách khí, nhưng giọng điệu lại mang theo vẻ kiêu kỳ khó giấu.

Đề xuất Trọng Sinh: Kẻ Thí Mạng Bị So Sánh? Sau Khi Ta Tử Độ, Cả Tông Môn Đều Hối Hận
BÌNH LUẬN
Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bạn đã lên chương nhé

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Truyện cuốn quá, hóng full ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Vui quá có chương mới rồi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

3 tháng trước
Trả lời

Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

Trả lời
3 tháng trước

Hôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện