Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 142

Nha hoàn kia hất hàm nói: "Thanh gia, tiểu thư nhà ta chính là người của Thanh gia! Đồ sứ do tiểu thư tự tay làm ra, mỗi bộ đều có thể bán được giá hơn ngàn lượng bạc. Ngươi có biết vừa rồi ta là có ý tốt không hả?"

"Đã quý giá như thế, sao các ngươi không đứng nép vào một góc mà che chắn cho kỹ, đợi chúng ta đi qua rồi hãy lên? Dù sao cũng là chúng ta đi trước đúng không? Nghe giọng điệu này, hóa ra vẫn là tiểu thư khuê các đại gia đình sao? Chút lễ nghĩa tối thiểu này mà cũng không hiểu?" Ôn Noãn nói xong liền kéo Ôn Gia Mỹ tiếp tục bước đi, chẳng buồn đoái hoài đến nàng ta nữa.

Nha hoàn áo xanh hậm hực: "Tiểu thư, người này thật quá kiêu ngạo!"

Thanh Loan nhìn theo bóng lưng Ôn Noãn, khẽ nở nụ cười lạnh lẽo.

Đây là đang ám chỉ nàng không được giáo dưỡng sao?

Nếu nàng ta có giáo dưỡng, tại sao lại không biết nhường nhịn, ngược lại còn hùng hổ dọa người, ép nha hoàn của nàng đến mức ngã nhào?

Đúng là kẻ không có gia giáo!

Ôn Noãn dẫn Ôn Gia Mỹ vào sảnh tiếp đón.

Chu lão của nhà đấu giá vừa thấy Ôn Noãn xuất hiện, gương mặt lập tức rạng rỡ hẳn lên: "Noãn nha đầu, có phải cháu lại mang theo một sọt rau củ đến không? Mau, vào phòng khách rồi nói chuyện."

Chạng vạng tối qua ông mới đến thôn Ôn gia thu mua rau, còn được ăn một bữa no nê, lúc về còn mang theo hơn mười cân cho người nhà. Kết quả là cả nhà ăn một bữa đã hết sạch năm cân, khiến ông xót xa không thôi!

Nếu hôm nay tiểu nha đầu này lại mang đến một sọt, thì dù nói thế nào ông cũng phải giữ lại vài cân để dành riêng cho mình ăn!

Hiện tại danh tiếng của rau củ dưỡng sinh đã vang xa, rất nhiều người nghe danh mà tìm đến tranh giành. Đặc biệt là những nhà quyền quý có người đau ốm, họ càng không tiếc bạc tiền để đoạt lấy.

Chu Tiểu Chu vội vàng chạy ra, đỡ lấy chiếc sọt trên vai nàng: "Noãn Noãn muội muội, vất vả cho muội quá! Để ta, để ta giúp muội một tay!"

Chu Tiểu Chu liếc nhìn vào trong sọt, thấy bên trong là mấy chiếc hộp gỗ.

Ồ? Không phải là rau củ sao?

Hắn không giấu nổi vẻ thất vọng trên mặt.

Ôn Noãn trao chiếc hộp trên tay cho Chu Tiểu Chu, phẩy phẩy tay áo nói: "Không có đâu, hôm nay muội đến không phải để đấu giá rau củ."

Nàng lách qua quầy hàng, đi theo Chu lão vào phía trong.

Vẻ mặt Chu lão xị xuống đầy thất vọng: "Sao lại không mang theo hai món rau tới chứ? Hừ, thế thì ta không giúp cháu đấu giá nữa! Một chút đồ ăn cũng không nỡ hiếu kính cho lão Chu này!"

Dạo gần đây, cứ cách vài ngày Chu lão lại đến nhà họ Ôn ăn chực, nên người nhà Ôn Noãn cũng đã quá quen thuộc. Vì vậy, họ thường trêu đùa nhau vài câu.

Ôn Noãn cười đáp: "Từ nay về sau cháu sẽ không bán đấu giá rau củ nữa, Chu ông cũng không cần đến nhà cháu lấy đồ ăn đâu nhé!"

Chu lão trợn mắt, vuốt râu quát: "Cháu dám!"

Mọi người cùng ngồi xuống.

Chu Tiểu Chu lúc này mới lên tiếng: "Noãn Noãn muội muội, nếu ông nội không giúp muội đấu giá, thì cứ để ca lo cho."

Lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gọi lớn: "Người đâu rồi? Chu tiên sinh có ở đây không?"

"Cháu mau lăn ra ngoài tiếp khách đi!" Chu lão đá nhẹ vào bắp chân Chu Tiểu Chu một cái.

Chu Tiểu Chu vội vàng chạy ra ngoài.

Chu lão mở bọc vải ra, để lộ một chiếc hộp tinh xảo. Hộp được làm từ gỗ lim, chạm trổ vô cùng tinh mỹ.

"Bên trong là bảo bối gì đây? Đồ sứ sao?" Ông vừa mở hộp vừa lẩm bẩm.

Loại hộp trang trí cầu kỳ thế này thường dùng để đựng đồ sứ dễ vỡ.

"Đúng vậy ạ."

Chu lão mở nắp hộp, đôi mắt lập tức trợn tròn, sắc mặt kinh ngạc trước những màu sắc rực rỡ hiện ra: "Noãn nha đầu, đây là đồ sứ mới của nhà họ Thái sao?"

 

Không ngờ đã mười năm trôi qua, "Bắc Thái" lại có sự đột phá mới.

 

Nhưng chẳng phải nhà họ Thái cũng vừa mới cho ra lò một bộ đồ sứ mới đem đi đấu giá sao? Vậy tại sao không mang cái này đến đây cùng lúc, mà lại để Ôn Noãn mang đến đấu giá hộ?

 

Ôn Noãn đáp: "Không phải đâu ạ."

 

Chu lão nhanh chóng cầm chiếc chén lên, nghiêm túc nghiên cứu kỹ lưỡng.

 

Thân sứ mỏng tang, hình dáng ngay ngắn, hoàn mỹ không tì vết. Màu sắc rực rỡ như ráng chiều, điểm xuyết thêm vài đóa hoa phú quý màu hồng nhạt và xanh lam. Đế chén trắng muốt, không chút sắc xanh hay vàng, lớp men bóng loáng không một dấu lỗi. Nhìn tổng thể chiếc chén, màu sắc đậm đà trang nghiêm, toát lên vẻ ung dung, quý phái!

 

Ngay cả đồ sứ trứ danh nhất của nhà họ Thái ở Nạp Lan quốc cũng không có được màu sắc tươi sáng và rạng rỡ đến nhường này.

 

Đây là một kỹ thuật phối màu mà ông chưa từng thấy qua!

 

So với màu gốm ngũ thái của nhà họ Thái thì cái này còn lộng lẫy hơn nhiều.

 

Chu lão liếc nhìn dòng chữ dưới đáy chén: Noãn Sanh? Chưa từng nghe qua!

 

Ông lại nhìn thoáng qua dòng chữ "Tuệ An sứ diêu" bên trong nắp hộp gỗ.

 

Tuệ An sứ diêu? Cũng chưa từng nghe danh!

 

Noãn Sanh... Noãn?

 

Chu lão nhìn về phía Ôn Noãn, trong mắt đầy vẻ tò mò: "Noãn nha đầu, chiếc chén rực rỡ này là do cháu làm sao?"

 

Ôn Noãn không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận: "Lò sứ này do nhà ngoại của cháu mới mở. Chu lão cảm thấy chiếc chén pháp lang thái này thế nào ạ?"

 

"Đây là màu sắc tuyệt hảo nhất mà lão phu từng thấy, chưa từng thấy qua cái thứ hai!"

 

Chu lão lại mở nắp chiếc hộp còn lại.

 

Đây là một bình hoa, kiểu dáng và màu sắc có phần nhẹ nhàng, thanh lịch hơn.

 

Phần cốt sứ cũng hoàn hảo không chê vào đâu được, tuy kỹ năng vẽ còn hơi thiếu sót, nhưng đây là một công nghệ màu sắc mới vừa được phát minh dành cho gốm sứ, cho dù có chút lỗi nhỏ thì vẫn được xem là thủy tổ!

 

Ông dám chắc chắn rằng sau khi màu pháp lang này ra đời, nó tuyệt đối sẽ nổi danh thiên hạ, dẫn đầu trong lĩnh vực làm gốm.

 

Mà hai vật này chính là những món mở màn đầu tiên, quả thật là vật báu vô giá.

 

Sau khi bàn giao vật phẩm đấu giá xong xuôi, Chu lão đích thân tiễn Ôn Noãn và Ôn Gia Mỹ ra ngoài.

 

Chu Tiểu Chu vẫn đang đón tiếp vị tiểu thư nhà họ Thanh cùng nha hoàn áo xanh kia.

 

Hắn vừa nhìn thấy hai người đi ra đã nhiệt tình nói: "Ôn Noãn muội muội và Mỹ cô cô đi thong thả, hôm nào ta sẽ tìm hai người nói chuyện sau!"

 

Ôn Gia Mỹ mỉm cười gật đầu.

 

"Được rồi, chúng cháu đi đây! Chu lão cũng không cần tiễn nữa đâu ạ." Ôn Noãn vẫy tay chào.

 

"Đi thong thả."

 

Chu lão tiễn Ôn Noãn ra tận cổng mới quay trở vào.

 

Vị nha hoàn áo xanh kia không khỏi ngạc nhiên.

 

Thân phận của hai người kia là gì chứ?

 

Sao Chu lão có thể đích thân tiễn chân, hơn nữa còn tiếp đón riêng trong phòng như vậy?

 

Nha hoàn áo xanh nhịn không được, bèn hỏi Chu Tiểu Chu: "Chu công tử, vị cô nương vừa rồi là ai vậy?"

 

Chẳng lẽ nàng ta vừa rồi đã đắc tội với quý nhân sao?

 

"Thật xin lỗi, ta không thể tiết lộ thân phận của khách hàng. Cô nương, vật phẩm đấu giá của cô đã được đăng ký xong rồi! Hai người có thể đến phòng đấu giá để đợi buổi lễ diễn ra. Cảm ơn sự ủng hộ của cô nương!"

 

Lời lẽ tuy có lễ độ nhưng lại đầy vẻ xa cách.

 

Nha hoàn áo xanh nhịn không được, thấp giọng lẩm bẩm: "Có thể được Chu lão tiếp đãi như vậy, chắc chắn là người có thân phận, nhưng vì sao lại ăn mặc giản dị thế kia, thật khiến người ta nhìn lầm mà."

 

Chu Tiểu Chu nghe xong liền trợn tròn mắt nhìn nàng ta: "Cô nương, có phải cô đã hiểu lầm gì rồi không? Loại vải dệt kim tế có giá trăm lượng bạc một cuộn đang mặc trên người kia mà vẫn gọi là giản dị sao?"

 

Loại vải dệt kim tế này vốn có giấu những sợi chỉ vàng ẩn bên dưới, dưới ánh mặt trời sẽ nở rộ những đóa hoa bằng vàng ẩn hiện lung linh, chẳng qua gần đây trời mưa liên miên, không có ánh nắng nên mới không nhìn thấy đó thôi.

 

Nha hoàn áo xanh ngẩn người: "..."

 

Nghe nói sau khi đốt y phục làm từ vải dệt kim tế kia, tro tàn sẽ để lại những giọt vàng nguyên chất!

 

Như vậy đúng thật là đã đem vàng bạc khoác lên người rồi!

 

Thanh gia tiểu thư nghe vậy cũng nhìn về phía cổng, khẽ cau mày suy nghĩ.

 

Sau khi rời khỏi sảnh tiếp khách, Ôn Noãn nói với Ôn Gia Mĩ: "Tiểu cô, cô đến phòng đấu giá xem hai món đồ kia có thể bán được bao nhiêu bạc, cháu qua cửa hàng xem việc sửa sang đã tiến hành đến đâu rồi."

 

Tiểu cô chưa từng đến phòng đấu giá bao giờ, Ôn Noãn đã giảng giải cho bà một chút kiến thức, hơn nữa đây còn là tác phẩm đầu tiên của bà được đem đi bán đấu giá, vô cùng ý nghĩa, nên tất nhiên bà muốn tận mắt nhìn thấy nó bán được bao nhiêu bạc để tăng thêm chút tự tin.

 

Nếu Ôn Noãn không bận việc thì cũng sẽ đến xem món đồ sứ kia có thể bán được bao nhiêu lượng bạc.

 

Nhưng mà hôm qua Phan Thế Xương đã truyền tin cho Phùng An, nói có một cửa hàng đòi giá tới một ngàn lượng mới nguyện ý bán.

 

Gần đây Phan Thế Xương thu mua cửa hàng khá thuận lợi, Ôn Noãn dặn ông ấy cứ dùng giá cao hơn giá thị trường từ năm mươi tới một trăm lượng để thu mua, cho nên hầu hết các chủ cửa hàng đều đồng ý bán ngay.

 

Bởi vì việc làm ăn thật sự không suôn sẻ, năm nay đã qua được nửa năm cũng không có người đến thuê, vả lại tiền thuê mỗi năm lại càng thấp. Giá thị trường của cửa hàng bởi vì buôn bán ế ẩm nên cũng bị sụt giảm, nay có người chấp nhận bỏ ra nhiều hơn mấy chục lượng để mua nên có rất nhiều người tranh nhau bán.

 

Nhưng cửa hàng đòi giá một ngàn lượng kia diện tích chỉ vỏn vẹn ba mươi mét vuông. Một ngàn lượng, cho dù ở những nơi sầm uất nhất, buôn bán tấp nập cũng không đến mức đắt đỏ như thế.

 

Ôn Noãn phải đi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

 

Ôn Gia Mĩ gật đầu: "Được."

 

Ôn Noãn dẫn bà đến cửa của phòng đấu giá cao cấp rồi mới rời đi.

 

Ôn Gia Mĩ bước vào phòng đấu giá.

 

Lần này phòng đấu giá có rất nhiều người, so với hai lần trước Ôn Noãn tới còn đông hơn một nửa.

 

Những người này phần lớn đều vì rau dưa dưỡng sinh mà tìm đến.

 

Ôn Gia Mĩ tìm đại một chỗ rồi ngồi xuống.

 

Từ lão đã lùng sục khắp cả phủ Giang Hoài để tìm người họ Ôn, nhưng vẫn không tìm được vị đồ đệ của mình. Hôm nay ông không nhịn được mà đến phòng đấu giá thử vận may, nhìn xem tác phẩm của đồ đệ ông có được đem ra đấu giá hay không.

 

Ông vừa thấy có người vào, theo bản năng liền quay đầu nhìn thoáng qua, nhưng phát hiện đó là một phụ nhân nên lại thất vọng quay đi.

 

Cuộc đấu giá bắt đầu khá sớm.

 

Vừa mới bắt đầu đều là những vật phẩm có giá trị tương đối phổ biến, mọi người cạnh tranh nhau không quá kịch liệt, mỗi một vật đều được bán đi nhanh chóng.

 

Ôn Gia Mĩ cũng không thấy thích thứ gì, dù sao những vật phẩm bán đấu giá này cũng rất mắc, toàn từ hơn mười lượng đến mấy trăm lượng, cho nên bà không mua cái nào.

 

Tiếp theo đến lượt bán đấu giá đồ sứ.

 

Một chiếc bình sứ trắng vừa được đưa ra, đã có người gọi giá liên tiếp!

 

Cạnh tranh vô cùng kịch liệt!

 

Giá khởi điểm là một trăm lượng, nhưng chỉ trong nháy mắt, con số đã tăng lên nhanh chóng!

 

Cuối cùng, chiếc bình sứ kia đã được bán với giá một ngàn tám trăm lượng bạc.

 

"Một ngàn tám trăm lượng! Tiểu thư, người thực sự quá tài giỏi! Lần này chúng ta chắc chắn thắng rồi phải không?"

 

Năm ngoái tiểu thư nhà họ Thái đã giành phần thắng, năm nay tuyệt đối không thể để thua thêm lần nữa.

 

Khóe môi Thanh tiểu thư khẽ nhếch lên một đường cong đắc ý.

 

Năm nay, đại hội giám định và thưởng ngoạn đồ sứ sẽ được tổ chức tại kinh thành, nàng ta nhất định phải giành lấy một vị trí tại đó.

 

Nàng ta đưa mắt nhìn về phía khác.

 

Ở đó, một thiếu nữ vận y phục hồng cánh sen với dung mạo diễm lệ đang đứng cùng một vị công tử tuấn lãng, nho nhã. Cả hai đều mang vẻ mặt ung dung tự tại, thong thả nhìn về phía trước.

 

Thiếu nữ áo hồng dường như cảm nhận được ánh mắt của nàng ta, liền quay đầu lại, khẽ mỉm cười đáp lễ.

 

Trong lòng Thanh tiểu thư bỗng "thịch" một tiếng, dâng lên cảm giác bất an.

 

Ngay sau đó, buổi đấu giá lại tiếp tục.

 

Khi chiếc bình hoa tiếp theo vừa được đưa ra, cả hội trường lập tức rộ lên những tiếng trầm trồ khen ngợi:

 

"Oa, đẹp quá!"

 

"Trời đất, chiếc bình này thực sự quá tuyệt mỹ!"

 

"Đây là tác phẩm mới nhất của Thái tiểu thư nhà họ Thái, mang tên 'Bình hoa phú quý song nhĩ'. Màu sắc thanh nhã, những đóa mẫu đơn tượng trưng cho sự phú quý nở rộ trên thân bình, trông vô cùng sống động."

 

Thái tiểu thư mỗi năm chỉ cho ra đời vài món đồ sứ, và giá đấu giá của mỗi món chưa bao giờ thấp hơn tám trăm lượng.

 

Huynh trưởng của nàng là Thái Hằng, người kế nghiệp tương lai của Thái gia. Đồ sứ do chính tay Thái Hằng chế tác có cái lên đến vài ngàn lượng bạc.

 

Đa phần những món tinh phẩm đều được tiến cống vào cung, số ít lưu lạc trong dân gian đều là những bảo vật danh tiếng lẫy lừng!

 

Sau khi người chủ trì giới thiệu xong, tiếng trả giá vang lên còn cuồng nhiệt hơn cả lúc trước.

 

Cuối cùng, chiếc bình được một vị phú thương mua đứt với giá hai ngàn lượng bạc.

 

Sắc mặt Thanh tiểu thư trở nên vô cùng khó coi.

 

Thua rồi!

 

"Tiểu thư, đừng lo lắng, chúng ta vẫn còn cơ hội thứ hai mà."

 

Thế nhưng, Thanh tiểu thư vẫn không cách nào thả lỏng tâm trí được.

 

Lúc này, đã đến lượt chiếc bình của Ôn Gia Mỹ.

 

Ngay khi chiếc bình vừa xuất hiện, màu sắc tự nhiên và chân thực đến lạ kỳ của nó đã lập tức thu hút sự chú ý của những người sành sỏi sưu tầm đồ sứ.

 

Những người am hiểu trong nghề đều đã nhận ra sự khác biệt rõ rệt!

 

"Đây là màu men mới mà Thái gia vừa nghiên cứu ra sao? Màu sắc thanh khiết, lại vô cùng chân thực!"

 

"Sắc thái của chiếc bình này đẹp quá! Vừa nhu hòa lại vừa tự nhiên!"

 

"Chu tiên sinh, mau giới thiệu một chút đi! Có phải là tác phẩm của Thái gia không?"

 

Khắp hội trường đều là những tiếng thúc giục nôn nóng.

Đề xuất Cổ Đại: Hầu Phu Nhân Cùng Đao Mổ Heo
BÌNH LUẬN
Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bạn đã lên chương nhé

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Truyện cuốn quá, hóng full ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Vui quá có chương mới rồi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

3 tháng trước
Trả lời

Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

Trả lời
3 tháng trước

Hôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện