Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 138

"Vâng!" Hai người ngoan ngoãn đồng ý.

Sau đó bọn họ hành lễ với Phương phu tử: "Phương tiên sinh, học sinh có lễ!"

Hà phu tử và Dương phu tử âm thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi, sau đó hai người vội vàng tìm cớ rời đi.

Sau khi hai người kia khuất bóng, Lâm lão mới đưa những bài văn chương gần đây nhất của hai huynh đệ cho Phương phu tử xem: "Đây là bài thi nhập học vào thư viện Lộc Sơn của Ôn Thuần và Ôn Hậu, còn có văn chương bọn họ làm gần đây, ông nhìn xem qua một chút."

Phương phu tử nhận lấy, lật xem để nắm bắt trình độ vỡ lòng của hai người đến đâu, từ đó mới dễ bề sắp xếp việc giảng dạy.

Chỉ là vừa mới nhìn phần mở đầu, biểu cảm tùy ý ban đầu của ông lập tức trở nên nghiêm túc, đến cuối cùng lại chuyển thành kinh ngạc khôn cùng.

Đây thật sự là học sinh mới bắt đầu học chữ không lâu sao?

Cuối cùng ông cũng hiểu vì sao vừa rồi Sơn trưởng lại nói bọn họ không thích hợp vào lớp bình thường!

Không ngờ lần này ông lại nhặt được hai món bảo bối!

Phương phu tử cười vuốt chòm râu vừa mới mọc dài ra, nói với hai người bọn họ: "Không tệ, không tệ! Văn chương làm rất tốt, kiến giải độc đáo. Các ngươi đi theo ta!"

"Vâng, phu tử."

Phương phu tử đưa người đến phòng học, giới thiệu sơ qua với cả lớp, sau đó bảo bọn họ tự giới thiệu bản thân.

Bởi vì vừa mới khai giảng, mỗi lớp cao cấp đều có học sinh mới được tuyển chọn từ năm trước, nên việc có đồng học mới đến cũng không khiến mọi người cảm thấy kỳ lạ.

Ôn Lạc tuổi còn nhỏ, lại thêm kiến thức căn bản không vững chắc bằng Ôn Thuần và Ôn Hậu, nhưng bù lại tiềm lực vô hạn, cho nên Lâm lão quyết định sẽ tự mình dạy dỗ cậu bé.

Bởi vì hiện tại học vấn của Ôn Lạc còn tương đối nông cạn, không theo kịp trình độ của hai người anh, nên Lâm lão mới bảo hai huynh đệ Ôn Thuần tạm thời đến lớp cao cấp nghe giảng. Sau khi tan học, ông sẽ đích thân chỉ dạy thêm cho bọn họ sau.

Cứ thế, ba huynh đệ chính thức bắt đầu con đường học vấn tại thư viện Lộc Sơn.

Mỗi tháng vào ngày mùng một và mười lăm chính là ngày nghỉ "tâm gội" của thư viện, đến những ngày đó bọn họ mới có thể quay về thôn.

Vào chiều tối, từng sọt từng sọt hoa đăng được khiêng vào phủ Cần Vương.

Hạ nhân trong phủ lại bắt đầu nhặt những tờ giấy hứa nguyện của bá tánh từ trong đèn hoa đăng ra.

"Lâm thị vệ, sao năm nay Thập Thất gia lại thu thập điều ước của bá tánh vậy? Chẳng lẽ ngài ấy muốn mượn những điều ước này để tìm hiểu dân tình sao? Chủ tử đúng là ngày càng quan tâm đến bá tánh trong thiên hạ!"

Lâm Phong cầm một xấp giấy hứa nguyện lật xem, loại bỏ những tờ có chữ viết quá xấu hoặc vẽ những thứ kỳ quái lộn xộn.

Nghe thấy lời này, hắn âm thầm trợn mắt, trong lòng lầm bầm: Quan tâm bá tánh trong thiên hạ cái nỗi gì!

Rõ ràng là đang quan tâm đến một người nào đó thì có!

Hắn thật sự không muốn ở lại bên cạnh chủ tử thêm một khắc nào nữa!

Lâm Tinh mau chóng cút về đây thay ca đi!

Hắn làm không nổi nữa rồi!

Sau hai ngày vớt đèn, cuối cùng bọn họ cũng thu dọn sạch sẽ hoa đăng bên bờ sông Bạc Châu.

Nạp Lan Cẩn Niên lật xem từng tờ giấy nhỏ, nào là cầu gả cho lang quân như ý!

Nào là cầu thi đỗ Trạng nguyên!

 

Nào là mong được gặp gỡ ai đó!

 

Nào là cầu cho ai đó sớm ngày bình an trở về!

 

Nào là mong cho ai đó sớm ngày bình phục!...

 

Đủ mọi lời lẽ hoa mỹ, cầu gì được nấy, chẳng thiếu thứ gì!

 

Lật xem nửa ngày vẫn không tìm thấy thứ mình muốn, Nạp Lan Cẩn Niên hung hăng trừng mắt nhìn Lâm Phong một cái.

 

"Đã hết rồi sao?"

 

Lâm Phong cúi đầu: "Đã hết rồi ạ, tất cả hoa đăng trên sông đều đã được vớt lên."

 

"Tiếp tục tìm!"

 

Lâm Phong: "..."

 

Ông trời ơi! Xin hãy buông tha cho thuộc hạ đi!

 

Sao hắn lại gặp phải vị chủ tử "hôn quân" thế này chứ!

 

Sau khi rời khỏi thư phòng, Lâm Phong lấy một tờ giấy từ trong ngực ra, hắn không dám để chủ tử nhìn thấy những gì viết trên đó!

 

Lâm Phong suy nghĩ một chút, rồi đi sang phủ bên cạnh.

 

Ôn Noãn nhìn Lâm Phong với vẻ mặt kinh ngạc: "Ngươi đang nói đùa đấy à?"

 

Lâm Phong bày ra vẻ mặt nghiêm túc, hắn trông giống như đang nói đùa sao?

 

Ôn Noãn cạn lời!

 

Điên rồi sao?

 

Nàng vội vàng lấy giấy bút, "xoẹt xoẹt" viết mấy chữ nhỏ rồi đưa cho Lâm Phong.

 

Lâm Phong rời đi.

 

Sau đó, hơn mười binh lính tiếp tục dọc theo bờ sông Bạc Châu "dọn dẹp" lòng sông suốt nửa ngày trời.

 

Bách tính xì xào: Thật là chuyên nghiệp! Đây là quyết không bỏ sót một chiếc đèn hoa sen nào sao?

 

Nhưng vì sao dọn dẹp lòng sông mà chỉ vớt những ngọn đèn hoa đăng, còn rác rưởi khác thì lại chẳng thèm ngó ngàng tới?

 

Đến chập tối, lại có thêm mười mấy tờ giấy được đặt trên bàn sách của Nạp Lan Cẩn Niên.

 

Hắn lật xem từng tờ một, mãi đến tờ cuối cùng, động tác của hắn chợt khựng lại, đôi mắt không rời khỏi nét chữ trên đó.

 

"Hiện thế an ổn, tuế nguyệt tĩnh hảo?"

 

Đây là điều nàng hằng mong ước sao?

 

Không ngờ nha đầu này lại có một tấm lòng hướng về thiên hạ thái bình như vậy!

 

Đã thế, hắn sẽ cho nàng một hiện thế an ổn, một năm tháng tĩnh lặng dịu êm!

 

Nạp Lan Cẩn Niên cẩn thận cất tờ giấy kia đi rồi bước ra ngoài.

 

Phủ Thần Thợ.

 

Ôn Noãn đang nặn tượng đất.

 

Sắp đến sinh nhật của Ôn Nhu và Ôn Hinh, sinh nhật của Lương Tử Vận cũng gần kề, nàng dự định nặn một bộ tượng đất để tặng cho các nàng.

 

Lần này nàng dùng đất sét, sau khi nặn xong sẽ tô màu, rồi mang đi nung, như vậy có thể lưu giữ mãi mãi.

 

Lúc Nạp Lan Cẩn Niên bước vào, hắn thấy đôi tay nhỏ nhắn của Ôn Noãn đang thoăn thoắt nhào nặn đống bùn đất. Dưới bàn tay khéo léo của nàng, cục đất nhanh chóng hiện ra ngũ quan của một con người, sau đó nàng lại dùng hai con dao điêu khắc nhỏ bằng trúc, tỉ mỉ khắc họa từng chi tiết: đôi mắt, cái mũi, làn môi, chiếc cằm và cả kiểu tóc.

 

Mọi thứ giống như có phép tiên vậy, hiện ra vô cùng sống động, dáng vẻ này rõ ràng chính là Lương Tử Vận!

 

Thật sự rất giống, khắc họa y như đúc!

 

Nạp Lan Cẩn Niên nhướng mày:

 

"Sao cái gì nàng cũng tinh thông như vậy?"

 

Ôn Noãn ngẩng đầu nhìn hắn một cái, ánh mắt đầy vẻ phức tạp. Thật may mắn là người này không cần kế thừa ngôi vị hoàng đế, nếu không e rằng hắn rất có tiềm chất trở thành một hôn quân!

 

Thế mà lại vì muốn biết điều ước của nàng là gì mà lao sư động chúng, sai người đi vớt hết những ngọn đèn hứa nguyện kia lên cho bằng được!

 

Nạp Lan Cẩn Niên: "..."

 

"Làm sao vậy?" Đôi mắt nhỏ này của nàng là có ý gì đây?

 

Cứ như thể hắn vừa làm chuyện gì tội ác tày trời không bằng.

 

"Không có gì! Huynh đến đây là có chuyện gì sao? Vẫn chưa đến giờ ăn cơm đâu?"

 

Hắn đến đây nhất định là phải để ăn cơm sao? Nạp Lan Cẩn Niên ngồi xuống bên cạnh Ôn Noãn: "Nhàn rỗi không có việc gì làm, muốn đến thì đến thôi."

 

Ôn Noãn: "..."

 

Nạp Lan Cẩn Niên chỉ vào tượng đất trong tay nàng: "Cái này làm như thế nào?"

 

"Huynh muốn học à?"

 

"Ừm, dù sao cũng đang rảnh rỗi. Vừa hay xem thử tay của ta khôi phục thế nào rồi." Nạp Lan Cẩn Niên bẻ xuống một cục đất sét.

 

Ý đồ của hắn đã quá rõ ràng.

 

Ôn Noãn thấy vậy bèn hỏi: "Huynh muốn nặn cái gì?"

 

Công việc tinh tế như thế này quả thật có thể trợ giúp cánh tay khôi phục linh hoạt.

 

Sau khi từ kinh thành trở về, hẳn là hắn cũng không cần tiếp tục giả vờ bị phế tay nữa, Ôn Noãn cũng không hỏi nguyên nhân vì sao. Chắc là người mà hắn muốn giải quyết đã giải quyết xong rồi!

 

"Nặn một cái tượng của nàng đi! Hình dáng của nàng đang ở ngay trước mắt, rất tiện lợi."

 

Ôn Noãn gật đầu: "Được."

 

Vì thế, hai người sóng vai ngồi trên hai chiếc ghế con, Ôn Noãn nghiêm túc chỉ dạy Nạp Lan Cẩn Niên từng chút một cách nặn lại chính bản thân mình.

 

Sau đó, thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng nói mềm mại và ngọt ngào của Ôn Noãn: "Không phải như vậy, là như thế này. Đúng rồi, chính là như vậy!"

 

"Này, sao huynh lại nặn ta thành gương mặt bánh nướng thế này! Mặt ta là mặt trái xoan! Mặt trái xoan là phải nhọn, nhọn cơ mà!"

 

"Đây là đôi mắt gì đây? Mắt gà chọi sao? Xấu chết đi được!"...

 

"Tay phải của huynh vụng về như heo ấy, huynh đừng dùng tay phải nữa, dùng tay trái đi! Dạy heo leo cây còn dễ hơn dạy huynh..."

 

Nạp Lan Cẩn Niên: "..."

 

Thật vất vả, sau khi bị ví với đủ loại súc sinh, cuối cùng Nạp Lan Cẩn Niên cũng hoàn thành xong phiên bản tí hon của Ôn Noãn.

 

Giống y như đúc!

 

Nạp Lan Cẩn Niên rất vừa lòng: "Cũng rất giống đấy. Nàng lại dạy ta nặn một phiên bản của ta đi!"

 

Ôn Noãn: "..."

 

Thật không còn thiết sống nữa mà!

 

Nhưng nàng vẫn bẻ một cục đất sét, bắt đầu công cuộc "dạy heo leo cây".

 

Đại Hồi đang lười biếng nằm phơi nắng ở cách đó không xa, ở góc độ mà Nạp Lan Cẩn Niên không nhìn thấy, nó trợn trắng mắt khinh bỉ hắn một cái.

 

May mắn là lần này dạy nhanh hơn rất nhiều, chẳng mấy chốc đã nặn ra một phiên bản tí hon của Nạp Lan Cẩn Niên.

 

Nạp Lan Cẩn Niên nhìn hai người tí hon giống nhau như đúc được đặt cạnh nhau, cảm thấy vô cùng vừa ý.

 

"Có thể nặn động vật không? Tượng của Đại Hồi và Tiểu Hắc sẽ có dáng vẻ thế nào?"

 

Đại Hồi đang phơi nắng gần đó nghe thấy lời này thì lập tức phấn chấn tinh thần, nó vẫy vẫy cái đuôi với Nạp Lan Cẩn Niên: Đừng quên nó cũng là một con sói có vợ đấy nhé!

 

Nạp Lan Cẩn Niên liếc mắt nhìn nó một cái, lại nói tiếp: "Nặn thêm một con Tiểu Bạch nữa đi!"

 

"Được chứ, cái này còn dễ hơn." Ôn Noãn nghe vậy cũng không từ chối, quả thực là ba con vật này quá đỗi đáng yêu.

 

Đại Hôi vẫy đuôi lấy lòng Nạp Lan Cẩn Niên! Đoạn, như sực nhớ ra điều gì, nó vội vàng chạy biến về một hướng.

 

Ôn Noãn đang nghiêm túc và chuyên chú nặn một cục đất sét. Lần này Nạp Lan Cẩn Niên không ra tay giúp, chỉ đứng bên cạnh nhìn nàng "nghịch bùn".

 

Tiết trời đang độ giao mùa từ cuối đông sang đầu xuân, ánh nắng mang theo sắc vàng nhạt chiếu rọi lên người thiếu nữ, tĩnh lặng mà tuyệt đẹp... Khiến trái tim người ta bất giác trở nên ấm áp lạ thường.

 

Một canh giờ sau, Nạp Lan Cẩn Niên ôm một chiếc hộp về phủ, hắn giao nó cho Lâm Phong: "Tìm người nung đi, cẩn thận một chút, đừng để hỏng."

 

"Rõ." Lâm Phong cẩn thận đón lấy, xoay người đi ra ngoài. Ngay lúc hắn vừa quay đi, một tờ giấy từ trên người hắn rơi xuống đất.

 

Lâm Phong cúi đầu nhìn qua, sắc mặt lập tức đại biến. Hắn vội vàng ngồi thụp xuống, định nhặt lên. Thế nhưng, một bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng đã nhanh hơn hắn một bước.

 

Nạp Lan Cẩn Niên cảm thấy nét chữ trên tờ giấy dưới đất có chút quen thuộc, hắn cúi người nhặt lên xem thử. Gương mặt hắn lập tức đen kịt lại! Nhất là khi nhìn thấy con rùa kia! Động vật dưới nước hay trên trời, nàng đều muốn đem hắn ra làm trò đùa một lượt mới chịu đúng không!

 

"Lâm Phong! Đây là cái gì?" Nghe giọng nói lạnh lẽo như bão tố sắp ập đến, Lâm Phong sợ tới mức run bắn người, suýt chút nữa thì đánh rơi chiếc hộp trên tay! May mà hắn phản ứng nhanh, nếu không tội chồng thêm tội!

 

"Thuộc hạ đáng chết!" Lâm Phong không dám biện minh. Thôi xong rồi! Chuyện này là sao chứ? Rõ ràng hắn đã thấy Tuệ An huyện chúa vứt tờ giấy này vào sọt rác rồi mà? Sao nó lại rơi ra từ trên người hắn?

 

Khóe mắt khẽ liếc sang, vừa vặn thấy Đại Hôi đang nằm ngủ trên tấm da hổ, bộ dạng như chẳng hề hay biết gì! Lâm Phong nhìn cái đuôi khẽ động của Đại Hôi, con sói mắt trắng này rõ ràng đang giả vờ ngủ! Còn gì mà không hiểu nữa? Đại Hôi, cái đồ phản chủ này! Ta bị ngươi hại thê thảm rồi!

 

"Việc dọn dạ hương tháng này ở huyện Ninh Viễn giao cho ngươi!"

 

Lâm Phong: "..." Từ làm việc vặt thăng cấp lên đi dọn bồn cầu? Hắn không muốn đâu!

 

Chiều tối, ba huynh đệ Ôn Thuần tan học, ghé qua chỗ Lâm lão nhận bài tập rồi mới trở về phủ Thần Thợ. Nghe nói ngày thường huynh trưởng sẽ đến lớp của Phương phu tử học tập, Ôn Noãn liền bảo: "Vậy ngày mai muội sẽ chuẩn bị chút lễ vật, đại ca mang theo biếu Phương phu tử, chúng ta không thể thất lễ."

 

"Được." Ôn Thuần gật đầu.

 

Sáng hôm sau, Ôn Thuần cõng một sọt rau củ đi vào thư viện. Trên đường đi gặp không ít học trò của thư viện Lộc Sơn, thấy hắn cõng theo một sọt rau xanh, ai nấy đều kinh ngạc, trong lòng không khỏi nảy sinh ý khinh miệt.

 

"Kẻ nào kia? Sao lại mang cả sọt rau xanh đến học đường thế này?"

 

"Chẳng lẽ là định tặng cho phu tử? Đây đúng là chuyện cười lớn nhất năm nay mà tôi từng thấy!"

 

"Con em nhà nghèo à? Không có tiền đọc sách thì đừng học! Mang mấy cọng rau xanh đến định bủn xỉn với ai chứ?"

 

"Mặc kệ hắn là con nhà ai, ta chưa từng thấy kẻ nào keo kiệt đến thế! Ít ra cũng phải mua miếng thịt chứ! Thật là chẳng biết tôn sư trọng đạo là gì!"

 

Đám đông xì xào bàn tán sau lưng ba huynh đệ Ôn Thuần. Ôn Lượng thấy Ôn Thuần cõng sọt rau vào học đường, vốn định tiến lên chào hỏi, nhưng rồi lại khựng bước chân.

Đề xuất Điền Văn: Nhật Ký Tật Khống
BÌNH LUẬN
Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bạn đã lên chương nhé

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Truyện cuốn quá, hóng full ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Vui quá có chương mới rồi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

3 tháng trước
Trả lời

Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

Trả lời
3 tháng trước

Hôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện