Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 137

Tống Cẩm Phong liếc mắt nhìn Ôn Bảo Trân một cái, thầm nghĩ kẻ xuất thân từ gia đình bình dân quả nhiên đều thiển cận như thế!

Chương thị không rõ đầu đuôi, vội vàng hỏi con trai mình: "Bà lão đó là ai vậy?"

Bà ta muốn hỏi tại sao Tri phủ phu nhân và thiếu gia nhà họ Phó lại tỏ ra thân thiết với bà lão ấy đến thế.

"Ba người cháu nội của bà ấy đều là học trò của Lâm sơn trưởng ở thư viện Lộc Sơn."

Chương thị lặng người.

Ôn thị đúng là đồ óc heo mà!

Sao bà ta dám ăn nói như vậy với bà nội của học trò Lâm sơn trưởng cơ chứ!

Lúc này, Lễ thư phu nhân tiến đến bên cạnh Ôn Bảo Trân, cười hỏi: "Ôn phu nhân, vị phu nhân vừa rồi là ai vậy?"

Người nhà họ Tống cũng đổ dồn ánh mắt về phía Ôn Bảo Trân.

Tại sao Ôn Bảo Trân lại dám lớn tiếng với một người có thể bước lên con thuyền xa hoa nhất kia?

Ôn Bảo Trân cố nén nỗi khiếp sợ và xấu hổ đang dâng trào trong lòng: "Bà ấy là chị dâu cả ở nhà mẹ đẻ của tôi."

Lễ thư phu nhân thắc mắc: "Chị dâu cả của bà là người thế nào? Sao lại có vẻ thân thiết với Tri phủ phu nhân và nhà họ Phó đến vậy?"

Ôn Bảo Trân im lặng, chính bà ta cũng đang rất muốn biết đây.

Trước kia nghe Chu thị nói nhà lão Tứ đi làm đầu bếp cho một gia đình giàu có, nhưng chỉ là một đầu bếp thì sao có thể khiến Tri phủ phu nhân và Phó công tử tôn kính đến vậy?

Chuyện này rõ ràng có gì đó không đúng!

Ôn Bảo Trân bước về phía tiểu Chu thị, gặng hỏi: "Nhà lão Tứ thật sự chỉ làm đầu bếp cho nhà giàu thôi sao?"

Tiểu Chu thị còn chưa kịp mở miệng thì đúng lúc này, nhóm người Ôn Noãn và Nạp Lan Cẩn Niên đi ngang qua thuyền lớn của bọn họ.

Lâm Phong vừa đưa đám người Vương thị lên thuyền xong, vừa ngẩng lên đã thấy bóng dáng chủ tử của mình.

Hắn vội chạy lại nghênh đón: "Chủ tử, Tuệ An huyện chúa! Lão phu nhân cùng đám người Ngô lão gia đã lên thuyền rồi ạ."

Những người trên thuyền ngây người như phỗng.

Tuệ An huyện chúa?

Vậy ra nãy giờ bọn họ đã khinh miệt ai?

Bà nội của học trò Lâm sơn trưởng?

Bà nội của Tuệ An huyện chúa?

Lúc này, cả con thuyền như rung chuyển bởi sự kinh hãi tột độ của những người đang đứng trên đó!

Khi du thuyền trôi ra giữa dòng, chị em Ôn Noãn mỗi người cầm một ngọn đèn hoa sen, thả xuống nước để cầu nguyện.

Nạp Lan Cẩn Niên đứng cạnh Ôn Noãn, nhìn ngọn đèn hoa sen của nàng lững lờ trôi xa theo dòng nước, khẽ hỏi: "Nàng đã ước điều gì?"

Ôn Noãn liếc nhìn hắn một cái: "Không thể nói được, nói ra sẽ không linh nghiệm nữa!"

Nạp Lan Cẩn Niên cười khẽ, không ngờ nàng cũng tin vào chuyện này.

"Nàng có tâm nguyện gì cứ nói với ta, e là còn linh nghiệm hơn cả việc thả đèn hoa sen vừa rồi đấy."

Ôn Noãn lườm hắn một cái: "Đừng có dụ dỗ ta, ta không mắc mưu đâu!"

Nạp Lan Cẩn Niên sờ mũi, hắn nào có dụ dỗ? Rõ ràng là hắn nói thật lòng mà!

Nạp Lan Cẩn Niên nhìn ngọn đèn hoa sen đang trôi xa dần, khẽ nheo mắt lại.

Ôn Noãn nói xong liền quay người trở vào khoang thuyền.

Nạp Lan Cẩn Niên cũng thong thả bước theo sau.

 

Thuyền hoa đăng trôi dạt trên dòng Bạc Châu suốt một canh giờ mới chịu cập bến.

 

Mọi người ai nấy đều trở về phủ nghỉ ngơi.

 

Sáng sớm ngày hôm sau, trên bờ sông Bạc Châu xuất hiện rất nhiều quan sai, họ đang vớt những chiếc đèn hoa sen bị nước sông đánh dạt vào bờ.

 

Lý do được đưa ra là: Để tránh làm ô uế cảnh quan!

 

Cũng trong buổi sáng sớm hôm ấy.

 

Tại Tống phủ, bà cô Ôn Bảo Trân đang chuẩn bị lễ vật phong phú, định bụng sẽ đến phố Ngự Kim cầu kiến.

 

Tối hôm qua, bà ta mới xác nhận lại từ chỗ tiểu Chu thị và Quách Thiến Ni rằng Ôn Noãn chính là vị Tuệ An huyện chúa đầy thần bí, người đã liên tiếp nhận được hai đạo thánh chỉ, lại còn được đích thân Hoàng thượng sắc phong trong thời gian qua!

 

Ôn Bảo Trân sắp tức đến phát điên rồi!

 

Mùng hai bà về nhà ngoại, vậy mà cả gia đình tiểu Chu thị không một ai hé môi cho bà biết Noãn nhi đã trở thành Tuệ An huyện chúa!

 

Phải biết rằng, thông thường chỉ có nữ nhi của Thân vương và Công chúa mới có tư cách được phong làm huyện chúa. Toàn bộ nước Nạp Lan này, huyện chúa khác họ duy nhất lại chính là đứa cháu gái bên nhà ngoại của bà!

 

Vậy mà, bà, lại, không, hề, hay, biết!

 

Suốt cả đêm qua, bà ta vừa kinh hãi, vừa hối hận, lòng dạ như bị lửa đốt, giày vò không yên.

 

Cuối cùng cũng đợi được đến lúc hừng đông.

 

Trời vừa tờ mờ sáng, Tống lão gia – gia chủ Tống gia đã lập tức cho mở đại kho, bảo Ôn Bảo Trân vào trong chọn lấy vài món lễ vật quý giá để đi thăm hỏi Tuệ An huyện chúa.

 

"Trong kho có hai nghiên mực Đoan Khê, bà lấy đem tặng cho mấy vị đồ đệ của Lâm sơn trưởng đi. Có phải cả ba huynh đệ nhà đó đều bái nhập môn hạ của Lâm sơn trưởng không? Vậy thì vẫn còn thiếu một cái."

 

Lúc này, Tống Quý Cường lên tiếng: "Lần trước con có được một nghiên mực danh tiếng, cũng lấy ra tặng luôn đi!"

 

"Được, như vậy mới không thất lễ."

 

Vừa hay Ôn Gia Phú và tiểu Chu thị đang dẫn theo Ôn Ngọc đến để chào từ biệt, chuẩn bị trở về trấn Bình An thì nghe thấy những lời này của gia chủ Tống gia.

 

Trong lòng họ không khỏi dâng lên một cảm giác khó chịu, nghẹn khuất.

 

Tiểu Chu thị rũ mắt xuống, bà ta biết ngay mà, một khi nhà bà cô biết chuyện Noãn nhi trở thành huyện chúa, thái độ đối xử với nhà bà ta chắc chắn sẽ không còn được như trước nữa!

 

Từ trước đến nay, gia chủ Tống gia chưa từng mở đại kho để chọn quà tặng cho nhà bọn họ bao giờ!

 

Ôn Bảo Trân vội vàng bước ra, đang định gọi nữ nhi nhanh chóng trang điểm để cùng đi thăm nhà tứ biểu ca, không ngờ vừa ra ngoài đã chạm mặt mấy người tiểu Chu thị.

 

Mặc dù trong lòng vẫn còn tức giận vì bọn họ đã giấu giếm mình, nhưng nghĩ đến việc Ôn Uyển đã lọt vào mắt xanh của Hoàng thượng, ai biết được tương lai con bé sẽ hiển đạt đến mức nào.

 

Bà ta đành nén sự bất mãn xuống, gượng cười nói: "Đại Lang, sao các cháu dậy sớm thế?"

 

Tiểu Chu thị nhìn thấy Ôn Bảo Trân, lập tức nở nụ cười tươi rói: "Bà cô định đến nhà tứ thúc ạ? Vừa hay bọn cháu cũng đang muốn đi xem phủ huyện chúa trông như thế nào! Hay là chúng ta cùng đi đi!"

 

Ôn Bảo Trân nghe vậy thì không có gì không vui, bà ta cũng đang lo lắng không biết phải đối mặt với Vương thị như thế nào.

 

Thế là hai nhà ăn ý cùng nhau thu dọn, mang theo lễ vật hậu hĩnh tiến về phía phố Ngự Kim.

 

Chỉ là, khi vừa đi đến đầu phố Ngự Kim, họ đã bị thị vệ ngăn cản lại!

 

Thị vệ hỏi bọn họ là ai, vừa nghe đến hai cái tên là đại ca Ôn Gia Phú và bà cô Ôn Bảo Trân của Tống gia thì bọn họ trực tiếp xụ mặt xuống, lạnh lùng nói: "Đi đi! Không có thiệp mời không được đi vào."

 

"Đại nhân, ngài phái người vào trong thông báo một tiếng đi! Chúng tôi thật sự là đại bá và bà cô ruột thịt của Tuệ An huyện chúa mà." Ôn Gia Phú cười nịnh nọt nói.

 

"Đi, đi, đi! Mặc kệ là ai, có thiệp hãy đến, người bên trong không phải hạng người không liên quan như các người có thể tùy tiện vào quấy rầy! Lỡ như đụng chạm đến quý nhân thì phải làm sao?"

 

Cho dù bọn họ có nói thế nào, thị vệ đều nhất quyết không thả người vào.

 

Hai nhà chỉ có thể xám xịt rời đi.

 

Có một số người, ngươi có thể vì sự ngu muội vô tri của mình mà động khóe môi tùy ý nhục nhã, nhưng lại không thể chỉ động khóe môi là có thể trèo cao!

 

Đợi cho hai chiếc xe ngựa kia rời đi, một thị vệ khác mới lên tiếng: "Hình như trong cái 'danh sách đen' gì đó mà phủ Thần Thợ đưa tới có ghi tên người của hai nhà này đúng không?"

 

"Đúng là như vậy!"

 

"Danh sách đen" là một từ mới, cũng là lần đầu tiên hắn nghe nói đến, cho nên mới cố ý ghi nhớ một chút, xem rốt cuộc ai là người nằm trong danh sách đen của phủ Thần Thợ.

 

Bọn họ còn tưởng rằng người nằm trong danh sách đen chắc chắn là hạng bà con nghèo khổ tới cửa tống tiền, không ngờ đối phương lại có xe ngựa, có hạ nhân, mặc vàng đeo bạc, quần áo trang điểm cũng rất chỉnh tề.

 

Nhà Ôn Noãn hoàn toàn không biết tin nhà đại phòng và nhà bà cô tới tìm.

 

Sáng sớm hôm đó, cả nhà đã mang theo một sọt rau củ dưỡng sinh cùng một ít đồ khô, điểm tâm, thức ăn và quần áo, giày dép do Ngô thị tự tay làm tặng Lâm lão. Cả nhà đi cùng ba huynh đệ Ôn Thuần đến trịnh trọng thăm hỏi Lâm lão.

 

Vừa lúc đó, có mấy phu tử trong thư viện đang ở chỗ của Lâm lão để thương lượng việc sắp xếp dạy học cho học kỳ này.

 

Lâm sơn trưởng nghe gã sai vặt vào báo tin người nhà Ôn Noãn đến.

 

Ông nói với mấy vị phu tử kia: "Cứ sắp xếp theo lời các ngươi đi! Về sau có vấn đề gì thì lại sửa chữa."

 

Mấy người nghe vậy, thức thời lui ra ngoài.

 

Lúc đi ra, họ tình cờ nhìn thấy gia đình Ôn Noãn đang xách theo quà tặng, được người dẫn đường nghênh đón đi vào.

 

Gia đình Ôn Noãn nhìn thấy những vị phu tử đó cũng lễ phép chào hỏi.

 

Những phu tử này biết bọn họ là đồ đệ của sơn trưởng nên đều mỉm cười đáp lễ.

 

Lâm lão đang ở trong phòng chờ bọn họ, gia đình Ôn Noãn chào hỏi xong liền đi vào trong.

 

Sau khi mấy vị phu tử đã đi xa, một phu tử họ Hà mới lên tiếng: "Mấy đồ đệ của sơn trưởng tới thăm thầy mà lại xách theo một sọt rau xanh với củ cải sao?"

 

Bọn họ không sợ mất mặt à!

 

Dương phu tử nói: "Nghe nói hình như bọn họ là con em nhà nghèo."

 

Phương phu tử lại bảo: "Lễ nhẹ tình ý nặng, sọt rau xanh kia trông cũng rất tươi ngon."

 

Hà phu tử bĩu môi không nói tiếp, nhưng trong lòng thầm nghĩ: Cho dù nghèo thì cũng không nên tặng rau xanh chứ!

 

May mắn ông ta dạy lớp cao cấp, không cần dạy vỡ lòng cho bọn họ! Ông ta vốn chẳng thích ăn rau xanh chút nào!

 

Gia đình Ôn Noãn chỉ đến thăm hỏi Lâm lão một lát rồi nhanh chóng cáo từ.

 

Lúc này đang là giờ học nên bọn họ không muốn nán lại lâu để tránh làm phiền.

 

Sau khi người nhà Ôn Noãn rời đi, Lâm lão lập tức sai người hầu cận đi mời mấy vị phu tử dạy lớp cao cấp đến.

 

Khi Hà phu tử bước vào, ông ta liếc nhìn ba huynh đệ Ôn Thuần đang đứng một bên hành lễ với mình, sắc mặt thoáng chút khó coi.

 

Chẳng lẽ Lâm sơn trưởng muốn những phu tử dạy lớp cao cấp như bọn họ đi dạy vỡ lòng cho đồ đệ của ông ấy sao?

 

Phải biết rằng bài vở ở lớp cao cấp vô cùng nặng nề!

 

Học trò ở lớp cao cấp đều đang dốc sức chuẩn bị cho kỳ thi Hương mùa thu năm nay và kỳ thi Hội mùa xuân năm sau.

 

Hiện tại chỉ còn vài tháng nữa là đến kỳ thi mùa thu rồi.

 

Học trò của ông ta là những người có thành tích xuất sắc nhất toàn học viện, phần lớn lại có xuất thân cao quý, ông ta làm gì có thời gian mà đi dạy vỡ lòng cho mấy đứa trẻ này.

 

Lâm sơn trưởng nói với mấy vị phu tử: "Ta dự định ngày thường sẽ để hai huynh đệ Ôn Thuần và Ôn Hậu học ở lớp cao cấp. Trong các lớp của các vị, có lớp nào còn ít học trò, có thể nhận dạy bọn họ không?"

 

Ba vị phu tử nghe vậy đều vô cùng kinh ngạc. Đưa bọn họ vào lớp cao cấp ư?

 

Học viên lớp cao cấp nếu không phải Tú tài thì cũng là Đồng sinh, bọn họ vào đó liệu có nghe hiểu được gì không?

 

Hà phu tử không ngờ sơn trưởng lại thiên vị đến mức này, cưỡng ép nhét đồ đệ của mình vào lớp cao cấp.

 

Ông ta là người đầu tiên lên tiếng: "Sơn trưởng, sao ngài không đưa bọn họ vào lớp sơ cấp? Lớp của tôi đã đủ người rồi, e là không còn chỗ để kê thêm một bộ bàn ghế nào nữa."

 

Lâm lão đáp: "Lớp sơ cấp không thích hợp."

 

Nói đoạn, ông nhìn về phía Dương phu tử.

 

Dương phu tử cũng chẳng có kiên nhẫn mà đi dạy vỡ lòng cho hai đứa trẻ này! Bản thân ông ta vốn đã bận rộn, liền thoái thác: "Sơn trưởng, tôi tuổi tác đã cao, tinh thần chẳng còn được như trước, dạy dỗ đám học trò trong lớp hiện tại đã đủ vất vả rồi."

 

Huống hồ, hai đứa trẻ mới học vỡ lòng vào lớp của bọn họ để làm gì? Có nghe hiểu được bài giảng của ông ta không?

 

Đừng để bọn họ làm ảnh hưởng đến việc học của những người khác.

 

Đó đều là những rường cột tương lai của nước nhà cả đấy!

 

Lâm lão nghe vậy bèn nhìn về phía người cuối cùng, chính là Phương phu tử.

 

Lớp của Phương phu tử có thành tích kém nhất trong các lớp cao cấp. Thấy hai vị phu tử kia đều không muốn nhận người, ông bèn lên tiếng: "Lâm sơn trưởng, lớp của tôi vẫn còn chỗ trống, cứ để bọn họ đến chỗ tôi đi!"

 

Lâm sơn trưởng gật đầu: "Được, vậy thì vào lớp của ông!"

 

Dứt lời, Lâm sơn trưởng quay sang dặn dò Ôn Thuần và Ôn Hậu: "Ôn Thuần, Ôn Hậu, sau này ngày thường các con cứ đến lớp của Phương phu tử học tập, sau khi tan học thì lại đến tìm ta."

 

Trong ba người đi cùng, ắt có người là thầy ta. Nguyên nhân ông sắp xếp cho hai huynh đệ Ôn Thuần vào lớp cao cấp là muốn bọn họ được nghe bài giảng của nhiều phu tử khác nhau, tiếp xúc với những cách giải thích và quan điểm đa dạng của những người có học vấn. Từ đó mở mang tầm mắt, kích phát những hướng tư duy khác nhau trên con đường học thuật.

Đề xuất Xuyên Không: Hãm Hại Vai Chính Là Không Đúng
BÌNH LUẬN
Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bạn đã lên chương nhé

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Truyện cuốn quá, hóng full ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Vui quá có chương mới rồi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

3 tháng trước
Trả lời

Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

Trả lời
3 tháng trước

Hôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện