Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 136

Trong lòng Tống Cẩm Hoa vô cùng khó chịu, bao nhiêu nghi vấn cứ quẩn quanh trong đầu, nàng ta gật đầu đáp: "Ừm."

Nàng ta cũng chỉ mới may mắn được gặp mặt Lương Tử Vận một lần, thậm chí còn chưa nói được với nhau quá một câu.

Tống Cẩm Lệ nhìn về phía Ôn Ngọc: "Tại sao các nàng lại quen biết với thiên kim Tri phủ? Thật sự là người của Ôn gia thôn sao?"

Ánh mắt Ôn Ngọc khẽ chuyển động, sau đó lại bày ra vẻ mặt như chợt hiểu ra: "Đúng là người của Ôn gia thôn đó! Chẳng trách Bách Vị Trai lại tặng 'chút quà mọn' cho bọn họ, thì ra là nhờ mặt mũi của Tri phủ phu nhân!"

Tống Cẩm Hâm nói tiếp: "Ba ca ca của biểu muội Ôn Noãn đều bái nhập môn hạ của Lâm sơn trưởng, mà phu nhân của Lâm sơn trưởng chính là dì của Tri phủ phu nhân."

Sắc mặt Tống Cẩm Phong lập tức thay đổi: "Chuyện quan trọng như vậy, sao ngươi không nói sớm một chút!"

Đồ đệ của Lâm sơn trưởng!

Chuyện này tuyệt đối không phải chuyện tầm thường!

Tống Cẩm Phong cảm thấy bắt đầu đau đầu rồi!

Quách Thiến Ni liếc nhìn Tống Cẩm Phong một cái, không chỉ có vậy đâu, hiện tại Ôn Noãn chính là Huyện chúa!

Chỉ là trong lòng mỗi người ở đại phòng đều hiểu rõ mà không nói ra, cũng không hề tiết lộ với nhà bà cô.

Nhà bà cô giàu có, nhà bọn họ còn cần nhờ vả nhà bà cô giúp đỡ rất nhiều, nếu để người Tống gia biết được chuyện này, e rằng sau này sẽ không còn được nhận nhiều lợi lộc như vậy nữa...

Tống Cẩm Hâm lại nói: "Mấy người Ôn Thuần đã mười hai tuổi rồi, nhưng chỉ mới học vỡ lòng được một hai năm thôi."

Tống Cẩm Phong: "..."

Như vậy... thì có tác dụng gì chứ?

Tết Nguyên tiêu, phủ Giang Hoài định sẵn là một đêm náo nhiệt vô cùng.

Lúc chiều tối, sau khi Nạp Lan Cẩn Niên dùng xong bữa tối ở nhà Ôn Noãn, cả gia đình cùng nhau ra phố ngắm hoa đăng.

Ban đầu Ôn Gia Mỹ không muốn đi, nhưng Ôn Noãn nói hiếm khi mới có dịp đến đây, ra ngoài giải sầu cũng tốt cho tâm trạng.

Cơ thể bà đã được Ôn Noãn điều trị dần hồi phục, Vương thị cũng khuyên nhủ thêm, nên bà mới đồng ý đi cùng.

Tối hôm nay, các cửa hàng trên phố đều treo đủ loại lồng đèn với kiểu dáng khác nhau.

Cảnh tượng lộng lẫy, chói mắt vô cùng.

Tất cả các con đường trong toàn phủ thành đều tổ chức những hoạt động khác nhau.

Phố Hưng Thịnh có múa rồng, múa sư tử; phố Bách Hưng có đi cà kheo; đường Trường Thọ có múa ương ca, chèo thuyền trên cạn; phố Văn Xương có đố đèn; phố Võ Tòng có đánh trống thái bình; bờ sông Bạc Châu có thả đèn hoa sen và nhiều hoạt động đặc sắc khác.

Vô cùng náo nhiệt.

Hơn nữa, những hoạt động này sẽ diễn ra liên tiếp trong vòng ba ngày.

Đoàn người bọn họ có hơn hai mươi người, đi trên phố trông cũng thật hùng hậu.

Nạp Lan Cẩn Niên vẫn luôn đi sát bên cạnh Ôn Noãn.

Ôn Thuần và Ôn Hậu rất tự giác đi bên cạnh Ôn Nhu và Ôn Hinh để che chở, tránh cho các nàng bị người qua đường va chạm phải.

Ba đứa nhỏ nhất là Ôn Nhiên, Ngô Cảnh Hoan và Ôn Lạc thì chạy tót lên dẫn đầu, Ngô thị và Ôn Gia Thụy phải để mắt trông chừng sát sao.

Ngô Cảnh Thần và Ngô Cảnh Chức cũng đi bên cạnh bảo vệ Ngô Tịnh Mỹ.

Vương thị, Ôn Gia Mỹ, Trương thị và ông Ngô thì cùng nhau thong thả đi ở phía sau.

 

Ngô Khải Nghiệp đi ở cuối cùng để trông chừng mấy người lớn tuổi.

 

Cả gia đình cùng ngắm đèn hoa đăng rực rỡ bên đường, ai nấy đều cảm thấy đôi mắt mình như không nhìn cho xuể.

 

Nhưng bởi vì dòng người quá đỗi đông đúc, lại thêm ba đứa nhỏ nhóm Ôn Nhiên cứ mải mê chạy nhảy khắp nơi, Ôn Gia Thụy bèn nói với Ngô thị: "Chúng ta trông chừng ba đứa nhỏ này vậy, lát nữa mọi người cứ tập trung ở bến tàu Bạc Châu nhé."

 

Những người khác đều đồng ý gật đầu.

 

Đi được một lúc lâu, mọi người dần tách ra thành từng nhóm nhỏ.

 

Hai đứa con của Ngô Khải Nghiệp, một đứa đi theo vợ chồng Ôn Gia Thụy, đứa còn lại đi cùng nhóm Ôn Thuần đi giải đố đèn, còn ông thì lẳng lặng đi phía sau ba người già để chăm sóc.

 

Ôn Gia Mỹ vẫn luôn đi sát bên cạnh Vương thị, cẩn thận che chở để bà không bị người ta va quẹt phải.

 

Vì người đông như nêm cối, Ôn Gia Mỹ đi bên cạnh liên tục bị dòng người xô đẩy. Ngô Khải Nghiệp ban đầu đi phía sau bốn người bọn họ, thấy vậy liền bước tới bên cạnh Ôn Gia Mỹ, dùng thân hình mình giúp bà chống đỡ dòng người đang chen lấn.

 

Ánh mắt Ôn Gia Mỹ vẫn đang mải mê dõi theo đoàn biểu diễn múa Ương Ca náo nhiệt nên không hề hay biết.

 

Vương thị thì lại nhìn thấy rõ mồn một. Bà thầm nghĩ trong lòng, đứa trẻ này cũng thật là người lận đận, tính tình cẩn thận chu đáo như thế mà lại gặp phải người vợ chẳng ra gì, nếu không thì cuộc sống đã hạnh phúc biết bao.

 

Bởi vì Vương thị và Trương thị tuổi tác đã cao, đi chưa được bao lâu đã bắt đầu cảm thấy mệt mỏi.

 

Ngô Khải Nghiệp thấy vậy bèn lên tiếng: "Bà thông gia, cha, mẹ, mọi người đã mệt rồi đúng không?"

 

Ôn Gia Mỹ đang xem đến độ cao hứng, nghe thấy vậy liền lập tức nói: "Tôi cùng mẫu thân và ông bà thông gia đi ra thuyền ở bến tàu Bạc Châu trước, nhị cữu huynh cứ tiếp tục đi xem hội đi!"

 

Ngô Khải Nghiệp xua tay nói: "Tôi không xem đâu, đàn ông đàn ang như tôi không thích mấy thứ này."

 

Vì vậy, mấy người bọn họ trực tiếp đi thẳng tới bến tàu Bạc Châu.

 

Trong khi đó, Ôn Noãn và Nạp Lan Cẩn Niên cùng với nhóm Ôn Nhu, Ôn Thuần thì đang hào hứng chạy đi đoán đố đèn.

 

Năm nay, Nạp Lan Cẩn Niên đã xuất sắc đoán trúng và giành được chiếc "Đèn Lồng Vương".

 

Sau đó, mấy anh chị em nhà Ôn Noãn mỗi người cũng đều đoán được một chiếc đèn lồng mình yêu thích. Mọi người vô cùng vui vẻ, tay cầm đèn hoa đăng rạng rỡ đi về phía bến tàu.

 

Tại bến tàu Bạc Châu, rất nhiều con thuyền đang neo đậu san sát nhau.

 

Chiếc nào chiếc nấy đều vô cùng xa hoa, lộng lẫy.

 

Tất cả thuyền bè ở đây đều dành cho các gia đình quyền quý vui chơi trong dịp tết Nguyên Tiêu, dùng để xuôi theo dòng sông ngắm cảnh đèn hoa và thả đèn ước nguyện.

 

Nạp Lan Cẩn Niên đã sớm sắp xếp một chiếc thuyền lớn chờ sẵn ở bến tàu Bạc Châu từ trước.

 

Đây cũng là lần đầu tiên nhóm người Vương thị đến nơi này, họ không biết thuyền của Nạp Lan Cẩn Niên đậu ở đâu, nhưng họ biết Lâm Phong đang chờ sẵn ở đó.

 

Bọn họ cứ thế tiếp tục đi về phía trước.

 

Lúc đi ngang qua một con thuyền nọ, vừa vặn lại nhìn thấy người của đại phòng và nhà bà cô.

 

Quách Thiến Ni là người nhìn thấy họ trước tiên, nàng ta mỉm cười chào hỏi Vương thị: "Đại nãi nãi, người cũng đi ngắm đèn ạ?"

 

Tiểu Chu thị nhìn thấy bà, nghĩ đến thân phận hiện tại của Ôn Noãn, tâm trạng có chút phức tạp nhưng vẫn gượng cười chào hỏi: "Đại nương, các người cũng tới phủ thành ngắm đèn sao? Sao không thấy tứ đệ và mấy đứa nhỏ Ôn Hình đâu cả?"

 

“Bọn họ đi giải đố đèn rồi.” Vương thị hờ hững đáp.

 

Tiểu Chu thị nói với Ôn Bảo Trân: “Bà cô, người nhà mẹ đẻ cũng tới đây, hiếm khi mới gặp nhau, hay là mời họ cùng lên thuyền ngắm đèn đi!”

 

Trong ánh mắt Ôn Bảo Trân thoáng hiện vẻ không vui, bà ta liếc nhìn Vương thị một cái: “Trên thuyền đã hết chỗ rồi, hôm nay tôi mời phu nhân của các vị tiên sinh ở thư viện, người không hiểu lễ nghĩa lỡ va chạm sẽ không hay. Nhưng nể tình bà cả đời chưa từng được ngồi thuyền ngắm hoa đăng, tôi sẽ cố thu xếp cho bà lên thuyền vậy! Chỉ một mình bà được lên thôi đấy! Cho bà mở mang tầm mắt một chút, kẻo đến lúc nhắm mắt xuôi tay lại chẳng biết con thuyền ra làm sao!”

 

Vương thị liếc nhìn Ôn Bảo Trân: “Không cần, chúng tôi có thuyền rồi.”

 

Có lẽ vì vị thế giờ đã khác, Vương thị đột nhiên chẳng còn thấy tức giận trước những lời lẽ của bà ta nữa.

 

Ôn Bảo Trân nghe vậy thì cười khẩy một tiếng: “Vương thị, bà vẫn cứ sĩ diện như thế. Bà có thuyền rồi ư? Hôm nay tất cả thuyền đậu bên bờ sông Bạc Châu đều là của nhà quyền quý, hoặc là thuyền được người ta thuê để ngắm cảnh, một con thuyền một đêm mất đến năm trăm lượng bạc, bà tự mình thuê nổi sao? Hay là định dùng bè trúc làm thuyền?”

 

Đám phu nhân các phòng của Tống gia đứng bên mạn thuyền, kẻ thì khinh bỉ, người thì cười khẽ, hoặc bày ra dáng vẻ xem kịch vui mà nhìn về phía mấy người Vương thị.

 

Người nhà mẹ đẻ của Ôn thị, ngoại trừ đại phòng ra thì còn lại đều là lũ chân lấm tay bùn, bọn họ đều biết rõ cả.

 

Có người nghe vậy không nhịn được mà cười nói: “Hôm nay bè trúc không được phép xuất hiện trên sông Bạc Châu đâu.”

 

Vừa lúc đó, Tống Cẩm Phong từ trong khoang thuyền đi ra, nhìn về phía đám người Vương thị rồi hỏi mẹ hắn: “Ai vậy ạ?”

 

“Người nhà ngoại của bà thím con đấy.” Chương thị đáp với giọng điệu chẳng mấy tốt lành.

 

Một lũ quỷ nghèo khổ, mèo hoang chó dại nào cũng muốn đưa lên thuyền của bà ta chắc.

 

Tống Cẩm Phong sực nhớ ra điều gì, không khỏi dò hỏi: “Là phòng nào ạ?”

 

“Làm sao mẹ biết được? Hình như nghe Thiến Ni gọi bà ta là đại nãi nãi!”

 

Tống Cẩm Phong lập tức biến sắc, vội vàng rảo bước băng qua đám đông, đi tới trước mặt Vương thị: “Lão phu nhân, thật là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, mời mọi người cùng lên thuyền ngồi! Mấy vị biểu đệ Ôn Thuần có đến không?”

 

Giọng điệu vô cùng chân thành, thái độ cực kỳ cung kính.

 

Đám phu nhân các phòng Tống gia trên thuyền đều ngẩn ngơ: Đại thiếu gia bị làm sao vậy???

 

Lúc này, Thường thị và Lương Tử Vận dẫn theo hai nha hoàn đi tới, hai người từ xa đã nghe thấy đoạn đối thoại vừa rồi.

 

Thường thị thân thiết tiến lên khoác tay Vương thị: “Vương nãi nãi, bà đến sớm vậy sao? Đi thôi, thuyền của phủ chúng tôi ở ngay phía trước, Noãn nha đầu có đến không? Cùng lên thuyền đi.”

 

Vương thị cười xua tay: “Thập Thất đã sắp xếp thuyền rồi.”

 

Hôm nay nhà Phó Vinh cũng chuẩn bị du thuyền, vừa vặn thuyền của hắn đậu ngay phía trước thuyền Tống gia. Vừa rồi đứng trên boong thuyền, hắn cũng nghe thấy lời giễu cợt của Ôn Bảo Trân đối với Vương thị, lập tức đi xuống, lúc này cũng vừa kịp đi tới.

 

Phó Vinh bước đến trước mặt Vương thị, cung kính hành lễ: “Vương nãi nãi? Người cũng đến phủ thành ngắm đèn sao? Gia Thụy lão đệ đâu rồi? Mời các vị lên thuyền của tôi ngồi chơi một lát! Tôi sẽ sai người đi tìm Gia Thụy lại đây!”

 

Vương thị xua tay: "Không cần, không cần, Thập Thất nói đã sắp xếp thuyền rồi."

 

Lâm Phong đã canh giữ trên thuyền từ lâu, chờ đợi chủ tử và gia đình Ôn Noãn đến.

 

Thuyền của Cần Vương là con thuyền xa hoa nhất toàn bộ bến tàu, cao ba tầng, lại còn neo đậu ở vị trí đắc địa nhất.

 

Nhờ khả năng nhìn đêm cực tốt, từ xa hắn đã thấy nhóm người Vương thị đi tới. Sợ bà không tìm thấy thuyền, hắn cũng nhanh chóng rời thuyền tiến lên đón người.

 

Lúc này hắn đã đi tới nơi: "Lão phu nhân, thuyền ở phía trước, thuộc hạ dẫn người lên thuyền."

 

Lâm Phong nói xong lời này mới nhìn thấy Thường thị và Phó Vinh, hắn bèn hành lễ với hai người bọn họ.

 

Lâm Phong là người bên cạnh Nạp Lan Cẩn Niên. Bên người Nạp Lan Cẩn Niên có tám đại thân tín, phân biệt là Nhật Nguyệt Tinh Thần và Vũ Phong Lôi Điện.

 

Trong số các thân vệ, có rất nhiều người phụ trách giúp ngài xử lý công vụ, mỗi người đều không thể khinh thường, đều mang quan hàm từ tứ phẩm trở lên.

 

Thường thị và Phó Vinh không dám tự đại, đều vội vàng đáp lễ.

 

Vương thị nói với Thường thị và Phó Vinh: "Tôi cùng Tiểu Phong lên thuyền là được rồi."

 

Bởi vì Lâm Phong thường xuyên theo Nạp Lan Cẩn Niên đến nhà họ Ôn ăn cơm, Vương thị thấy hắn cũng quen gọi là Tiểu Phong.

 

Tiểu Phong? Khóe miệng Thường thị và Phó Vinh giật nhẹ, toàn bộ kinh thành cũng không có ai dám gọi như vậy!

 

Nhưng mà nghĩ đến Vương thị gọi Cần Vương là Thập Thất, hình như gọi như thế này cũng không có gì kỳ lạ.

 

Hai người gật đầu, bọn họ không dám tranh người với Cần Vương.

 

Lâm Phong tới chính là để dẫn Vương thị lên ngồi thuyền của Cần Vương. Thuyền của Cần Vương, nếu không có lời mời của ngài, bọn họ cũng không dám bước lên.

 

Thường thị nói: "Vương nãi nãi, hôm nào lại cùng chúng ta đi du thuyền nhé. Lần này bà có hẹn, ta cũng không dám cướp người của ngài ấy, nên không làm phiền bà nữa."

 

Phó Vinh tiếp lời: "Vương nãi nãi, lần sau tới phủ thành nhất định phải báo cho cháu biết nhé! Hiền chất dẫn bà đi ăn thủy sản!"

 

Vương thị gật đầu.

 

Sau đó bà cũng không thèm nhìn cả gia đình Tống gia đã sớm hóa đá trong gió lộng kia.

 

Vương thị theo Lâm Phong đi về phía trước, bước lên con thuyền lớn nhất và xa hoa nhất toàn bộ bến tàu Bạc Châu.

 

Cả nhà Tống gia: "..."

 

Lúc này ở ven đường có một tiểu cô nương không rõ nguyên do, ngây ngô hỏi: "Mẫu thân, rõ ràng bà cố nội kia có rất nhiều người tranh nhau mời bà ấy lên thuyền lớn, nhưng vì sao thẩm thẩm này lại nói bà ấy làm một cái bè trúc làm thuyền? Có phải bè trúc chơi rất vui không?"

 

Ngoài con thuyền của Nạp Lan Cẩn Niên ra, toàn bộ bờ sông Bạc Châu này, hai con thuyền của Lương gia và Phó gia là xa hoa nhất!

 

Ba con thuyền xa hoa nhất đều tranh nhau mời Vương thị lên thuyền, chẳng trách tiểu cô nương kia lại không hiểu.

 

Mẫu thân của tiểu cô nương kia vội vàng che miệng cô bé lại: "Thế giới của người lớn con không hiểu đâu! Đừng nói chuyện lung tung! Chúng ta mau đi thôi!"

 

Gương mặt già nua của Ôn Bảo Trân sưng đỏ lên vì hổ thẹn.

 

Cuộc đời bà ta chưa bao giờ xấu hổ đến nhường này!

Đề xuất Hiện Đại: Bảo Bối Ngoan, Tự Mình Hôn Lên
BÌNH LUẬN
Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bạn đã lên chương nhé

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Truyện cuốn quá, hóng full ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Vui quá có chương mới rồi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

3 tháng trước
Trả lời

Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

Trả lời
3 tháng trước

Hôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện