Khương Vọng Sênh cứ ngỡ mình vớ được món hời khi cứu vớt Tạ Lan – kẻ đang thoi thóp – chỉ vì năm mươi vạn. Nhưng cô nào biết, thứ mình mang về nhà không phải là một chú cún bị thương, mà là một con sói đói khát đội lốt người.
Từ ân nhân cứu mạng biến thành bạn gái bất đắc dĩ chỉ vì một lý do ngớ ngẩn "nhìn thấy hết rồi phải chịu trách nhiệm", cô dần chìm nghỉm trong sự chiếm hữu điên cuồng và thể lực kinh người của hắn. Khi sự ngọt ngào ban đầu biến thành chiếc lồng giam cầm nghẹt thở, Vọng Sênh muốn buông tay, nhưng Tạ Lan đâu dễ dàng để con mồi vuột mất?
Hắn là kẻ điên tình, là gã bệnh hoạn với tình yêu tàn khốc. Hắn nuông chiều cô, gọi cô là "bảo bối", nhưng lại dùng chính sự dịu dàng ấy để trói buộc cô cả đời. "Bảo bối ngoan, tự mình hôn lên..." – Đó không phải lời cầu xin, mà là mệnh lệnh của ác ma dành cho thiên thần của riêng mình.