Chương 178: Cầu Được Ước Thấy
Khương Vọng Sênh cảm thấy cơ thể hơi cứng đờ liền đứng dậy thoát khỏi vòng tay anh.
“Có phải đến giờ ăn cơm rồi không, bên ngoài trời tối rồi.”
Tạ Lan đứng dậy: “Đến giờ ăn cơm rồi, bảo bối chúng ta ra ngoài ăn hay gọi đồ về?”
Khương Vọng Sênh liếc anh một cái.
Tạ Lan lập tức ngậm chặt miệng.
Cô vươn vai một cái: “Ra ngoài ăn đi.”
Tạ Lan gật đầu, đôi mắt vừa rồi còn đang tối sầm dần dần có ánh sáng.
Anh tưởng rằng, anh gọi cô thân mật như vậy cô tức giận rồi, nhưng không có.
Hai người sửa soạn một chút rồi ra ngoài, đi trên đường Tạ Lan luôn muốn nắm tay cô. Hai người đi song song, hai bàn tay buông thõng bên người lại luôn không chạm vào nhau được.
Anh lấy hết dũng khí, đầu ngón tay thử chạm chạm vào ngón út của cô, không có chút phản ứng nào.
Tạ Lan nhìn bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn mịn màng bên cạnh, vẫn là dứt khoát nắm lấy, bàn tay to lớn rắn rỏi thon dài tách kẽ tay cô ra, sau đó đan xen nắm lấy.
Khương Vọng Sênh thậm chí ngay cả ánh mắt cũng không thèm cho anh một cái, mặc cho anh nắm lấy.
Tạ Lan nghiêng đầu nhìn cô, đột nhiên không đi nữa.
Khương Vọng Sênh phát hiện không kéo được người, quay đầu nhìn anh: “Sao không đi nữa?”
Ánh mắt khóa chặt trên đôi môi đỏ mọng của cô, đôi mắt đen của người đàn ông lúc này không biết đang ấp ủ cơn bão thế nào. Anh cúi người, chậm rãi tiến lại gần.
Hai người nhìn nhau, một người thâm trầm như đầm nước, một người trong trẻo sáng ngời.
Cho đến khi anh thật sự hôn lên môi cô, Tạ Lan mới dám tin tất cả những điều này đều là thật.
Cô không hề lùi lại một bước, rõ ràng biết anh muốn làm gì, có rất nhiều lần có thể tránh né, nhưng cô đang lặng lẽ đợi anh hôn xuống, thậm chí nhắm hai mắt lại, hàng mi dài như cánh bướm khẽ run rẩy.
Anh nhẹ nhàng, cắn một cái đầy trân trọng lên môi cô, lặng lẽ rời đi, lại khoảnh khắc cô mở mắt ra, hung mãnh như thú dữ mà hôn mạnh lên.
Khương Vọng Sênh bất đắc dĩ lùi lại một bước, trong miệng phát ra tiếng nức nở. Vòng eo thon bị hai tay siết chặt, eo đều bị ép cong ra một tia độ cong đẹp đẽ, bị anh hôn đến mức không thở nổi, nhịp tim đột ngột tăng nhanh tăng mạnh.
Anh ôm cô rất chặt, sự hưng phấn của cơ thể không thể kìm nén được giống như nước sôi mở đập mà tuôn trào ra, kéo theo hơi thở toàn thân đều ngày càng nóng bỏng nồng đậm.
Tạ Lan còn gì không thỏa mãn nữa, đây chính là thứ luôn luôn... luôn luôn mong muốn mà.
Cho đến khi người qua đường đi ngang qua mang theo vài tiếng trêu chọc và chúc phúc, Khương Vọng Sênh cấu vào khối cơ bắp cứng ngắc của anh, vành tai đỏ bừng.
Tạ Lan nhận ra sự bất thường của cô, chậm rãi lùi ra, đôi môi đan xen đỏ tươi diễm lệ, anh đưa tay ra, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve vành tai nhỏ nhắn của cô.
Anh cười một tiếng, hạnh phúc và vui sướng.
Khương Vọng Sênh đấm mạnh cho anh một cú, dáng vẻ thẹn thùng khiến tim anh đập loạn xạ không thôi.
Anh kéo người vào lòng, hai tay ôm chặt lấy tấm lưng mảnh khảnh của cô, hàm dưới sắc sảo nhẹ nhàng tựa lên đầu cô, chóp mũi có thể ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên tóc cô.
“Bảo bối, bảo bối ngoan.”
Khương Vọng Sênh muốn ngẩng đầu cũng không được, Tạ Lan không hiểu sao liền trở nên sến súa thịt ba chỉ rồi.
Anh ôm cô trên phố thật lâu, mới hớn hở dắt cô đi ăn cơm.
Sau nụ hôn này, Khương Vọng Sênh phát hiện anh không còn nơm nớp lo sợ nữa, cả người từ trạng thái căng thẳng cẩn thận từng li từng tí hoàn toàn thả lỏng xuống, thay đổi duy nhất chính là, anh từ không dám tùy ý hôn cô chạm vào cô, biến thành muốn hôn liền sẽ nhìn cô một cái trước, thấy cô không phản đối liền ôm cô hôn lấy hôn để.
Tạ Lan không cần cho mình một danh phận nữa, chỉ cần cô không còn phiền anh, sẵn lòng để anh gần gũi là tốt rồi.
Từ sau khi ăn cơm xong trở về, Tạ Lan luôn bám lấy cô.
Cửa phòng vừa mới mở ra, anh xoay người, ấn cô lên cửa, ánh mắt cứ thế mong chờ đáng thương nhìn cô.
Khương Vọng Sênh nhếch môi.
Thấy cô nhắm mắt lại, Tạ Lan lúc này mới dám nâng mặt cô lên, ngậm lấy đôi môi mềm mại của cô tỉ mỉ hôn hít. Nếu không phải Khương Vọng Sênh muốn dừng, Tạ Lan e là phải hôn suốt một đêm.
Cô đẩy người ra đi dép lê đi vào, vừa đi vừa phàn nàn: “Một ngày phải hôn tám trăm lần, da môi sắp nát rồi.”
Tạ Lan thì ở một bên lặng lẽ nhìn cô, liếm môi mình, nếu sau lưng có đuôi e là phải vểnh lên tận trời.
Khương Vọng Sênh vốn dĩ muốn tự mình đi khắp nơi, bây giờ có thêm một kẻ bám người ở bên cạnh.
Nhưng dường như ngoài việc bám người thích hôn ra, dường như cũng không còn khuyết điểm nào khác nữa rồi.
Cô tắm xong liền trực tiếp nằm vật ra giường, bên tai nhanh chóng cũng vang lên tiếng nước.
Họ trở về rất muộn, Tạ Lan tắm xong đã mười một giờ, có thể đi ngủ rồi.
Khương Vọng Sênh sớm đã quấn chăn nằm xuống, Tạ Lan nhìn giường của mình lại nhìn giường của Khương Vọng Sênh, cảm thấy giường của cô chính là lớn hơn một chút, ngủ lên khá thoải mái.
Tạ Lan mơn trớn cổ áo, đang nghĩ anh có thể hay không đi lên giường cô ngủ.
Đứng hồi lâu sau đó, người đàn ông đi về phía giường cô, đầu gối quỳ trên giường lún xuống một góc, anh mím mím môi, vẫn là nhẹ chân nhẹ tay lên giường, sau đó đưa tay xuyên qua giữa tấm ga giường và eo cô, ôm người vào lòng.
Tạ Lan nuốt nước bọt, có chút sợ cô sẽ đẩy mình ra.
Nhưng Khương Vọng Sênh nằm nghiêng nhắm mắt lại, tiếng thở rõ ràng là vẫn chưa ngủ, Tạ Lan ngẩng đầu lên, gạt đi mái tóc dài bên má cô, một nụ hôn nhẹ nhàng rơi lên đó.
“Không ngủ anh về giường mình mà ngủ.” Khương Vọng Sênh sợ anh lại động tay động chân, tối qua mệt quá rồi, nếu tối nay còn thế này mai không cần ra khỏi cửa nữa.
Người đàn ông lập tức liền bày biện ngay ngắn cơ thể, chỉ ôm người không dám làm gì cả: “Ngủ rồi, bảo bối ngủ ngon.”
Tạ Lan dường như nghe thấy cô hừ nhẹ một tiếng.
Cùng với tiếng thở nhẹ nhàng êm dịu của cô, đôi mắt phượng đẹp đẽ gợn lên từng lớp sóng lăn tăn, vô cùng dịu dàng.
Tạ Lan đi cùng cô đến hết những nơi còn lại, mỗi một nơi đều để lại cho anh những ký ức vô cùng quý giá.
Nụ cười rạng rỡ của Khương Vọng Sênh, khi gặp chuyện hay ho hay là không vui biểu cảm sinh động diễm lệ đó của cô, cùng với thời gian ở bên anh, đều từng nét từng nét khắc sâu trong lòng anh.
Mấy tháng này phân lượng không gì sánh bằng, anh đều không cần đi đoán lần này cô rốt cuộc thích anh hay là không thích anh, mỗi một lần cô nhìn về phía đôi mắt anh, đều đang nói cho anh biết câu trả lời hết lần này đến lần khác.
Thỉnh thoảng những đêm tình ý mê loạn, anh rõ ràng biết tâm tư của cô nhưng vẫn muốn nghe cô chính miệng nói ra.
“Bảo bối...”
“Bảo bối, muốn nghe em nói thích anh...”
Tay cô trên lưng anh cào ra mấy vết máu, sức nặng anh đè xuống khiến cô bị giam cầm không thể cử động được chút nào, còn phải trong đầu nghĩ vừa rồi anh có phải đã nói gì không, nội dung nói là cái gì.
“Ưm... anh nhẹ một chút...”
Anh đưa tay nắm chặt mười ngón tay cô giơ quá đỉnh đầu, cúi người xuống liếm đi giọt lệ nơi khóe mắt cô cùng mồ hôi mỏng bên trán.
Chóp mũi cô đỏ hồng, trên người làn da lộ ra ngoài ửng hồng đầy rẫy những vết đỏ, ánh mắt tán loạn.
“Nói đi, nói đi, nói em thích anh..”
Đôi môi lưỡi xảo quyệt từ chiếc cổ thon dài ưu mỹ chậm rãi đi lên, cắn trên cằm cô.
Đôi mắt đen thâm trầm mỗi một tấc đều mang theo sự chiếm hữu không thể phớt lờ và tình ý thuần túy nồng đậm, cho đến khi cô nói ra câu nói đó, anh mới chậm lại, nhưng không có ý định dừng lại.
Đối với cô có những lời tình tứ nói không hết, trên người cô mỗi một nơi đều là dấu vết anh để lại, bên tai đều là tiếng khóc nức nở đáng thương vỡ vụn của cô.
Đề xuất Cổ Đại: Giúp Phu Quân Đông Sơn Tái Khởi, Chàng Lại Cưới Công Chúa
[Pháo Hôi]
Khi nào có chương mới ạ, hóng quá