Trần Linh nhìn nữ tử trước mặt, thần sắc có chút phức tạp.
“Sư tỷ.”
Liễu Khinh Yên khẽ thở dài, đôi mắt u uẩn nhìn hắn, thanh âm mang theo vài phần bất lực: “Đệ cuối cùng vẫn tới.”
Trần Linh im lặng một lát, sau đó mới chậm rãi mở lời: “Có những chuyện, đệ không thể trốn tránh mãi được. Huống hồ, đây là con đường mà đệ đã chọn.”
Liễu Khinh Yên bước tới, tà áo dài lướt nhẹ trên mặt đất, nàng đưa tay vuốt ve gương mặt của Trần Linh, ánh mắt tràn đầy vẻ xót xa.
“Con đường của Hí Tử, vốn dĩ là một con đường không có lối thoát. Đệ càng lún sâu, cái giá phải trả sẽ càng lớn. Đệ có từng hối hận không?”
Trần Linh lắc đầu, ánh mắt kiên định như bàn thạch: “Từ ngày bước chân vào rạp hát, đệ đã không còn đường lui. Hối hận cũng chẳng để làm gì.”
Liễu Khinh Yên nhìn hắn hồi lâu, cuối cùng khẽ mỉm cười, nụ cười ấy đẹp đến nao lòng nhưng cũng đầy vẻ thê lương.
“Đúng vậy, chúng ta đều là những kẻ điên cuồng diễn kịch giữa nhân gian này. Kẻ diễn ngư...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 4 giờ 31 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Cổ Đại: Ánh Trăng Sáng Bỏ Trốn Của Quyền Thần
[Trúc Cơ]
Trời ơi lão 39 lại quay xe rồi, Xích Tinh còn từng là người chắc?
[Trúc Cơ]
Quá căng
[Luyện Khí]
Oi ng ơi, trận này đánh căng vl😭
[Trúc Cơ]
Thắc mắc xích tinh mắc ha
[Trúc Cơ]
Trời ơi căng quá, nguy to rồi, tôi ngửi thấy mùi sinh ly từ biệt
[Trúc Cơ]
xích tinh thật sự từng là người, sv sống àh???
[Trúc Cơ]
Quả này khả năg cao tui phải qua đốt nhà lão 39 r mn ạ
[Trúc Cơ]
Mùi chết hết nồng lắm cả nhà:(
[Luyện Khí]
Suy dị tr:_)
[Trúc Cơ]
Trong 7 quân ít nhất sẽ chết 5 người rồi. Có sống chắc còn tô tri vi với chữ thường thanh có cơ hội thôi. 5 người còn lại thọ nguyên đã tận từ khi thức tỉnh