Chương 93
Sau khi rời khỏi Cung Hoa Điện, ngự chủ chẳng còn mảy may hứng thú nào. Khí ngột ngạt trong cổ họng và mũi vẫn lưu lại chưa tan biến, không tài nào xua tan được, khiến trong lòng ngự chủ chẳng còn chỗ để nghĩ đến hành động ngớ ngẩn của Chu Quý Phi ngày hôm nay.
Ngoài hành lang, mưa vẫn tuôn rơi không ngớt.
Những giọt nước nhỏ tí tách rơi xuống dưới chân, mang theo hơi lạnh của mùa xuân. Ngự chủ dừng bước trên hành lang, quên mất cả cảnh mưa bay ngút ngàn, bỗng chốc lại chẳng biết nên đi về đâu.
Hễ trời đổ xuống trận mưa là y thường khoác lấy Chu Quý Phi, ôm nàng trong phòng, tận hưởng niềm vui lứa đôi.
Bên ngoài, tiếng mưa yên bình vang vọng, bên trong tay nắm lấy mỹ nhân trong vòng tay, bên cạnh một bình tửu ấm nóng, tận hưởng thiên hạ, chỉ những lúc đó ngự chủ mới cảm nhận được mình thật sự là Hoàng Đế.
Thấm thoắt, dường như đã có một mái ấm thuộc về chính mình.
Nhưng hôm nay là ngoại lệ.
Ngự chủ không hề trách Chu Quý Phi, chỉ trách thái giám hầu cận bên người nàng sao quá sơ suất, bữa ăn không được sắp xếp chu đáo khiến nàng không kiềm chế được mà để lộ bộ dạng mất phép tắc trước mặt y.
Sau khi giao phó xong cho Vương Công Công, ngự chủ cuối cùng cũng nhớ ra mình nên đến đâu.
Khi nói với Chu Quý Phi muốn đi thăm Văn Nhi, vốn chỉ là một lý do mượn cớ, xuất đầu từ căn phòng ấy, nhưng giờ đây thật sự muốn đến phủ Vương Gia một chuyến.
Bởi từ lâu, cha con y đã chẳng ngồi lại với nhau để tâm sự một lần như trước.
Giữa trời mưa to thế này, Văn Nhi một mình trong phủ, không biết sống thế nào.
Ngày hôm qua Phạm Thân đã thay y trông coi cả đêm trong phủ Vương, sáng nay trở về đã thưa thật rằng: "Vương Gia vẫn bình an."
Ngự chủ cũng không ngạc nhiên.
Làm mẹ sao lại thật lòng hại con mình được chứ? Chỉ là cãi cọ với mẫu phi, uất ức trong lòng, làm ầm lên ngay trong điện đại triều mà thôi.
Nghĩ vậy, y quyết định trước tiên là đi khuyên giải.
Nhân tiện cũng nên để cho y hiểu rõ vì sao kẻ làm nên những việc hôm nay, không thể tái diễn chuyện đã xảy ra trên điện đại triều ngày hôm qua.
Ngự chủ bỗng phát tâm, liền sai Vương Công Công truyền mệnh chuẩn bị rời đi phủ Vương.
***
Một bên kia, khi Khương Thư chui vào dưới chiếc ô của Phạm Thân, trong lòng mới phần nào yên tâm.
Biết rõ Hoàng Thượng và Chu Quý Phi chắc đứng phía sau dõi theo, nàng thở gấp vài hơi rồi bị Phạm Thân quay đầu, nhẹ giọng ngắt lời: "Họng không đau chứ?"
Khương Thư lập tức ngẩng đầu, nét mặt khổ sở không nói nên lời.
Đau chứ sao không đau.
Nếu y không kịp đến, Chu Quý Phi chịu không nổi, còn bản thân nàng cũng đã kiệt sức. Lâu lắm chưa chịu cơn ho cùng tiếng khàn thê thảm, cổ họng khô rát, ngực bị xé đau từng cơn.
Phạm Thân nhìn thấy bộ mặt của nàng như muốn khoe công, không khỏi nhếch môi cười mà không đáp lời, nhẹ nhàng rướn tay đẩy chiếc ô về phía vai nàng.
Những giọt mưa theo khung ô rơi không ngớt đập vào bộ y phục đen còn hở ngoài, một đoạn ngắn thế thôi mà nửa bên cánh tay áo của Phạm Thân đã ướt sũng.
Ẩn mình trong vòng tay y, Khương Thư không hề hay biết.
Dưới hành lang, mọi người đều nhìn rõ ràng hết thảy.
Cứ như người nọ vừa lên tiếng chế giễu, rằng người kia khi gả đi chỉ là bù nhìn trang trí mà thôi, nay lệch hẳn đi đường nói đó đã trở thành sự thật.
Nàng lặng lẽ liếc mắt nhìn về phía góc khuất nơi có Tiết Gia Tam Cô Nương.
Tiết Gia Tam Cô Nương hôm nay muốn ẩn mình không ai hay.
Ai ngờ trời mưa giam cầm mọi người trong phủ, mọi kẻ đều tìm nơi trú ẩn, chẳng chỗ nào để trốn tránh, phải ngồi nép vào góc hành lang, bên cạnh lũ mỹ nhân xinh đẹp. Dù không muốn nhìn ra dưới trời mưa kia, cũng phải liếc thấy rõ bộ mặt thật.
Câu chuyện vừa rồi, người trong câu nói ấy chẳng ai khác chính là nàng.
Khi biết Khương gia đã định hôn với Hầu phủ, trong lòng không thoải mái, thốt ra câu nói ấy. Khi bình tĩnh lại nhận ra lời nói bất ổn, không còn kịp nữa, lời đồn đã khắp kinh thành Trường An.
Từ đó, các quý cô danh giá nơi kinh đô đã gán cho nàng mác ghen tị kém may mắn.
Để giữ danh tiếng cho nàng, gia đình vội cầu thân, mới phần nào dập tắt lời đồn ra ngoài.
Nhưng nay gặp phải chuyện này.
Sau khi về nhà, e rằng thị phi lại kéo đến.
Tiết Gia Tam Cô Nương im lặng không lên tiếng, dù lòng ganh tỵ, dù sao cũng thà làm chị dâu của Khương Thư còn hơn là cùng các cô gái ở Bách Hoa Lâu đấu đá.
Giờ hai người đều đã thành thân, nàng cũng đã ấn định hôn sự, cứ suy nghĩ nữa, cũng không phải chuyện đáng có.
Khi hai bóng người sắp đến gần, Tiết Gia Tam Cô Nương khẽ quay mặt đi tránh.
Khương Thư chậm rãi bước lên hành lang, Phạm Thân theo sau thu ô lại.
Người vừa lên hành lang, lập tức cúi người nắm lấy tay nàng.
Khương Thư khẽ theo bước chân y, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt tránh né dưới hành lang, chính là Tiết Gia Tam Cô Nương trong truyền thuyết. Nàng chỉ mong nhanh chóng rời khỏi nơi đây, có nhiều điều muốn thổ lộ cùng Phạm Thân.
Hồi mới đến, Khương Thư cưỡi xe do Hầu phủ chuẩn bị, giờ gặp Nghiêm Nhị, không đợi y nói, nàng biết phải vào đâu.
Hai người vừa lên xe, Khương Thư không khỏi háo hức quay mặt về phía Phạm Thân.
Vừa mở miệng thì sau gáy bị y kéo lại, dùng tay áo lau đi lớp hơi nước đọng trên trán, rồi quay người chìa cho nàng một chiếc túi nước, nói: "Làm ướt cổ họng chút đi."
Khương Thư không đón lấy, cau mặt đẩy lại: "Tôi không thể uống thêm được nữa."
Đúng là cổ họng hơi đau, mà bụng cũng đã no.
Uống nước hoa quả thay thế.
Túi nước do Xuân Hạnh chuẩn bị, chẳng phải thuốc men gì, chỉ là nước trái cây ép mà thôi.
Nửa ngày ở Cung Hoa Điện, nàng chẳng động tới gì ngoài uống nước hoa quả.
Phạm Thân nhìn nét mặt con tim còn hồ nghi, Khương Thư quay sang mở chiếc túi được Xuân Hạnh mang theo suốt ngày, mở ra trước mặt y.
Trong đó chi chít những thứ đồ.
Túi nước, thuốc men, bình đựng canh… Khương Thư nghĩ đến đâu đều chuẩn bị sẵn sàng, đề phòng điều không may.
Khi thấy trong túi còn có lọ sứ đựng cháo, Phạm Thân không kìm được cau mày, nhìn nàng hỏi: "Hôm nay cô mang hết những thứ này vào cung sao?"
Khương Thư gật đầu.
Rồi từ trong túi y tế lấy ra một chiếc kim bạc đưa Phạm Thân xem, nói: "Đây là mẹ đêm qua đưa cho ta, lo ta vào cung phải tránh ăn đồ không hợp."
Nói rồi, nàng trịnh trọng bổ sung: "Cái kim bạc này không mấy hiệu nghiệm, sao có thể thử độc được dưới mắt Chu Quý Phi, hơn nữa, độc thật sự thì kim bạc cũng đoán không ra, cách an toàn nhất chính là không cho độc vào người."
Phạm Thân nhìn nàng một hồi, đưa tay nhận lấy cây kim.
Khương Thư liền tựa cằm lên khoeo tay y, ngẩng lên nhìn y dịu dàng nói: "Phu quân an tâm, đồ trong Cung Hoa Điện hôm nay, ta chẳng động lấy một chút nào."
Giọng nói đầy tự hào.
Phạm Thân cúi đầu, trông thấy ánh mắt trong trẻo và sáng ấy.
Đôi mắt y khựng lại, không nén được, đưa tay chạm nhẹ chóp mũi nàng, lần đầu tiên trong đời khen một câu: "Được lắm, phu nhân thông minh."
Khương Thư mới bắt đầu mở lời, được lời khen bất ngờ, cũng chẳng dám tự hào thêm nữa.
Nàng nép vào lòng y, nghĩ ngợi một lát, nhẹ nhàng nói: "Đại nhân, ta thấy Chu Quý Phi chẳng phải người tốt, ta cần đề phòng hơn."
Phạm Thân ngẩng đầu nhìn nàng: "Sao nói vậy?"
Khương Thư chưa từng bàn chuyện triều chính với y.
Đến lúc này không tránh né, nàng dịch chuyển người, nhìn y nghiêm nghị nói: "Phu quân có nhìn thấy kẻ đồng hành dưới mưa vừa rồi chứ? Người kia là đồ đồng cục bộ."
Khương Thư nhắc đến chuyện này trước lòng bỗng nổi giận.
"Khi sắp ra về, Chu Quý Phi bảo chỉ đưa ta một củ nhân sâm, nào ngờ lại bí mật tặng thêm một vật..."
Kể từ khi Phúc Ma Ma trao cho Xuân Hạnh chiếc hộp gỗ, nàng đã nhận ra dấu hiệu không ổn.
Vì trong phòng toàn người của Chu Quý Phi, nàng không tiện nói gì, dù có chuyện gì cũng phải nghe lời Chu Quý Phi.
Vì lẽ đó, nàng đành kéo Chu Quý Phi ra ngoài, trước mặt mọi người, dùng hạt đậu lạc giấu trong tay áo đánh vào bắp đùi Xuân Hạnh.
Xuân Hạnh đau quá ngã khuỵu, vật ấy mới rớt ra khỏi tay áo.
Khương Thư không biết vật đồng ấy là gì.
Nhưng Chu Quý Phi giấu nàng, làm chuyện lén lút như thế, chắc chắn là thứ không thể để ai biết.
Giờ thân phận nàng đã khác xưa, làm vợ của Đại Lý Tự Tướng – người quyền cao chức trọng trong triều, mẹ nàng nói đúng, đã lấy Phạm Thân, dù là phúc hay họa, một nửa số phận nàng sẽ phải gánh vác.
Dù chẳng rành về mưu lược, song cũng nghe nói triều đình như chiến trường, sơ hở một chút sẽ gặp họa.
Chu Quý Phi hôm nay bất chấp mưa lớn tổ chức tiệc trà, mời quý nữ và phu nhân trong kinh thành, Khương Thư ban đầu chưa dám đoán xa, nhưng thấy từ khi nàng vào trong, Chu Quý Phi liền đóng cửa căn phòng chỉ còn một mình nàng.
Chỉ bấy nhiêu đã hiểu, tiệc trà này chắc chắn dành riêng cho nàng.
Thêm nữa, Chu Quý Phi nhiều lần vô ý nhắc đến Đại Lý Tự, ý muốn gì trong đó nàng đã rõ.
Giờ Chu Hầu Gia còn bị giam trong ngục.
Chu Quý Phi sai nàng đến là để thông qua mình gởi thư cho Phạm Thân.
Không ai không biết Phạm Thân thuộc hạ của Hoàng Thượng, không đứng về phe nhóm nào, chỉ trung thành với Hoàng Thượng.
Chu Quý Phi làm Hoàng Thượng phi tử mà tự nhiên tìm cách lôi kéo y.
Nếu được, Phạm Thân sẽ tới chứng minh thanh danh trước Hoàng Thượng, rũ bỏ nghi ngờ đè lên mình.
Nếu không, chính là phạm vào đại kỵ của ngự chủ, chờ đợi y sẽ là cái chết.
Khi nhìn thấy từ trong hộp gỗ lăn ra những vật khác, Khương Thư trong lòng đã căm ghét Chu Quý Phi trọn vẹn: “May sao Đại nhân và Hoàng thượng đến kịp và cùng chứng kiến, bằng không, nếu hôm nay để ta mang ra ngoài, không biết sẽ ra sao.”
Với thủ đoạn bất chấp của Chu Quý Phi, nếu Phạm Thân không hợp tác, bị oan uổng bảo nàng ăn cắp binh phù cũng không có gì lạ.
Khương Thư xúc động, ngẩng đầu hỏi y: "Đại nhân, vật đó rốt cuộc là gì?"
Phạm Thân vẻ mặt trầm lặng, tay chậm rãi vuốt ve mu bàn tay nàng, không giấu giếm, nhẹ nhàng đáp: "Binh phù."
Khương Thư kinh ngạc.
Kịp nhận ra, nàng bật dậy khỏi vòng tay Phạm Thân, nét mặt ôn nhu nơi khóe miệng trở nên căm hận, nói với giọng gắt gỏng: "Bà ta sao ác độc đến thế!"
Đã ôm binh phù đưa cho nàng.
Nếu để vật ấy lọt vào tay Chu Quý Phi, không chỉ là nàng, mà Phạm Thân và cả Hầu phủ sau này đều sẽ gánh họa.
Hoàng thượng còn sống, binh phù hầu như vô dụng.
Huống chi đây là một nửa binh phù.
Chỉ cần thuộc về Phạm Thân thì không nói trước, tương lai có thể bước theo con đường của Tần Gia và Trấn Quốc Công phủ.
"Không sợ." Thấy nàng tức giận như thế, Phạm Thân với tay ôm nàng vào lòng, "Phu quân đã nói rồi, chuyện lớn xảy ra bên trên, đều có phu quân che chở, sao phải sốt ruột."
Lời nói nghe có phần cứng nhắc.
Thực chất lại như mật ngọt tan chảy.
Khương Thư trong lòng bỗng lâng lâng, quay mặt lại, má nàng đỏ hồng áp trên ngực y, quên cả mình, lời cũng thốt ra: "Phu quân yên tâm, Thư nhi chưa bao giờ thua thiệt, ta đã đầu độc Chu Quý Phi..."
Nàng không an tâm, Chu Quý Phi cũng đừng mong yên ổn.
Lần trước khi rời Giang Nam, Hàn phu nhân ngoài cuốn sách quái gở còn tỉ mỉ đưa cho nàng một lọ thuốc, dặn dò: “Đừng xem thường thứ này, mỗi lần chỉ dùng bằng móng tay, lấy nội lực đẩy qua da, đời này chắc chắn sẽ hỏng hết, nhất là phụ nữ..."
Khương Thư nhận lấy, vẫn còn nghi hoặc nhìn bà.
"Hễ ai trúng độc, chỉ cần một hồi xúc động, tinh thần bất ổn, người đó sẽ tỏa ra mùi hôi thối." Hàn phu nhân nói đến đó sắc mặt vẫn không được tự nhiên lắm, "Như là... thối ra."
Nói xong, thấy nàng sắc mặt cứng ngắc, bà còn dặn dò cẩn trọng trong dùng thuốc.
Khương Thư giữ lọ thuốc mãi chẳng dùng.
Hôm nay mang theo người, phòng bất trắc, vốn chẳng có ý hại ai, nhưng nhìn thấy vật đồng dưới màn mưa, mới lần đầu thử dùng lên Chu Quý Phi.
Theo tài nghệ của Thường Thanh Pháp Sư, chẳng tránh khỏi sẽ làm hỏng thanh danh y.
Đề xuất Hiện Đại: Vợ Tôi Và Người Tình Trong Mộng Đã Cùng Nhau Đi Vào Cõi Chết
[Pháo Hôi]
Ủa truyện kiều nhõng gì đây nè, tên truyện tên nu9 bị khác làm mình suýt lướt qua luôn. May quá gặp ở đây đỡ tốn tiền