Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 87

Chương 87

 

"Ừm." Ôn Noãn hờ hững đáp lại nàng ta một tiếng.

 

Số thịt này đều do Đại Hồi và Tiểu Hắc mang về từ hôm kia, ăn không hết nên cả nhà đem làm thịt khô, đợi đến cuối năm nàng sẽ đem biếu những người thân thiết một ít.

 

Hiện tại Đại Hồi và Tiểu Hắc ngày nào cũng lên núi săn thú như thường lệ, nhà nàng đang xây cất, phải lo cơm nước cho thợ thầy, nhờ vậy mà cũng tiết kiệm được không ít tiền mua thịt.

 

"Trong nhà chỉ có mình muội thôi sao? Thuần nhi và những người khác đâu rồi?"

 

"Không có ở nhà."

 

"Đúng rồi, Noãn nhi, làm sao muội quen biết được Dương lão phu nhân vậy? Còn mấy huynh đệ Thuần nhi nữa, vì sao lại có thể bái Lâm tiên sinh làm sư phụ? Theo tỷ được biết, Lâm tiên sinh trước giờ chưa từng nhận đồ đệ, cả nhà muội cứ giấu nhẹm chuyện này, mọi người chẳng ai hay biết gì cả!"

 

Ôn Noãn dùng chiêu "thái cực quyền" đẩy đưa, hờ hững nói: "Chúng ta cũng chỉ vừa mới quen biết Dương lão phu nhân vào ngày hôm qua thôi. Có lẽ là vì Lâm tiên sinh vốn tính chiêu hiền đãi sĩ, thấy các ca ca đệ đệ của ta có tài học, không nỡ để nhân tài bị vùi lấp chăng!"

 

Quách Thiến Ni không nhịn được mà thầm phỉ nhổ một tiếng trong lòng. Cái gì mà chiêu hiền đãi sĩ, nàng ta tin mới là lạ!

 

"Noãn nhi, muội đừng có nói đùa. Nếu chỉ mới quen, vậy sao hôm qua Dương phu nhân lại mời cả nhà muội ngồi cùng bàn? Vì sao Thuần nhi lại trở thành đồ đệ của Lâm sơn trưởng? Có phải vì nhà muội vốn có quen biết với Dương lão phu nhân đúng không? Muội cũng biết đấy, đại đường ca của muội đang muốn thi vào thư viện Lộc Sơn, cũng muốn bái Lâm sơn trưởng làm sư phụ..."

 

"Dương phu nhân là phu nhân của Lâm sơn trưởng sao?" Ôn Noãn nghe xong lời này cũng có chút bất ngờ.

 

Quách Thiến Ni ngẩn người: "Muội không biết sao?"

 

"Đã nói là ta chỉ mới quen hôm qua, tất nhiên là không biết rồi. Tẩu tử nghĩ ta lừa tẩu chắc?"

 

Quách Thiến Ni: "..."

 

"Chỉ mới quen hôm qua, vậy vì sao bà ấy lại mời cả nhà muội ngồi chung một bàn?"

 

Ôn Noãn thản nhiên: "Chắc là do Dương lão phu nhân ngày thường tu dưỡng tốt, tâm địa hiền lương, nhìn không lọt mắt hạng người 'mắt chó nhìn thấp', khinh nghèo yêu giàu chăng?"

 

Quách Thiến Ni: "..."

 

Con bé này không nói lời nào khiến người ta nghẹn họng thì sẽ chết sao?

 

Cuối cùng, Quách Thiến Ni bị chọc cho tức nổ đom đóm mắt, chẳng hỏi han được gì, đành tìm đại một cái cớ nói là mời bà nội cả cùng tứ thúc, tứ thẩm đến nhà cũ kính trà, sau đó vội vàng rời đi.

 

Nếu không phải nể mặt Lâm sơn trưởng và Dương lão phu nhân, nàng ta đã sớm sầm mặt bỏ về rồi!

 

Lớn chừng này, nàng ta chưa bao giờ phải chịu uất ức như thế này!

 

Nhưng nàng ta vẫn phải nhẫn nhịn. Con nha đầu chết tiệt kia gian xảo như hồ ly, một chút tin tức cũng không moi ra được, chỉ tổ rước bực vào thân!

 

Quách Thiến Ni vừa rời khỏi nhà Ôn Noãn không xa, đúng lúc nhìn thấy Ôn Nhiên đang hăng hái chạy về. Người lớn không trị được, nàng ta không tin mình không thể moi được gì từ miệng một tiểu nha đầu mới bảy tuổi!

 

Nàng ta bước tới chặn Ôn Nhiên lại: "Nhiên nhi."

 

"Tẩu tử." Ôn Nhiên lễ phép gọi một tiếng.

 

Quách Thiến Ni ngồi xổm xuống: "Nhiên nhi, tẩu tử có vài chuyện không rõ muốn hỏi muội, muội có thể nói cho tẩu tử biết không?"

 

“Chuyện gì vậy ạ? Tẩu tử chẳng phải là đại tài nữ sao? Chuyện mà tẩu tử còn không biết thì muội làm sao biết được! Hay là tẩu tử đi tìm đại đường ca mà hỏi đi!”

 

“Chuyện đó không liên quan gì đến học vấn, Nhiên nhi nhất định sẽ trả lời được. Thế này đi, nếu muội trả lời được một câu hỏi của tẩu tử, tẩu tử sẽ cho muội một viên kẹo, được không?”

 

Ôn Nhiên đưa tay lên nâng cằm như đang suy nghĩ: “Mẹ muội nói, không được ăn đồ của người lạ. Hay là thế này đi! Muội thích bạc, không thích ăn kẹo, ăn kẹo sẽ bị sâu răng. Muội trả lời một câu hỏi, tẩu tử cho muội bạc nhé!”

 

Quách Thiến Ni suýt chút nữa thì cắn phải đầu lưỡi, con nhóc chết tiệt này thật quá hám tiền! Nàng ta là tẩu tử của nó, cái gì mà người lạ chứ?

 

“Nhiên nhi, tẩu tử là tẩu tử của muội, không phải người lạ.”

 

“Muội và tẩu tử cũng chỉ mới quen biết có một ngày, không quá thân thiết, vậy tất nhiên là người lạ rồi. Vả lại nơi này vắng vẻ, tẩu tử cho muội ăn kẹo có thuốc mê rồi đem muội đi bán thì cũng chẳng ai biết, đúng không? Mẹ muội kể mấy kẻ lừa đảo đều lừa trẻ con như vậy đấy! Tẩu tử có hỏi hay không? Nếu không muội về nhà đây.”

 

Đây là coi nàng ta như kẻ lừa đảo sao? Quách Thiến Ni giận đến mức lông mày cũng giật giật, cả cái nhà này đều là phường không bình thường! Nàng ta nghiến răng nói: “Hỏi!”

 

“Vậy tẩu tử đưa bạc trước đi! Muội sợ tẩu tử quỵt nợ.”

 

Quách Thiến Ni suýt nữa thì phun ra một ngụm máu. Quỵt nợ? Con bé này coi nàng ta là hạng người gì vậy?

 

Nàng ta lấy ra mấy thỏi bạc trong túi tiền, một đồng tiền lẻ cũng không có, đành đau lòng lấy ra nửa lượng bạc: “Đây là nửa lượng bạc, tẩu tử hỏi muội mấy câu, mấy đứa làm sao mà quen biết được Dương phu nhân?”

 

“Quen ở trong bữa tiệc hôm qua ạ!” Ôn Nhiên vui vẻ nhận lấy, nhét vào túi tiền của mình. Con bé cũng kiếm được bạc rồi!

 

Quách Thiến Ni liếc mắt đánh giá Ôn Nhiên một lượt, thấy vẻ mặt thản nhiên của con bé không giống như đang nói dối. Vậy có lẽ mấy huynh đệ kia đã bái sư từ trước, nên Dương phu nhân mới biết họ là người nhà của ba anh em Ôn Thuần, vì vậy mới mời họ ngồi cùng bàn.

 

“Vậy đại ca của muội làm sao mà bái Lâm đại sư làm sư phụ được? Bọn họ bái sư vào lúc nào? Tẩu tử nghe nói Lâm đại sư chưa bao giờ thu nhận đồ đệ, đại ca của muội giỏi thật đấy!”

 

“Tẩu tử, một thỏi bạc chỉ trả lời được một câu hỏi thôi!”

 

Quách Thiến Ni trừng mắt: “Đó là nửa lượng bạc, là năm trăm văn đấy, muội có biết là rất nhiều không!”

 

“Lạc nhi nói một văn tương đương với một ngàn lượng bạc! Tẩu tử không cần gạt muội, dù thế nào thì một thỏi bạc cũng chỉ được một câu hỏi.”

 

“Muội sai rồi, một ngàn văn mới tương đương một lượng bạc, muội nói ngược rồi!!! Hay là muội bị ca ca lừa rồi!”

 

“Lạc nhi không phải ca ca, nó là đệ đệ, muội mới là tỷ tỷ. Trong nhà nó nhỏ nhất, nó không dám lừa muội đâu! Tẩu tử còn muốn hỏi gì không? Không thì muội về nhà đây!”

 

Quách Thiến Ni trợn mắt coi thường, nàng ta thèm quan tâm hai đứa nhỏ ai lớn ai nhỏ chắc! Nghĩ đến chuyện quan trọng, nàng ta lại đau lòng lấy ra một mẩu bạc vụn, chỗ này chừng bảy trăm văn tiền. Nàng ta lặp lại câu hỏi vừa rồi.

 

Vẻ mặt Ôn Nhiên đầy bất đắc dĩ nhìn nàng ta: “Tẩu tử, tẩu tử học đếm không tốt lắm nhỉ? Bảo sao một văn tương đương với một ngàn lượng mà cũng không biết! Tẩu tử hỏi hai câu, phải đưa hai thỏi bạc chứ!”

 

Quách Thiến Ni: "..."

 

Có phải nàng ta đã tìm nhầm người để hỏi rồi không?

 

Nàng ta lặng lẽ lấy ra một lượng bạc.

 

Ôn Nhiên nhét hai thỏi bạc vào túi tiền, đáp: "Lễ bái sư diễn ra vào ngày rằm! Ngày đó chẳng phải thư viện Lộc Sơn mở kỳ thi chiêu sinh sao? Tẩu tử cũng biết các ca ca của muội tài giỏi đến mức nào mà, vậy nên vì họ quá xuất sắc nên Lâm sư phụ mới nhận làm đồ đệ đó!"

 

Quách Thiến Ni: "..."

 

Đáp án này có khác gì lúc nãy đâu!

 

Sao nàng ta lại có cảm giác như đang tự lấy đá ghè chân mình thế này?

 

"Tẩu tử còn chuyện gì muốn hỏi nữa không? Muội phải về nhà đây!"

 

"Khoan đã, các ca ca của muội tham gia kỳ thi của thư viện Lộc Sơn khi nào? Họ có thư tiến cử không? Là ai đã viết thư tiến cử?"

 

Ôn Nhiên xòe bàn tay nhỏ nhắn ra.

 

Quách Thiến Ni: "..."

 

Quách Thiến Ni thầm nghiến răng, lại lấy thêm một lượng bạc đặt vào tay Ôn Nhiên.

 

"Tẩu tử à, về nhà tẩu nên học đếm cho kỹ đi nhé. Vừa rồi tẩu hỏi tận ba câu, câu đầu là về kỳ thi ở thư viện Lộc Sơn, rồi còn câu thứ hai, thứ ba nữa mà? Vậy nên phải trả ba thỏi bạc mới đúng chứ!"

 

Quách Thiến Ni suýt nữa thì hộc máu: "Tẩu không hỏi mấy chuyện kia nữa, đổi câu hỏi đây: Ai là người đã viết thư tiến cử để đại ca muội đi dự thi?"

 

Ôn Nhiên nhìn Quách Thiến Ni với vẻ mặt không đồng tình: "Tẩu tử, tẩu làm vậy là ức hiếp trẻ con rồi. Câu hỏi này chẳng phải đã gộp cả ba vấn đề lúc nãy vào sao? Tẩu không đưa đủ ba thỏi bạc thì muội không trả lời đâu!"

 

Quách Thiến Ni chỉ muốn bóp chết con bé này cho xong!

 

Bạc bỏ ra không ít, vậy mà tin tức hữu dụng vẫn chưa moi được gì.

 

Nàng ta đành cắn răng lấy thêm hai thỏi bạc nữa.

 

"Là Thập Thất ca viết đó." Ôn Nhiên nhận lấy, nhét vào túi tiền rồi vui vẻ đáp.

 

Túi tiền nhỏ của cô bé đã căng phồng, sắp không còn chỗ chứa nữa. Không được, về nhà phải nhờ đại tỷ thêu cho một cái túi thật lớn mới được!

 

Thập Thất ca là ai?

 

Trực giác mách bảo nàng ta rằng đây là một nhân vật vô cùng quan trọng!

 

Quách Thiến Ni hỏi: "Vừa rồi tẩu hỏi muội ba vấn đề, sao muội chỉ trả lời có một câu?"

 

Ôn Nhiên dùng đôi mắt to tròn đen láy, đầy vẻ vô tội nhìn nàng ta: "Tẩu tử, đây cũng tính là một câu hỏi đấy, tẩu thật sự muốn muội trả lời sao? Muốn nghe thì đưa muội một thỏi bạc."

 

Quách Thiến Ni gằn giọng: "Không cần!"

 

Trả lời một câu mà coi như mất trắng ba thỏi bạc, nàng ta không ngu đến thế.

 

"Thập Thất ca là ai?" Quách Thiến Ni vừa định hỏi câu đó, nhưng chợt nghĩ ra điều gì, nàng ta lập tức đổi giọng: "Thập Thất ca tên thật là gì?"

 

"Thập Thất ca thì gọi là Thập Thất thôi! Huynh ấy có nói tên cho bọn muội biết đâu."

 

Quách Thiến Ni lại muốn hộc máu lần nữa, hỏi cũng như không. Nhưng trong gia tộc mà xếp thứ mười bảy, chứng tỏ gia thế người này chắc chắn không hề tầm thường.

 

"Vậy muội có biết hắn họ gì không? Hiện đang ở đâu? Làm sao các muội quen biết được hắn?"

 

"Ba thỏi bạc."

 

Quách Thiến Ni chẳng còn từ ngữ nào để diễn tả cảm xúc của mình lúc này nữa, nàng ta im lặng móc bạc ra.

 

"Không biết ạ, huynh ấy chỉ bảo bọn muội gọi là Thập Thất thôi. Là Đại Hôi và Tiểu Hắc đã dẫn tỷ tỷ muội đi làm quen với huynh ấy đấy."

 

Sao tự dưng lại lòi đâu ra thêm hai người nữa thế này???!!!...

 

Cuối cùng, Quách Thiến Ni nắm chặt cái túi tiền rỗng tuếch, nhìn bóng dáng Ôn Nhiên tung tăng chạy về nhà mà cảm thấy bản thân như vừa bị một con nhóc ranh dắt mũi vào tròng!

 

Nàng ta tiêu tốn hơn hai mươi lượng bạc, đổi lại chỉ biết được một người tên gọi Thập Thất sống ở trên núi. Ngoài ra, chẳng còn thông tin nào khác.

 

Lại biết thêm một con sói tên Đại Hôi và một con diều hâu tên Tiểu Hắc.

 

Còn có một vị Phong công tử, chỉ biết người đó họ Phong, còn lại đều mù tịt.

 

Nhà bọn họ giúp Thập Thất ca và Phong công tử nấu cơm, nhờ tay nghề nấu nướng khéo léo nên mới được Thập Thất ca viết thư tiến cử. Hắn còn dặn chưa chắc đã thi đỗ vì vị tiên sinh kia rất nghiêm khắc, nhưng không ngờ mấy huynh trưởng nhà đó lại quá đỗi tài giỏi nên mới thi đậu.

 

Vậy ra, hơn hai mươi lượng bạc chỉ đổi lấy được tin tức rằng nhà bọn họ chẳng qua là kẻ nấu cơm cho người khác, nhờ được chủ nhân ban thưởng mới có được phong thư giới thiệu kia?

 

Nhưng ba huynh đệ kia đúng là có vận may lớn, thế mà lại được Lâm Sơn trưởng thu nhận làm đồ đệ!

 

Làm đầu bếp nữ thì cũng chỉ là hạng hạ nhân, cho dù có được chủ nhân yêu thích thì thân phận vẫn thấp kém như vậy thôi!

 

Xưa nay đã ai nghe nói làm đầu bếp mà có thể thăng quan tiến chức nhanh chóng chưa? Có cho thêm gan thì bọn họ cũng chẳng thể gây ra sóng gió gì to tát!

 

Thế nhưng, Thập Thất và Phong công tử kia rốt cuộc là thần thánh phương nào?

 

Quách Thiến Ni cầm túi tiền rỗng tuếch, lủi thủi trở về nhà cũ.

 

Hôm nay quả thực là tổn thất nặng nề, mất trắng hơn hai mươi lượng bạc, lại còn thêm ba cái túi tiền vừa tặng lúc nãy, mỗi cái đều có một đóa châu hoa cùng một thỏi bạc vụn!

 

Nàng ta cứ ngỡ nhà bọn họ nắm giữ bí mật động trời nào đó, ai dè...

 

Đúng là nhìn lầm mắt cá thành trân châu, thật là sai lầm hết chỗ nói!

 

Sau khi Ôn Nhiên về đến nhà, liền hớn hở khoe với Ôn Noãn: "Tam tỷ, muội cũng kiếm được bạc rồi! Rất nhiều bạc nhé!"

 

Ôn Nhiên dốc hết bạc trong túi ra đếm, thế mà có tới tận hai mươi lăm lượng!

 

Ôn Noãn hơi kinh ngạc: "Muội kiếm ở đâu ra thế?"

 

Ôn Nhiên thuật lại đầu đuôi câu chuyện vừa rồi một cách vô cùng sinh động.

 

Ôn Noãn không nhịn được cười: "Muội đúng là đồ quỷ tinh quái, làm tốt lắm!"

 

Nói xong, nàng chợt nhận ra có gì đó không ổn, sao mình lại có thể dạy trẻ nhỏ dùng những thủ đoạn bàng môn tả đạo thế này để kiếm tiền được chứ!

 

Nàng thu lại nụ cười, hắng giọng một cái rồi nghiêm nghị nói: "Tuy rằng cần biết cách làm giàu, nhưng chúng ta không thể dùng những thủ đoạn lừa gạt này để kiếm bạc, muội có biết không?"

 

Ôn Nhiên xua tay: "Tam tỷ, tỷ đừng giả vờ nữa! Có khi trong lòng tỷ còn đang tiếc rẻ vì muội không lừa thêm được chút nữa ấy chứ! Muội biết chừng mực mà, muội không lừa người ngoài, chỉ lừa người của nhà kia thôi! Việc này của muội gọi là cướp giàu cứu nghèo!"

 

Ôn Noãn thề thốt phủ nhận: "Tỷ mà là hạng người như vậy sao?"

 

Ôn Nhiên gật đầu lia lịa: "Đừng giả vờ nữa mà! Muội thấy bản chất của tam tỷ chính là như vậy đó!"

 

Ôn Noãn: "..."

Đề xuất Hiện Đại: Trở Lại Luật Đường, Trừng Trị Kẻ Cậy Thế
BÌNH LUẬN
Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

1 tháng trước
Trả lời

Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bạn đã lên chương nhé

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Truyện cuốn quá, hóng full ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Vui quá có chương mới rồi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

Trả lời
2 tháng trước

Hôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện