Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 88

Trên núi.

 

Một bóng hình sẫm màu đứng sừng sững trên đỉnh cao, vạt áo tung bay trong gió ngàn.

 

Ánh mắt nam tử vận bạch y lạnh thấu xương, lặng lẽ nhìn xuống đám người phía dưới đang hăm hở khai thác mỏ ngọc với khí thế ngất trời.

 

Dưới chân núi, Ôn Gia Phú cùng Huyện thừa đại nhân đang vây quanh một khối đá nguyên thạch có đường kính lớn tựa thùng gỗ, cẩn thận săm soi như đang nâng niu một bảo vật vô giá.

 

Ôn Gia Phú kích động hỏi một vị lão giả: "Sư phụ, tảng đá này đúng là ngọc thạch sao?"

 

Lão nhân khẳng định: "Không sai, lão phu dám lấy tính mạng ra đảm bảo, đây tuyệt đối là ngọc thạch!"

 

"Vậy phẩm cấp thế nào?" Huyện thừa khẩn trương hỏi.

 

Điều này liên quan trực tiếp đến việc tiền tài của hắn sau này có cuồn cuộn đổ về hay không!

 

"Không tệ! Lão phu đoán chắc phần lớn bên trong là phỉ thúy."

 

Hai người nhìn nhau, đồng loạt bật cười đắc ý!

 

Phen này giàu to rồi! Giàu to rồi!

 

"Mau, mau mở ra cho ta xem!" Huyện thừa vung tay ra lệnh.

 

Hắn đã điều động "trọng binh" ngày đêm canh gác nơi này, lại còn mời cả bậc thầy giải thạch đến để giám định nguyên thạch.

 

Sau nhiều ngày chuẩn bị, thậm chí còn dựng mấy gian nhà tranh cho phu phen ở lại để tiện bề khai thác ngày đêm, cuối cùng hôm nay cũng đào lên được một khối nguyên thạch ngọc thạch đầu tiên!

 

Phía trên đỉnh núi, hắc y nhân cung kính hỏi: "Chủ tử, có cần thuộc hạ đi thu hồi mỏ ngọc này không?"

 

Chỉ cần hắn ra mặt nói mỏ ngọc này đã được mua từ trước, nha môn làm việc tắc trách bán một ngọn núi cho hai chủ, là có thể lấy lại được ngay.

 

Chỉ cần tiết lộ thân phận của chủ tử, tuyệt đối không kẻ nào dám tranh giành với bọn họ.

 

Thu hồi sao?

 

"Không cần! Ngươi chỉ cần lưu ý động thái của bọn chúng sau khi mở nguyên thạch ra là được. Nếu bọn chúng vứt đi, hãy nhặt toàn bộ mang về đây." Ánh mắt Nạp Lan Cẩn Niên lại lạnh thêm vài phần.

 

"Tuân lệnh." Hắc y nhân tuy không hiểu vì sao chủ tử không lấy lại mỏ ngọc, nhưng cũng không dám hỏi nhiều.

 

Hắn chỉ cần tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh là đủ.

 

Hai người không nán lại xem tiếp mà trực tiếp xuống núi.

 

Không lâu sau khi họ rời đi, khối nguyên thạch kia đã được cắt ra.

 

"Đây mà là phỉ thúy sao?" Huyện thừa trừng mắt nhìn lão giả.

 

Chẳng lẽ lão già này coi hắn là kẻ ngốc?

 

Trán lão giả lấm tấm mồ hôi: "Không... không phải."

 

Tại sao lại là loại ngọc thạch hạ phẩm rẻ tiền nhất thế này? Thứ này bán đi chẳng đáng bao nhiêu tiền bạc!

 

Ôn Gia Phú vẫn còn khá lạc quan: "Đại nhân, đây có lẽ chỉ là lớp vỏ bên ngoài, biết đâu sâu bên trong sẽ có ngọc tốt! Chúng ta hãy xem những khối khác vừa đào lên xem sao!"

 

"Cắt! Mau cắt tiếp cho ta!" Huyện thừa bực bội vứt khối ngọc hạ phẩm vừa bị cắt ra sang một bên.

 

Kết quả, liên tiếp mấy khối nguyên thạch được khai thác sau đó đều có chất lượng tệ đến mức không thể tệ hơn.

 

Một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân Ôn Gia Phú xông thẳng lên tận đỉnh đầu!

 

Hắn ngẩng đầu nhìn cả ngọn núi mênh mông, một suy nghĩ đáng sợ chợt lóe lên trong lòng...

 

Chẳng lẽ cả ngọn núi này đều là...

 

Hắn rùng mình một cái, cả người run rẩy!

 

Phù! Hắn vội vàng dập tắt ý nghĩ vừa nhen nhóm ấy như dập tắt một ngọn lửa tàn!

 

Không thể nào!

 

"Nhất định sẽ không!"

 

"Cắt, cứ khai thác được gì thì cắt hết cho ta!" Huyện thừa lau mồ hôi lạnh không tồn tại trên trán, tức đến mức muốn hộc máu.

 

Tại huyện nha, Âu Dương Hoài An vừa biết tin Nạp Lan Cẩn Niên tới liền vội vã chạy đến.

 

Vừa bước chân vào phòng, hắn đã cất tiếng kêu rên: "Thập Thất, huynh thật không phúc hậu! Ngọn núi đá kia là ta bán sai rồi, ta sai rồi! Ta có tội đáng chết vạn lần! Nhưng ta đã bồi thường cho tiểu cô nương kia ba vạn lượng bạc rồi mà! Sao huynh còn hạ mệnh lệnh như vậy? Từ xưa đến nay, nạn lũ mùa xuân trên sông Đức Xa chưa bao giờ được trị dứt điểm! Huynh bắt ta trong vòng một năm phải tìm ra biện pháp trị thủy, ta biết trị thế nào đây? Lại nói, thời gian một năm cũng chẳng thể nào tích góp đủ bạc để xây đê!"

 

Mối nguy từ con sông Đức Xa kia, mỗi năm đều tiêu tốn mười mấy vạn lượng bạc đổ xuống nhưng chẳng khác nào muối bỏ biển.

 

Muốn trị tận gốc thì kiểu gì cũng phải mất đến mấy triệu lượng bạc trắng. Ngày trước hắn còn thầm may mắn, sông Đức Xa tuy chảy qua huyện Ninh Viễn, nhưng đoạn hiểm trở nhất lại nằm ở huyện Hoài Đức, thuộc quyền quản lý của Huyện lệnh huyện Hoài Đức.

 

Tại sao hôm nay tai họa lại xoay chuyển, rơi thẳng xuống đầu hắn thế này?

 

Nạp Lan Cẩn Niên nghiêm nghị nói: "Đây là mệnh lệnh của Công Bộ, không liên quan đến bổn vương."

 

Âu Dương Hoài An trợn trắng mắt, nếu hắn mà tin lời Nạp Lan Cẩn Niên thì hắn đúng là đồ đại ngốc! Hắn thừa biết người này sẽ không dễ dàng bỏ qua cho mình.

 

"Đại ca, hay là ta nghĩ cách giúp huynh lấy lại quặng ngọc kia, huynh tha cho ta đi!"

 

Nạp Lan Cẩn Niên lạnh nhạt liếc hắn một cái: "Chuyện quặng ngọc, ngươi dám nhúng tay vào dù chỉ một chút, thì lập tức cút đến huyện Hoài Đức mà xử lý đường sông đi!"

 

Âu Dương Hoài An lập tức ngậm miệng. Hắn đâu phải Đại Vũ, thật sự không hề am hiểu chuyện trị thủy!

 

Nạp Lan Cẩn Niên từ kinh đô trở về, buổi chiều Ôn Noãn lại lên núi để trị tay cho hắn.

 

Sau khi bắt mạch xong, Ôn Noãn phát hiện cánh tay hắn lại trở về trạng thái y hệt lúc trước khi gặp nàng: "Huynh lại trúng độc?!"

 

Nạp Lan Cẩn Niên cũng không quá để tâm: "Chắc là vậy."

 

Ôn Noãn thấy thái độ đó thì sa sầm mặt mày: "Trúng độc thêm lần nữa là cánh tay này coi như phế thật đấy! Đến lúc đó thần tiên cũng không cứu vãn nổi."

 

Người này chắc chắn không ngốc đến mức vô tình trúng độc hết lần này đến lần khác, nguyên nhân duy nhất chỉ có thể là hắn cố tình để bản thân trúng độc!

 

Nạp Lan Cẩn Niên: "..."

 

Dáng vẻ tiểu nha đầu này lúc tức giận trông cũng có chút đáng sợ.

 

"Lần sau sẽ không thế nữa." Hắn khẽ sờ mũi.

 

"Liên quan gì đến ta, dù sao nếu có lần sau thì ta cũng chịu thua, huynh cứ đi mời cao nhân khác là được."

 

Nạp Lan Cẩn Niên im lặng một lát rồi hỏi: "Tiểu nha đầu, cô có cách nào khiến ta nhìn qua trông như bị mất một cánh tay không?"

 

"Chuyện này quá đơn giản."

 

Hai người đi vào nội thất, hai canh giờ sau mới trở ra.

 

Lúc này, ống tay áo bên phải của Nạp Lan Cẩn Niên đã trở nên trống rỗng!

 

Đồng tử của Lâm Phong co rụt lại: "Chủ tử, tay của người...?"

 

"Chặt rồi."

 

"Ta đi đây." Ôn Noãn vẫy tay chào tạm biệt.

 

"Được."

 

Ôn Noãn leo lên lưng Đại Hồi rồi thong dong rời đi.

 

Nạp Lan Cẩn Niên nhìn bóng dáng nàng đi xa rồi mới nói với Lâm Phong đang đứng phía sau: "Truyền tin về kinh, nói Bản vương lại trúng độc, cánh tay không giữ nổi nên đã chặt bỏ rồi."

 

"Tuân lệnh." Lâm Phong nhìn ống tay áo trống trơn kia, rốt cuộc là chặt thật hay là chặt giả đây?

 

Ôn Noãn đánh giá Ôn Gia Phú bên kia chắc là đã khai thác ra được một ít ngọc thạch nguyên thạch.

 

Nàng lại bảo Đại Hồi đưa nàng lên núi nhìn xem.

 

Nàng đứng nấp ở một ngọn núi nhỏ giữa sườn núi, nhìn hình ảnh khí thế ngất trời phía dưới, lộ ra một nụ cười nhẹ.

 

"Đại Hồi, đi thôi!"

 

Đại Hồi nhanh như chớp mang theo Ôn Noãn xuống núi.

 

Mấy ngày kế tiếp, quặng ngọc thạch bên kia mỗi ngày khai thác ra đều là ngọc thạch cấp thấp, bán đi một lượng bạc một khối chỉ sợ cũng không có người muốn.

 

Thứ ngọc này, những gia đình phú quý mới hay dùng nhiều, loại ngọc thấp kém được mài giũa ra này, cứ cho là có khắc ra hình hoa thì những gia đình phú quý kia cũng chướng mắt; bán cho người nghèo khổ thì lại bán không được giá, mà mỗi một khắc trôi qua đều phải trả bằng tiền công!

 

Mấy ngày nay Ôn Gia Phú gấp đến độ miệng cũng nổi một vòng mụn nhiệt.

 

Ngàn vạn lần đừng để toàn bộ đều là ngọc thạch thấp kém!

 

Hắn ta đã đầu tư mấy ngàn lượng bạc vào đó rồi.

 

Lấy quặng cũng có nguy hiểm, tiền công mỗi ngày của mỗi người công nhân đều phải trả một trăm văn.

 

Hiện tại khai thác ra ngọc thạch đem đi bán, cục lớn thì thương nhân ngọc thạch cũng chỉ thu một lượng bạc cho một khối, còn cục nhỏ thì lại chỉ bán được mấy trăm văn.

 

Quặng ngọc kia có thể khai thác ra được nhiều hơn ba vạn khối ngọc thạch không?

 

Cứ cho là có thể, vậy tiền công công nhân không cần tính sao?

 

Huyện thừa đại nhân cũng gấp đến độ ngủ không yên.

 

Lại thêm hai ngày khai thác, nếu vẫn là ngọc thạch thấp kém như cũ, thì hắn ta sẽ quyết định những nguyên thạch được khai thác ra sẽ không cắt nữa, mà cứ thế bán nguyên thạch đi.

 

Như vậy mới có thể kiếm bạc!

 

Kinh thành, Thái hậu nhận được tin tức cánh tay Nạp Lan Cẩn Niên lại lần nữa trúng độc bị phế đi, bất đắc dĩ đành phải chặt bỏ, hiện đang hôn mê bất tỉnh.

 

Hoàng thượng cho truyền thái y, phái thái y đi huyện Ninh Viễn, cũng lệnh cho ba bộ là Mật Thám viện, Hình Bộ, Đại Lý Tự tra rõ việc này, nhìn xem rốt cuộc là ai hạ độc.

 

Phủ Đại tướng quân, Quách Minh Diễm nghe nói đến việc này, vẻ mặt khó có thể tin: "Toàn bộ cánh tay bị chặt bỏ sao? Sao có thể? Không phải nói đã khôi phục tri giác sao?"

 

Không được, nàng ta muốn đích thân đi xem!

 

Bên trong thư phòng, vẻ mặt Quách đại tướng quân âm trầm: "Cha, việc này cha thấy thế nào? Liệu có gian dối ở đây không?"

 

"Khó nói." Quách lão Đại tướng quân cũng là một trận đau đầu.

 

Năm trước Cần Vương trúng độc này chính là thiếu chút nữa mất đi tính mạng, toàn bộ thái y của Thái Y Viện bó tay không còn cách nào. Sau đó vẫn là lão thần y cùng Phong tiểu thần y liên hợp lại mới bảo vệ được tính mệnh của hắn, chỉ là cũng không thể thanh trừ hoàn toàn độc tố, mà là áp chế trên cánh tay bên phải.

 

Ngày đó lão thần y đã nói, nếu mà cánh tay kia trong vòng một năm không thể chữa khỏi thì phải chặt bỏ.

 

Ông ta vừa mới cầu thánh chỉ chỉ hôn Minh Diễm cho Cần Vương thì cánh tay Cần Vương bị phế đi!

 

Một Vương gia tàn phế sẽ không bao giờ leo lên được vị trí kia.

 

Giang sơn này là do nhà họ Quách bọn họ dốc sức giành lấy, vinh hiển này đương nhiên không thể thiếu một phần của Quách gia.

 

Cho nên, nữ nhi nhà họ Quách bọn họ đều mang mệnh làm Hoàng hậu!

 

Mỗi một đời Hoàng hậu đều phải là cháu ngoại của Quách gia, như vậy mới không uổng công con cháu Quách gia đời đời kiếp kiếp thề chết bảo vệ đất nước Nạp Lan này.

 

Có như thế mới đảm bảo được hậu thế Quách gia vĩnh viễn hưởng tận vinh hoa phú quý.

 

Hiện tại thân thể Hoàng thượng vẫn còn rất tráng kiện, dáng vẻ trường thọ, sống thêm mười năm tám năm nữa cũng chẳng thành vấn đề.

 

Ông ta đã suy tính qua, vài vị hoàng tử lớn tuổi đều đã qua tuổi nhi lập, mười năm nữa là đã hơn bốn mươi, cho dù có đăng cơ thì cũng chẳng ngồi trên ngai vàng được mấy năm.

 

Chỉ có thể cân nhắc trong số các hoàng tử, hoàng tôn trẻ tuổi xem ai là người có khả năng bước lên vị trí kia nhất.

 

Người ông ta coi trọng nhất chính là Cẩn Vương tuấn tú như hoa, vừa được thánh sủng, lại vừa được trăm quan kính phục. Ngoài ra còn có Tam hoàng tử thông minh nội liễm, ôn tồn lễ độ, bề ngoài có vẻ bất cần đời, mà Tam hoàng tử lại đã cưới nữ nhi của ông ta làm phi.

 

Ngoài Cẩn Vương và Tam hoàng tử, còn có một người nữa mà ông ta đã nhắm trúng, vốn dĩ định gả Minh Diễm cho hắn.

 

Chỉ là con bé Minh Diễm kia lại đem lòng yêu thích Cẩn Vương, nàng ta trở về nói rằng tay của Cẩn Vương đã khôi phục tri giác, ông ta mới đi một nước cờ như vậy.

 

Nếu như tay của Cẩn Vương thật sự đã phế bỏ, vậy thì hôn sự này...

 

Dòng chính của Quách gia chỉ có duy nhất một cô nương là Minh Diễm, vì vậy vô cùng quý giá!

 

"Phái người đi điều tra rõ chuyện này có thật hay không, nhất định phải tận mắt nhìn thấy cho rõ ràng." Quách lão tướng quân trầm giọng nói.

 

"Rõ." Quách đại tướng quân cũng biết nữ nhi của mình đáng giá nhường nào!

 

Hiện tại toàn bộ Quách gia cũng chỉ có con bé là đích nữ, đó chính là Hoàng hậu tương lai.

 

Nếu như tay của Cẩn Vương thật sự có vấn đề, tóm lại nữ nhi của hắn tuyệt đối không thể gả cho một kẻ tàn phế.

 

Nắng sớm vừa trải xuống.

 

Sáng sớm, Đại Hồi đã đón Ôn Noãn lên núi.

 

Giờ phút này, nàng đang cùng Nạp Lan Cẩn Niên ngồi trong xe ngựa.

 

"Chúng ta đi đâu vậy?" Ngày hôm qua người này bảo nàng sáng sớm hôm nay lên núi, nói là đưa nàng đi một nơi, nhưng lại chẳng nói rõ là đi đâu.

 

"Đến nơi nàng sẽ biết." Nạp Lan Cẩn Niên không tiết lộ, hắn lấy từ trong lòng ngực ra một miếng ngọc bội, đưa cho nàng.

 

Ôn Noãn không nhận: "Đây là gì?"

 

"Ta mua một miếng ngọc bội cho nàng, đã nhờ Pháp Hoa đại sư tụng kinh khai quang, bảo vệ bình an trường thọ." Nạp Lan Cẩn Niên thấy nàng không nhận, thân hình hơi nghiêng về phía trước, cứ thế đeo miếng ngọc vào cổ nàng.

Đề xuất Ngọt Sủng: Bé Con Ốm Yếu Được Các Đại Lão Phản Diện Cưng Chiều Hết Mực
BÌNH LUẬN
Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

1 tháng trước
Trả lời

Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bạn đã lên chương nhé

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Truyện cuốn quá, hóng full ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Vui quá có chương mới rồi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

Trả lời
2 tháng trước

Hôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện