Chương 89
Pháp Hoa đại sư sẽ không vô duyên vô cớ bảo nàng để lại vật phẩm thường đeo bên người để giúp nàng tụng kinh khai quang.
Nha đầu này, lẽ nào sắp tới lại gặp phải tai ương gì chăng!
Lúc này Đại Hồi đang ngồi ngay ngắn bên cạnh Ôn Noãn, nghe thấy lời này, nó quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ đảo mắt một cái.
Ôn Noãn đưa tay cầm lấy khối ngọc bội hình tròn đen như mực kia, miếng ngọc ấm áp, dường như vẫn còn vương lại hơi ấm từ cơ thể hắn.
Trên mặt ngọc điêu khắc hình long phượng với những đường nét cổ xưa phức tạp, loại đồ đằng này giống như đại diện cho một sự truyền thừa lâu đời nào đó.
Nàng định tháo nó ra.
Nạp Lan Cẩn Niên thấy vậy liền nhíu mày: "Cứ đeo đi, đừng tháo xuống."
"Ngọc bội này huynh mua ở đâu vậy? Trông không giống ngọc bội bình thường, mà giống bảo vật gia truyền hơn."
Đại Hồi gật gật đầu, thầm nghĩ tiểu tỷ tỷ thật thông minh.
"Không biết, ta sai người mua đại thôi. Cô muốn trả tiền cho ta sao? Mười lượng bạc." Nạp Lan Cẩn Niên lười biếng đáp.
Dứt lời, hắn ngáp một cái, dáng vẻ mơ màng như sắp ngủ đến nơi.
Ôn Noãn: "..."
Xe ngựa đi ròng rã suốt hai canh giờ, Nạp Lan Cẩn Niên cũng ngủ đủ hai canh giờ.
Vất vả lắm xe ngựa mới dừng lại, bên ngoài truyền đến giọng nói của Lâm Phong: "Chủ tử, tới nơi rồi."
Lúc này Nạp Lan Cẩn Niên mới mở mắt, vươn vai một cái rồi nhảy xuống xe.
Ôn Noãn cũng không nhịn được mà duỗi người, ngồi lâu đến mức thắt lưng cũng mỏi nhừ, sau đó nàng cũng bước xuống theo.
Ôn Noãn đưa mắt quan sát bốn phía, nơi này dường như là một khu chợ buôn bán ngọc thạch.
Nàng thấy khắp các cửa hàng trên phố đều bày bán ngọc thạch và các loại ngọc khí.
Ánh mắt nàng chợt sáng lên.
Nạp Lan Cẩn Niên thấy vậy, khóe môi không tự chủ được mà khẽ nhếch lên: "Mang đủ bạc không?"
"Chỉ mang theo một trăm lượng ngân phiếu thôi, sao huynh không nói sớm?" Sớm biết thế nàng đã mang nhiều hơn một chút.
Nhưng mà, nàng cũng chẳng tốn bao nhiêu bạc đâu.
Nạp Lan Cẩn Niên cười cười: "Không sao, ta có, có thể... cho cô mượn, cứ yên tâm mà mua."
Ôn Noãn kinh ngạc liếc nhìn Nạp Lan Cẩn Niên, trong lòng có chút khó hiểu.
"Đi thôi!" Nạp Lan Cẩn Niên nói rồi dẫn Ôn Noãn đi vào hậu viện của một gian cửa hàng.
Hắn đưa cho nàng một cái tay nải, chỉ vào một gian phòng: "Vào trong đổi sang nam trang đi, cải trang một chút."
Ôn Noãn nhận lấy, ôm tay nải bước vào phòng.
Đây rõ ràng là phòng của nam tử, phòng ngủ kết hợp với thư phòng nên không gian rất rộng rãi, bài trí đơn giản, toát lên vẻ lạnh lẽo thấu xương y hệt như người nào đó.
Ôn Noãn liếc mắt quan sát một lượt rồi lập tức thu hồi tầm mắt, mở tay nải ra, bên trong là một bộ nam trang màu xám bạc.
Nàng nhanh chóng thay đồ, quần áo rất vừa vặn, như thể được may đo riêng cho nàng vậy.
Trong tay nải còn có một dải buộc tóc cùng màu, một cây trâm bạch ngọc được chế tác tinh xảo và một chiếc hộp bằng ngọc.
Nàng nhanh chóng búi tóc lên, sau đó mở hộp ra, phát hiện bên trong là một tấm da mặt mỏng dính.
Ôn Noãn cầm lấy, tấm da này không biết được làm từ nguyên liệu gì mà chạm vào có cảm giác lạnh lẽo thấu xương.
Nàng đi đến trước bàn trang điểm, dán tấm da lên mặt, cái lạnh ấy khiến nàng bất giác rùng mình một cái.
Nàng liếc mắt đánh giá hình ảnh chính mình trong gương, đã hoàn toàn biến thành một khuôn mặt khác.
Thật thần kỳ!
Nàng thấy trên bàn trang điểm còn đặt một cái tráp, mở ra, bên trong quả nhiên là một ít đồ dùng để hóa trang.
Nàng lấy bút vẽ lông mày, họa thành một đôi mày kiếm anh khí bức người.
Chợt trông diện mạo ấy, trong vẻ soái khí lại tăng thêm một tia sắc bén.
Vừa nhìn đã biết là người không dễ chọc vào.
Ôn Noãn rất vừa lòng với vẻ ngoài này.
Sau khi xong xuôi, nàng dọn dẹp mọi thứ thật tốt rồi mới đi ra ngoài.
Bên ngoài phòng, Nạp Lan Cẩn Niên đang ngồi ở đình hóng gió cách đó không xa, bên cạnh hắn còn có một nam tử mặc hắc y đang đứng.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Nạp Lan Cẩn Niên nhìn qua, hắn vẫy tay với Ôn Noãn: "Lại đây."
Ôn Noãn đi đến, xoay một vòng tại chỗ, giống như đứa trẻ đang chờ khen thưởng, vẻ mặt đầy mong đợi nói: "Thế nào? Có nhìn ra là dịch dung không?"
Nạp Lan Cẩn Niên thấy cử chỉ của nàng hơi giống trẻ con thì bật cười. Nếu bỏ qua sự cơ trí vượt xa tuổi tác của nàng, thì nàng đúng thật cũng chỉ là một đứa trẻ chưa lớn hẳn.
Hắn nghiêm túc đánh giá bộ dạng của nàng một chút, khẽ mỉm cười: "Không tồi. Viên Lập, ngươi đưa tiểu công tử đi dạo một vòng đi."
"Tuân lệnh." Viên Lập kinh ngạc liếc nhìn chủ tử. Đây là lần đầu tiên hắn thấy chủ tử nhà mình cười phát ra từ nội tâm như vậy —
Vui vẻ?
Đúng vậy, đây là nụ cười chân thành, không phải cười lạnh.
Ôn Noãn kinh ngạc: "Huynh không đi sao?"
Nạp Lan Cẩn Niên lắc đầu: "Các ngươi đi thôi. Ta thế này sẽ quá thu hút ánh nhìn."
Hắn cũng muốn đi cùng nàng, nhưng bàn tay của hắn quá dễ khiến người khác nhận ra, cho nên vẫn là thôi đi.
Nếu gặp phải Lý Hoài Ân mà bị nhận diện thì về sau sẽ có chút phiền phức.
Ôn Noãn thấy hắn như vậy là biết hắn đang nghĩ gì: "Không sao đâu, ta có cách."
Đôi mắt Ôn Noãn hiện lên một tia gian xảo.
Nạp Lan Cẩn Niên: "..."
Có phải hắn không nên đồng ý đúng không?...
Mười lăm phút trôi qua, Nạp Lan Cẩn Niên bị hóa trang thành một nữ tử có dung mạo khuynh quốc khuynh thành.
Viên Lập nhìn đến ngây người: Chủ tử không phải là nữ tử thật đúng là quá lãng phí!
"Được rồi, bảo đảm cha huynh cũng không nhận ra huynh đâu!"
Nạp Lan Cẩn Niên mở mắt nhìn dung mạo của mình trong gương, mặt lập tức đen lại.
Hắn lạnh lùng nhìn Ôn Noãn, khiến nàng cảm thấy tóc gáy dựng ngược cả lên: "Đại ca, không thích sao? Ta sửa! Lập tức sửa ngay!"
Lại mười lăm phút trôi qua, Nạp Lan Cẩn Niên biến thành một người vạm vỡ, mày rậm mắt to, nhưng vẫn chỉ có một tay!
"Như vậy ai nhìn thấy huynh cũng không nhận ra được, huynh cũng không cần lo lắng người khác thấy huynh lại tưởng huynh là thái giám đâu!"
Trông còn tuấn tú hơn cả mình, đi cạnh hắn chẳng khác nào làm lá xanh làm nền. Ôn Noãn nhìn dáng vẻ của người nào đó, bỗng thấy thuận mắt hơn hẳn!
Nạp Lan Cẩn Niên: "..."
Cái cảm giác muốn giết người này rốt cuộc là sao?
Viên Lập: "..."
Cảm nhận được sát khí lạnh thấu xương tỏa ra từ người chủ tử, hắn không khỏi rùng mình, thực sự đổ mồ hôi hột thay nàng.
Nàng đúng là không sợ chết mà!
Hết hóa trang chủ tử thành nữ nhân, giờ lại dám bảo ngài ấy giống thái giám?
Viên Lập ném cho Ôn Noãn một ánh mắt kiểu "tự cầu phúc đi".
Nạp Lan Cẩn Niên nghiến răng, giọng nói lạnh lẽo như băng tuyết, phảng phất tia đe dọa: "Ta không lo lắng vấn đề đó!"
Ôn Noãn kinh ngạc: "Huynh không lo lắng mình giống thái giám sao? Vậy huynh lo lắng cái gì?"
Viên Lập sững sờ một chút, rồi sau đó: "Phì!"
Thật sự không nhịn được nữa!
Cảm nhận được cái chết đang cận kề, hắn vội vàng lùi ra xa.
Hắn không được cười!
Nhưng quả thực nhịn không nổi, hắn cúi gầm mặt, bả vai run bần bật, cứ thế ôm bụng ngồi thụp xuống.
Trong phòng, Nạp Lan Cẩn Niên trừng mắt nhìn Ôn Noãn đầy hung dữ, hàn ý trong mắt càng đậm: "Nha đầu, nàng muốn tìm chết sao?"
Ôn Noãn nhanh như chớp chạy biến ra ngoài.
Chạy xa được mấy chục trượng nàng mới dừng lại, quay đầu vẫy tay với Nạp Lan Cẩn Niên: "Đi thôi! Ta nói đùa thôi mà! Nam tử hán đại trượng phu, huynh đừng có hẹp hòi như vậy chứ! Nhanh lên nào!"
Nạp Lan Cẩn Niên: "..."
Nha đầu này lại không sợ hắn sao?
Rõ ràng những nữ tử khác chỉ cần thấy hắn tỏa ra hàn khí là đã sợ đến mức không dám ngẩng đầu, thở cũng không dám thở mạnh.
Đừng nói chi đến chuyện trêu chọc hắn!
Tại sao nàng lại không sợ chứ?
Nạp Lan Cẩn Niên bất đắc dĩ, lẳng lặng đuổi theo.
Viên Lập: "..."
Người dám đùa giỡn với chủ tử quả thực chẳng còn mấy ai!
Viên Lập nhìn hai bóng dáng một cao một thấp, một cường tráng một mảnh mai phía trước.
Đột nhiên hắn cảm thấy chủ tử có chút giống quả dưa hấu ướp lạnh giữa ngày hè, vừa to, vừa lạnh, lại vừa... ngọt?
Gặp quỷ rồi! Đây là cái suy nghĩ quái quỷ gì thế này?
Hắn lắc đầu nguầy nguậy, nhanh chóng đuổi theo.
Trên đường, Nạp Lan Cẩn Niên đi bên trái Ôn Noãn, ngăn cách nàng với dòng người qua lại để tránh va chạm.
Viên Lập đi sau họ một bước, âm thầm bảo vệ từ phía sau.
Viên Lập vốn là người giúp Nạp Lan Cẩn Niên quản lý việc kinh doanh ngọc thạch, nên khá thông thuộc nơi này, hắn liền hỏi Ôn Noãn: "Tiểu công tử, ngài có món gì muốn mua không?"
Đôi mắt Ôn Noãn đảo quanh quan sát: "Thấy món nào hợp mắt thì mua."
Trong mỗi gian hàng trên con phố này đều bày biện vô số sản phẩm chế tác từ ngọc thạch, lớn thì có tượng Ngọc Quan Âm cao cả trượng, nhỏ thì có dây chuyền, hoa tai bằng ngọc.
Những thứ thường thấy như vòng tay, ngọc bội, phỉ thúy hay ngọc cải trắng thì nhiều không đếm xuể.
Ôn Noãn nhìn thấy trong góc cửa hàng có một vật trang trí bằng ngọc thạch, trên khối ngọc điêu khắc hai đóa mẫu đơn tím thẫm, cạnh đó là một con khổng tước thân trắng muốt nhưng chiếc đuôi lại mang sắc tím. Bên cạnh khổng tước còn có một gốc lựu, trên cây kết hai trái thạch lựu lớn đỏ mọng, điểm xuyết thêm vài chiếc lá xanh, mang ngụ ý hoa khai phú quý, đa tử đa phúc.
Một khối ngọc mà có đến bốn sắc màu, lại hòa quyện tự nhiên đến vậy, quả là hiếm có khó tìm!
Vật ấy thật đẹp, đáng tiếc khi lại gần quan sát kỹ mới phát hiện trên lưng con khổng tước có một khối tạp chất màu đen, ảnh hưởng nghiêm trọng đến phẩm chất của cả tác phẩm ngọc thạch này.
Đây cũng chính là lý do vì sao một vật trang trí bằng ngọc đẹp đẽ, hiếm thấy và mang ngụ ý tốt lành như thế lại bị xếp xó trong góc khuất.
Ôn Noãn chỉ vào vật trang trí kia rồi hỏi: "Ông chủ, vật trang trí bằng ngọc thạch kia giá bao nhiêu bạc?"
Viên Lập thấy Ôn Noãn để mắt đến món đồ này, lập tức lên tiếng: "Tiểu công tử, tuy rằng đường nét điêu khắc của vật này không tồi, nhưng khối ngọc này lại có tỳ vết. Vật trang trí quan trọng nhất là ngụ ý, nhưng trên lưng con khổng tước này lại có vệt đen, ấy là điềm 'gánh tội thay', ngụ ý không tốt chút nào. Tiểu công tử không nên mua. Nếu người thích vật trang trí hình khổng tước, đợi lần sau tìm được khối ngọc tốt, ta sẽ bảo người khắc riêng cho công tử một bộ."
Hắn đã sớm nhận ra chủ tử đối xử với nàng không hề bình thường.
Chỉ cần nàng muốn, dựa vào sự dung túng của chủ tử dành cho nàng, e rằng dù nàng có muốn hái sao trên trời, ngài ấy cũng sẽ tìm cách mang xuống cho nàng!
Hiếm khi có người hỏi giá, ông chủ cửa hàng lập tức nhiệt tình tiếp lời: "Nếu tiểu công tử đã thích, tôi bán cho cậu với giá một trăm lượng, coi như lấy may mở hàng. Bán giá này là tôi đã lỗ vốn lắm rồi! Nếu không phải trên lưng khổng tước có vệt đen kia, thì chắc chắn vật trang trí này phải bán được từ ba ngàn lượng trở lên!"
Vật trang trí khổng tước này vốn được đặt ở vị trí bắt mắt trong tiệm, khiến bất kỳ vị khách nào vừa nhìn thấy cũng phải trầm trồ kinh diễm, nhưng ngay sau đó, khi nhìn thấy vệt đen trên lưng con chim, họ liền chẳng buồn hỏi đến giá cả nữa.
Năm đó nếu đem khối ngọc này mài thành ngọc bội, có lẽ đã không đến mức thua lỗ như thế này.
"Tôi lại thấy con khổng tước 'gánh tội thay' này trông rất đáng yêu! Tôi mua về không phải để làm vật trang trí trang trọng, mà chỉ muốn mua về chơi cho vui thôi. Chưởng quầy, ông có thể hạ giá thêm chút không? Năm mươi lượng đi! Năm mươi lượng tôi sẽ mua ngay, coi như mua một món đồ chơi vậy."
Viên Lập can ngăn: "Tiểu công tử, năm mươi lượng cũng không nên mua. Khối ngọc này nếu đã lộ ra vệt đen ngay lưng khổng tước, biết đâu bên trong những chỗ khác cũng ẩn chứa tạp chất đen, vậy chẳng phải vừa 'gánh tội' lại vừa 'lòng dạ hiểm độc' sao? Ngụ ý thật sự không tốt! Lão phu nhân mà biết sẽ mắng ngài mất, để ta dẫn ngài đi xem con khổng tước khác đẹp hơn."
Nạp Lan Cẩn Niên nhìn đôi mắt sáng lấp lánh như bầu trời đêm đầy sao của Ôn Noãn.
Hắn không nói lời nào, chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh nàng trong tư thế của một người bảo vệ, mặc cho nàng tự ý mặc cả, còn Viên Lập thì đứng bên cạnh đầy vẻ bất lực.
Đề xuất Ngược Tâm: LỜI THÊ TỬ TỰ XƯNG THANH LÃNH
[Luyện Khí]
Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bạn đã lên chương nhé
[Pháo Hôi]
Truyện cuốn quá, hóng full ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ
[Pháo Hôi]
Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá có chương mới rồi ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ
[Luyện Khí]
Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Luyện Khí]
Trả lờiHôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha