Chương 90
Đương nhiên ông chủ cũng biết lời nói của Viên Lập không phải không có đạo lý.
Đúng thật là có nguy cơ đó, cho nên ông ta mới không dám tự mình mài giũa vật trang trí này thêm lần nữa, nếu không, chẳng sợ dù chỉ làm ra được mấy miếng ngọc bội cũng có thể kiếm được một ít bạc!
"Năm mươi lượng thì thấp quá! Những chỗ khác cũng coi như là ngọc tốt! Tiểu công tử, chúng ta lùi một bước được không? Tôi lỗ vốn thật rồi! Tám mươi lượng! Nếu năm mươi lượng thì tôi quá lỗ!"
Viên Lập hừ lạnh: "Ông chủ, ông chẳng phúc hậu gì cả, ông lỗ vốn thì liên quan gì đến chúng tôi? Chúng tôi mua, ông kiếm lời! Chúng tôi tốn tiền! Thứ này vốn dĩ chẳng bán ra được! Người có gia cảnh bình thường chắc chắn không nỡ chi tiền ra mua, mấy nhà giàu sang lại càng không thèm ngó tới! Tiểu công tử đừng mua nữa, nếu mà mua chắc chúng ta tốn tận tám mươi lượng bạc trắng đấy!"
Ôn Noãn nghe xong, làm bộ suy nghĩ rồi gật gật đầu: "Cũng đúng, vậy đừng mua nữa!"
Nói xong, nàng liền xoay người đi ra ngoài.
Ông chủ lại nóng nảy: "Thôi, thôi, bảy mươi lượng! Không thể bớt thêm nữa. Quá lỗ rồi!"
Vật trang trí này đã đặt ở cửa hàng năm năm trời nhưng không có ai hỏi mua, có thể thu hồi được bao nhiêu hay bấy nhiêu.
Ôn Noãn chỉ vào mấy miếng ngọc thạch kém chất lượng dưới chân: "Ông chủ, sáu mươi lượng, sẵn tiện gói luôn chỗ ngọc thạch vụn ở cửa kia cho tôi, tôi sẽ mua! Ông chủ ông phải nghĩ cho kỹ, vật trang trí này đặt ở chỗ này chẳng thể bán đi, nếu không ngay cả sáu mươi lượng ông cũng chẳng kiếm được đâu!"
Ông chủ dở khóc dở cười: "... Sáu mươi lượng còn muốn tôi đưa thêm mấy miếng ngọc thạch? Tiểu tử, ngươi thật khéo tính toán quá!"
Ôn Noãn thản nhiên: "Đây mà được coi là ngọc thạch sao? Xem như tôi đang dọn sạch rác rưởi giúp ông đấy thôi?"
Viên Lập bồi thêm một câu: "Ông chủ, thứ kém chất lượng kia mà ông cũng không biết xấu hổ bảo đấy là ngọc thạch à?"
Mặt già của ông chủ đỏ lên, ông ta vẫy vẫy tay: "Thôi thôi, sáu mươi lượng thì sáu mươi lượng!"
Cuối cùng Ôn Noãn tiêu sáu mươi lượng để mua một vật trang trí bằng ngọc thạch và ba miếng ngọc thạch chất lượng kém, nàng rời khỏi cửa hàng với vẻ mặt vô cùng phấn khởi.
Viên Lập để lại địa chỉ, bảo ông chủ đưa hàng sang đó sau.
Tiếp theo, mỗi cửa hàng Ôn Noãn đều chọn mua những vật trang trí rẻ tiền nhất, là những loại có tỳ vết, sau đó bảo ông chủ tặng nàng một đống ngọc thạch thấp kém.
Đến cuối cùng Viên Lập mới nhận ra, Ôn Noãn đến đây vốn dĩ là để chọn mua những sản phẩm có chất lượng kém nhất! Mục đích chính là để ông chủ tặng nàng một đống ngọc thạch hạ phẩm kia.
Quả nhiên ánh mắt của Ôn cô nương không giống người thường, tác phong hành sự càng khiến cho người bình thường như hắn không thể hiểu nổi! Quái dị thật!
Cuối cùng, ba người đi đến một cái sân lớn, nơi diễn ra các giao dịch nguyên thạch quan trọng. Sân này rất rộng, chia làm nhiều khu vực khác nhau. Từng khối, từng khối nguyên thạch được bày ra đầy mặt đất, có rất nhiều người đang đi lựa chọn nguyên thạch khắp nơi, khung cảnh vô cùng náo nhiệt.
Từ rất xa, Ôn Noãn đã nhìn thấy một gương mặt quen thuộc. Chỗ của người nọ đang ngồi còn dựng một tấm bảng: Nguyên thạch được sản xuất từ quặng ngọc Phỉ Thúy Lục Đế Vương.
Ôn Noãn nhìn thoáng qua Nạp Lan Cẩn Niên, mục đích chuyến này là ở đây đúng không!
Nạp Lan Cẩn Niên cúi đầu nhìn nàng một cái: "Sao vậy?"
Ôn Noãn lắc lắc đầu, lập tức đi sang đó. Khóe miệng Nạp Lan Cẩn Niên khẽ nhếch, rảo bước đuổi theo.
Ôn Gia Phú đang ngồi trong một cái lều tạm với vẻ mặt u sầu. Mấy ngày nay, những khối nguyên thạch khai thác từ mỏ ngọc sau khi cắt ra đều là loại ngọc thạch kém chất lượng, Huyện thừa đại nhân đã không còn can đảm để cắt tiếp nữa. Vì thế, họ đành thuê một cái sân nhỏ, bày nguyên thạch ra để bán thô.
Hai ngày đầu, mỗi ngày đều bán được vài khối nguyên thạch, số tiền lời kiếm được hơn hai ngàn lượng khiến hắn phấn khích đến phát điên! Thế nhưng hai ngày nay, chẳng còn một ai thèm đến hỏi thăm nữa.
Nguyên do là bởi những người mua nguyên thạch trước đó không một ai đẽo ra được miếng ngọc nào ra hồn. Tiếng xấu đồn xa, người ta truyền tai nhau khắp nơi khiến khách khứa đều một đi không trở lại.
Đúng lúc đó, ba người Ôn Noãn đi đến trước mặt Ôn Gia Phú.
"Vì sao ở đây lại chẳng có ai đến chọn nguyên thạch thế này?" Ôn Noãn tỏ vẻ kinh ngạc lên tiếng.
Ôn Gia Phú liếc mắt đánh giá ba người. Gương mặt họ rất lạ, mấy ngày nay hắn chưa từng gặp qua bao giờ. Chỉ cần nhìn một cái, ông ta đã nhận ra Ôn Noãn là một vị tiểu thiếu gia, chất liệu gấm vóc trên người cực kỳ thượng hạng! Hai người đi cùng chắc hẳn là gia nhân trong phủ, đi theo để bảo vệ.
Là người từ nơi khác đến sao?
Ôn Gia Phú lập tức phấn chấn hẳn lên, nhiệt tình đứng dậy đón tiếp: "Mấy vị quan khách, hoan nghênh quang lâm! Các vị muốn mua nguyên thạch sao? Nguyên thạch ở chỗ tôi vừa đắt lại vừa chất lượng! Chính vì đắt nên người bình thường không nỡ mua, thành ra mới hơi vắng khách một chút."
"Nhưng tiểu thiếu gia đây vừa nhìn đã biết là người không thiếu bạc, cậu cứ tùy ý chọn lựa, nếu chọn trúng khối nào, tôi nhất định sẽ để cho cậu một cái giá ưu đãi!"
Không thiếu bạc? Tiểu gia ta chính là người không thiếu bạc nhất đấy.
Ôn Noãn nghe xong lời ông ta nói, liền chắp hai tay sau lưng, giả vờ làm bộ dạng của một đại lão gia, thong dong đi dạo một vòng quanh cửa hàng.
Ôn Gia Phú thấy nàng làm bộ làm tịch như thế, trong lòng thầm mừng rỡ. Cái hạng trẻ con này là dễ lừa nhất!
Ôn Noãn liếc mắt nhìn qua mấy chục khối nguyên thạch bày trên mặt đất, trong lòng đã rõ mười mươi. Sau đó, nàng chỉ tay vào khối đá lớn nhất, dõng dạc nói: "Tôi muốn lấy khối này, nhìn qua đã biết là hàng tốt, bao nhiêu bạc?"
Đúng là hạng chỉ biết chọn khối lớn nhất, cứ ngỡ to là tốt.
Trong lòng Ôn Gia Phú vô cùng kích động, nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ vẻ bình thản, cười nói: "Tiểu thiếu gia thật sự rất có mắt nhìn, khối đá này chính là vật trấn cửa hàng của chúng tôi đấy! Lúc trước mỏ ngọc nhà tôi đào được một khối Lục Phỉ Thúy Đế Vương, cũng từ đó mới phát hiện ra nó! Khối nguyên thạch này có lớp vỏ cực kỳ giống với khối Đế Vương trước đó! Nếu cậu đã thích, tôi bán cho cậu với giá ba ngàn lượng!"
"Ba ngàn lượng? Cũng không đắt!" Ôn Noãn làm bộ muốn lấy ngân phiếu ra, Viên Lập liền vội vàng giữ nàng lại: "Tiểu thiếu gia, không được!"
"Ông chủ, nguyên thạch mà ông đào được ở đây trăm phần trăm là ngọc kém chất lượng, mười khối cũng chẳng tìm nổi một khối tốt, vậy mà còn dám rêu rao là Lục Phỉ Thúy Đế Vương! Lừa quỷ chắc! Đừng hòng gạt thiếu gia nhà tôi! Theo tôi thấy, đây chỉ là một cục đá vụn, đến cả ngọc kém chất lượng cũng chẳng bằng! Ba lượng bạc còn chẳng đáng, nói gì đến ba ngàn lượng! Tiểu công tử, chúng ta đi chỗ khác chọn!" Viên Lập lớn tiếng nói.
Hôm nay bọn họ cố ý đến đây diễn kịch. Những ngày gần đây, Viên Lập vẫn luôn sai người chú ý sát sao động tĩnh bên mỏ ngọc. Lời đồn về chất lượng ngọc đã lan khắp hang cùng ngõ hẻm, đây chính là lúc thích hợp nhất để thu lưới.
Ôn Noãn tỏ vẻ kinh ngạc: "Là cục đá thật sao?"
Viên Lập khẳng định: "Đương nhiên rồi, chuyện này đã truyền khắp phố phường rồi."
Trong lòng Ôn Gia Phú "lộp bộp" một tiếng, nhưng trên mặt ông ta vẫn giả bộ tức giận, lớn tiếng quát: "Vị huynh đài này, nhãn lực của cậu sao có thể bằng được thiếu gia nhà mình! Sao cậu lại tin vào những lời đồn thổi nhảm nhí đó? Chẳng qua là người ta ghen ghét vì nhà tôi có nguyên thạch chất lượng cao, nên mới cố ý tung tin đồn ác ý để phá hoại thôi!"
"Huynh đệ nói vật trấn cửa hàng của tôi là cục đá? Tôi dám cam đoan mỗi một khối nguyên thạch nhà tôi có thể đẽo ra được ngọc thạch thật. Mỗi một khối nguyên thạch ở đây, đều được sư phụ già có kinh nghiệm giám định qua, trăm phần trăm có thể đẽo ra được ngọc thạch!"
Ngọc thạch kém chất lượng cũng được coi như là ngọc thạch, ông ta không gạt mọi người.
Đôi mắt của Ôn Noãn trừng lớn, vẻ mặt tò mò: "Ông dám đảm bảo toàn bộ đều là ngọc thạch? Nếu tôi đây mua toàn bộ thì có phải lời to rồi hay không?"
Viên Lập nghe xong thì hoảng hốt. Mua hết? Tiểu công tử ngài đừng làm tôi sợ!
Vẻ mặt hắn sốt ruột nói: "Tiểu công tử, trăm triệu không thể! Phu nhân biết sẽ quở trách! Danh tiếng của cửa hàng này không tốt, tôi đã tìm hiểu qua."
Mua hết? Ôn Gia Phú kích động đến mức suýt chút nữa nhảy dựng lên. Ông ta nhanh chóng vỗ ngực đảm bảo: "Đương nhiên là thật! Mỗi một khối nguyên thạch ở chỗ tôi đều là ngọc thạch, vận khí tốt thì có thể đào được lục phỉ thúy đế vương! Tiểu thiếu gia cậu thật sự rất có ánh mắt, mua hết, chắc chắn có thể lời to!"
Vốn dĩ ông ta chẳng để Viên Lập vào mắt, một hạ nhân, há có thể ngăn được chủ tử? Ông ta chỉ cần dỗ được vị tiểu tổ tông này là được!
Ôn Noãn cong người, chắp tay sau lưng, giả vờ thành bộ dáng ông cụ non, nghiêm trang nghiên cứu mỗi cục đá: "Nếu toàn bộ đều là ngọc thạch, mua về đương nhiên không lỗ, nhưng mà ông chủ, sao ông có thể đảm bảo bên trong toàn là ngọc thạch. Nếu lỡ đào được cục đá từ trong một khối bất kỳ vậy thì làm thế nào bây giờ?"
Viên Lập đứng bên cạnh vội gật đầu: "Không sai, tiểu công tử, không thể mua, lỡ như là cục đá thì lỗ nặng! Khối nguyên thạch này còn chưa được cắt ra, ai cũng không dám đảm bảo bên trong có phải là cục đá hay không! Thế gian này làm sao có nhiều lục phỉ thúy đế vương như vậy!"
Ba ngàn lượng! Nếu bán mỗi khối nguyên thạch với giá ba ngàn lượng, vậy bán ra mười khối là bọn họ đã thu hồi được vốn!
Ôn Gia Phú áp xuống sự kích động trong lòng, bình tĩnh bảo đảm: "Tôi dám cam đoan, mỗi khối nguyên thạch ở đây không phải là cục đá, cho dù không phải là lục phỉ thúy đế vương thì chắc chân cũng là ngọc thạch! Yên tâm mua đi, nếu có một khối nào đào ra cục đá, thì tôi không thu bạc khối đó."
Nhưng mà chỉ cần đào ra được ngọc, chẳng sợ là loại ngọc kém chất lượng, cũng coi như là ngọc.
"Nếu tôi mua hết toàn bộ vậy thì có hơi nguy hiểm, như vậy đi! Tôi tùy ý chọn một khối nguyên thạch, nếu đào ra cục đá, thế thì ông cứ đưa hết số nguyên thạch cho tôi! Nếu thứ đào ra không phải là cục đá, vậy tôi sẽ mua một khối với giá ba ngàn lượng được không?"
Ôn Gia Phú do dự một chút, khối nguyên thạch còn chưa được đập ra, không ai dám đảm bảo bên trong có phải là đá hay không! Tuy rằng bọn họ đập ra nhiều khối như vậy nhưng chưa có một khối nào là đá, toàn là ngọc kém chất lượng. Nhưng mà ba ngàn lượng một khối, chỗ này có hơn hai mươi khối, nếu mua hết thì kiếm lời gấp đôi!
Viên Lập nhìn ra sự chần chờ của ông ta lập tức nói: "Tiểu công tử, ngài xem lúc nãy bọn họ nói dễ nghe vô cùng, nếu đào số nguyên thạch ở đây ra trăm phần trăm là ngọc thạch, nhưng mà bây giờ ngài nói tùy ý chọn một khối, nếu đào ra được cục đá, vậy thì đưa hết cho ngài, ông ta không dám! Người này chính là kẻ lừa đảo, chúng ta đến quầy khác đi!"
Ôn Noãn cũng nhìn ông ta đầy thắc mắc: "Không phải ông nói trăm phần trăm là ngọc thạch? Sao lại không dám đánh cuộc với tôi? Chẳng lẽ lừa người thật sao?"
"Không có, sao tôi có thể gạt cậu!" Chỉ là một đứa trẻ không lớn không nhỏ, sẽ không biết nhìn nguyên thạch, Ôn Gia Phú cắn răng một cái: "Được, tiểu công tử tùy ý chọn một khối, chỉ cần đào ra được cục đá, vậy thì tôi sẽ đưa hết cho cậu số nguyên thạch ở đây! Nhưng nếu không phải là cục đá, vậy thì cậu phải mua mỗi khối với giá ba ngàn lượng, mua hết số nguyên thạch ở đây!"
Nhiều nguyên thạch như thế, bản thân hẳn không có khả năng lại xui xẻo như thế!
Viên Lập nghe xong vẻ mặt vẫn sốt ruột: "Tiểu công tử không được!"
Ôn Noãn trừng mắt liếc nhìn hắn một cái: "Câm miệng! Bổn thiếu gia muốn mua đồ, ngươi một tên nô tài sao dám lắm miệng, cút ngay cho ta!"
Viên Lập nghe xong, vẻ mặt sốt ruột nhìn về phía Nạp Lan Cẩn Niên.
Nạp Lan Cẩn Niên lẳng lặng đứng ở đó: "Lắm miệng, chúng ta chỉ cần bảo vệ tốt công tử là được! Vận may của công tử từ trước đến nay luôn rất tốt!"
"Nhưng mà"
"Câm miệng! Nếu không sau này ngươi đừng đi theo ta nữa!"
Viên Lập há miệng thở dốc, rốt cuộc cũng không nói thêm gì, chỉ đứng ở đó với vẻ mặt sốt ruột.
Ôn Gia Phú và huyện thừa thấy vậy, càng chắc chắn vị tiểu thiếu gia này là một kẻ ăn chơi trác táng chẳng hiểu gì cả.
Ôn Gia Phú cười nói: "Tiểu công tử, cậu có muốn chọn kỹ một khối hay không?"
Ôn Noãn tùy tay chỉ khối đá màu vàng cách chân không xa: "Nó đi!"
Đề xuất Trọng Sinh: Mẫu Thân Đạm Bạc Như Cúc
[Luyện Khí]
Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bạn đã lên chương nhé
[Pháo Hôi]
Truyện cuốn quá, hóng full ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ
[Pháo Hôi]
Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá có chương mới rồi ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ
[Luyện Khí]
Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Luyện Khí]
Trả lờiHôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha