“Bác Trì! Thương binh giao cho mọi người, chúng cháu phải quay lại tiền tuyến ngay!” Sang Tự hét nhanh vào bộ đàm.
“Bên trong đã có chúng ta lo, các cháu cứ yên tâm, nhớ phải chú ý an toàn!” Giọng của lão gia tử nhà họ Trì vang lên từ đầu dây bên kia.
“Rõ thưa bác!”
Tấm khiên chắn trước căn cứ Diễm Tâm rầm rầm đóng lại ngay khi người thương binh cuối cùng vừa vào trong, kèm theo đó là tiếng thủy lực trầm đục và tiếng năng lượng o o rung động.
Bên trong căn cứ, ánh sáng lờ mờ, không khí đặc quánh mùi máu tanh, mùi thuốc sát trùng và cả mùi khét lẹt của da thịt bị cháy. Những tiếng thở dốc nặng nề và tiếng rên rỉ đau đớn vang lên khắp nơi.
Những người thức tỉnh hệ chữa trị tất bật chạy qua chạy lại giữa những thương binh đang nằm ngồi la liệt. Lòng bàn tay họ tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, dốc hết sức bình sinh để ổn định vết thương và chữa lành những vết rách sâu hoắm. Những người bị thương nhẹ hơn thì được cư dân trong căn cứ hỗ trợ băng bó và dùng thuốc.
Ngay khi lớp chắn vừa khép lại, Sang Tự, Quý Hiến, Tang Triệt và Tang Yên lập tức quay người, dồn toàn lực lao về hướng cũ. Mục tiêu của họ rất rõ ràng: chiến trường phía trước, nơi lửa vẫn cháy ngút trời, khói bụi mịt mù và mỗi tiếng nổ lớn đều như bóp nghẹt trái tim người nghe.
Cùng lúc đó, trên bầu trời, một bóng chim rực rỡ đang bất chấp tất cả vỗ cánh, ngược dòng năng lượng hỗn loạn để lao về phía Lộc Nam Ca đang lơ lửng giữa không trung.
Lộc Bắc Dã và Văn Thanh áp sát vào tấm lưng ấm nóng của Cương Tử. Lộc Bắc Dã tay trái nắm chặt lấy lớp lông vũ trên cổ nó, lòng bàn tay phải hướng lên trên, một lớp hộ thuẫn hệ Kim bung ra để chống đỡ những luồng khí loạn và những mảnh đá sắc nhọn đang bay tứ tung. Những mảnh đá va vào khiên vàng tạo nên những tiếng “bộp bộp” liên hồi.
Dưới mặt đất, tình thế cũng bắt đầu đảo ngược. Nhờ đợt tấn công mãnh liệt của Trì Nghiên Chu, Lộc Tây Từ, Cố Kỳ và những người khác trong khoảnh khắc sơ hở ngắn ngủi của kẻ địch, số lượng đám tang thi khổng lồ đã giảm đi trông thấy.
Phóng mắt nhìn ra, xác tang thi đổ gục như những gò đồi mới mọc lên. Dòng máu tím thẫm hòa cùng tuyết tan và đất cháy tạo thành những con suối sền sệt, đọng lại trong những hố sâu hoắm.
Những con tang thi còn sót lại đa phần đều mang trên mình những vết thương rùng rợn, những mảng thịt lớn bị xé toạc để lộ lớp cơ bắp đen tím đang co giật. Những chi lớn bị đứt lìa, có chỗ còn trơ ra khúc xương cháy đen. Những chiếc gai xương vốn sắc nhọn giờ gãy vụn hoặc bị nung chảy, trông vô cùng thảm hại. Cái uy thế khiến người ta nghẹt thở ban đầu giờ đã tan tành mây khói.
Tuy nhiên, nguy hiểm vẫn chưa hề biến mất, và ánh sáng của chiến thắng cũng chưa thực sự tìm đến.
Trên không trung, những đợt tấn công liên tiếp từ đống đổ nát, vòi rồng và dây leo của Chi Chi tuy không làm gã đàn ông mặc vest bị thương, nhưng đã thành công ép hắn phải liên tục né tránh và phòng thủ. Quan trọng hơn, nó đã cắt đứt và khiến cột lôi điện màu tím duy trì sức mạnh cho đám tang thi dần tan biến trên bầu trời.
Đám tang thi bên dưới như mất đi một loại “dẫn dắt tinh thần” vô hình. Chúng không hề yếu đi hay sụp đổ, mà thay vào đó là một sự cuồng loạn, mất kiểm soát đến mức điên dại!
“Hừ... hừ...!!!”
Những tiếng gầm gừ hỗn loạn, rợn tóc gáy thay thế cho những tiếng gào thét đồng thanh trước đó. Đám tang thi không còn giữ đội hình nữa, chúng bắt đầu xoay tròn, vặn vẹo và giẫm đạp một cách vô tri ngay tại chỗ. Những thân hình đồ sộ va chạm vào nhau nhưng chúng chẳng hề bận tâm.
Đồng thời, chúng há to cái miệng đỏ ngòm, mạch năng lượng trên người nhấp nháy điên cuồng. Đủ loại dị năng – từ cột lửa nóng rực, lưỡi dao vàng sắc lẹm đến băng giá thấu xương – phun trào và bắn tung tóe khắp mọi hướng, không theo bất kỳ quy luật nào.
Toàn bộ tiền tuyến ngay lập tức biến thành một vòng xoáy bão năng lượng hỗn loạn tột độ!
“Cẩn thận!”
“Tản ra! Mẹ kiếp, mau tản ra! Chú ý mọi hướng! Cả trên đầu và dưới chân nữa!”
“Hệ Thổ! Hệ Kim! Phối hợp với nhau dựng hộ thuẫn diện rộng mau! Nhanh lên!”
“Cao quá! Đám tang thi này cao quá, tầm tấn công thế này thì né kiểu gì?”
Áp lực đè nặng lên các dị năng giả dưới mặt đất tăng vọt. Trận chiến trước đó dù thảm khốc nhưng ít nhất họ còn có thể tổ chức phòng thủ và phản công nhịp nhàng. Còn bây giờ, đòn tấn công có thể đến từ bất kỳ góc độ nào. Vừa giây trước bên cạnh còn là biển lửa, giây sau trên đầu đã có thể là mưa băng, dưới chân lại đột ngột mọc lên những mũi chông kim loại sắc lẹm.
“Á!”
Một tiếng thét ngắn ngủi vang lên. Một dị năng giả hệ Kim đang dồn lực ngưng tụ tấm khiên kim loại để che chắn cho đồng đội bị thương phía sau, thì bất ngờ bị một tia băng giá cực lạnh từ con tang thi đang xoay tròn bên cạnh bắn trúng vai.
Cái lạnh thấu xương xâm nhập, nửa thân người anh ta phủ một lớp sương trắng xóa, động tác cứng đờ ngay lập tức. Tấm khiên kim loại vì mất năng lượng mà vỡ vụn thành ngàn mảnh.
“Tránh ra!!”
Tiếng quát của Trì Nghiên Chu vang lên đầy uy lực. Anh vung mạnh hai tay về phía trước, một bức tường băng dày cộm mọc sừng sững từ dưới đất, che chắn kịp thời cho những dị năng giả cấp thấp đang lảo đảo lùi lại, hoàn toàn không kịp phản ứng gì thêm.
Keng! Keng! Keng!
Gần như ngay khi tường băng vừa dựng lên, vài lưỡi đao vàng từ hướng một con tang thi khác bay tới, chém thẳng vào mặt băng. Vụn băng bắn tung tóe! Bức tường rung chuyển dữ dội, bề mặt xuất hiện những vết nứt chằng chịt, nhưng đã đỡ được đòn chí mạng cho những người đang hồn xiêu phách lạc phía sau.
Hạ Chước, Lạc Tinh Dữu, Trì Nhất, Thời Tự và những người khác cũng đang tất tả cứu viện cho đội viên của mình. Tuy nhiên, sự cứu giúp này chẳng thấm vào đâu trước quy mô tấn công hỗn loạn và dày đặc như thế.
Đội hình vốn được các cường giả dẫn dắt giờ đây hoàn toàn bị đánh tan tác bởi những tia năng lượng bắn phá không góc chết. Các dị năng giả buộc phải đơn độc chiến đấu, dựa vào kinh nghiệm, phản xạ và cả một chút may mắn mong manh để giữ mạng. Thương vong lại bắt đầu tăng vọt.
Ngay vào thời khắc lòng người hoang mang nhất—
“Nghe tôi đây!!!”
Giọng nói của Trì Nghiên Chu đột ngột vang dội bên tai mọi người, át đi phần nào sự hỗn loạn.
Rắc rắc rắc!!!
Lấy Trì Nghiên Chu làm trung tâm, một luồng khí lạnh thấu xương lan tỏa điên cuồng ra bốn phương tám hướng. Mặt đất, đống đổ nát, thậm chí cả hơi nước trong không khí cũng bị rút cạn và ngưng kết lại. Một lớp băng tinh khiết dày nửa mét, với rìa băng không ngừng mọc cao lên, trải rộng ra tạo thành một vòng tròn khổng lồ.
“Tất cả những ai còn cử động được, hãy dìu lấy đồng đội bị thương!” Trì Nghiên Chu đứng giữa vùng băng giá, dõng dạc ra lệnh.
“Toàn bộ rút về sau tôi, rút vào trong phạm vi mặt băng này! Nhanh lên! Anh Tây Từ, Hạ Chước, Trì Nhất, Cố Kỳ, Thời Tự, Cố Vãn, Tinh Dữu, mở đường cho mọi người!”
“Rõ!”
“Nghe theo đội trưởng Trì!”
“Rút lui! Rút về phía mặt băng!”
“Hỗ trợ nhau! Dìu anh em bị thương đi!”
Các dị năng giả như người sắp chết đuối vớ được cọc, bắt đầu dìu dắt nhau chạy về phía vùng băng giá đang tỏa hơi lạnh nghi ngút kia.
Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Đưa Ta Sang Nước Địch Làm Con Tin, Bọn Họ Đều Hối Hận
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm mọi người ơi
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm nên đọc nè các bạn ơi