Lúc này, màn hình khổng lồ trên bầu trời, thứ đang kết nối vô số thành phố và các điểm tập trung, đã trở thành cầu nối truyền tải ý chí của nhân loại.
Vô số người đang theo dõi buổi phát sóng trực tiếp này, từ những thủ lĩnh như Đỗ Ninh, Đạt ca cho đến các chiến binh dị năng, khi chứng kiến cảnh mọi người ở căn cứ Diễm Tâm chớp thời cơ tấn công lũ thây ma đang đứng khựng lại, ai nấy đều cảm thấy máu nóng dồn lên tận đỉnh đầu.
Ngay lập tức, trên hàng loạt cửa sổ nhỏ chia ra từ màn hình chính, những cuộc chiến khốc liệt cũng đồng loạt bùng nổ ở khắp các ngóc ngách.
Dù quy mô và cường độ không thể sánh bằng trận chiến trước cổng căn cứ Diễm Tâm, nhưng cái khí thế liều mạng, sự quyết tuyệt vùng lên phản công ấy đã xuyên qua màn hình, tạo nên một sự cộng hưởng mạnh mẽ với các chiến binh tại Diễm Tâm.
Tuy nhiên, tốc độ và cường độ xúc tác của cột sáng màu tím kia còn kinh khủng hơn nhiều so với những dự đoán tồi tệ nhất.
Ngoại trừ một số ít những người sở hữu dị năng cấp bảy, cấp tám như Trì Nghiên Chu, Lộc Tây Từ, Cố Vãn hay Lạc Tinh Dữu có thể tung đòn kết liễu nhanh gọn lũ thây ma khổng lồ, thì phần lớn những người khác đều gặp khó khăn.
Đòn tấn công của các dị năng giả dưới cấp bảy dù có gây ra thương tích, tạo nên những vết cháy xém, những vết cắt sâu hay đâm xuyên da thịt, nhưng vẫn chưa đủ để lấy mạng chúng.
Ngược lại, những vết thương đó giống như liều thuốc kích thích, khiến lũ thây ma từ trạng thái đờ đẫn ban đầu đột ngột trở nên điên cuồng.
Chúng không còn đứng yên chịu trận mà bắt đầu phun trào dị năng, điên cuồng phản công.
Một con thây ma khổng lồ bị lưỡi dao kim loại rạch một đường dài trên mặt, nó giận dữ quay đầu, cái miệng đỏ ngòm há hốc, phun ra một cột lửa quét ngang qua chiến trường.
Nhóm dị năng giả ở phía sườn đang chuẩn bị đợt tấn công tiếp theo hoàn toàn không kịp né tránh, trong nháy mắt đã bị biển lửa nuốt chửng.
Tiếng gào thét thảm thiết vang lên rồi lịm tắt, chỉ còn lại những bóng đen cháy khét và mùi hôi thối nồng nặc bốc lên.
Một con khác bị gai đất đâm trúng đùi, nó lồng lộn giẫm mạnh chân xuống đất, chấn động mạnh đến mức khiến mấy chiến binh cấp thấp ở hàng tiền đạo hộc máu mồm.
Khoảng thời gian ngắn ngủi để phản công đang trôi qua, số lượng thây ma có vẻ ít đi, nhưng cục diện không hề khá khẩm hơn mà trái lại càng trở nên nguy ngập vì sự điên cuồng của lũ quái vật khổng lồ.
Giữa không trung, cánh tay phải của Lộc Nam Ca đang được chữa trị thần tốc nhờ nguồn năng lượng dồi dào từ Chi Chi truyền sang.
Cảm giác tê rần và ngứa ngáy ập đến, xương cốt đang tái tạo, cơ bắp sinh trưởng và làn da dần khép miệng.
Nhưng toàn bộ sự chú ý của cô lúc này đều đổ dồn vào gã đàn ông mặc vest đang lơ lửng ngay dưới vòng xoáy năng lượng màu tím, hai tay vẫn dang rộng ngạo nghễ.
Trong đầu cô bất chợt hiện lên một câu nói mà Hạ Chước từng mỉa mai: "Đúng là cóc ghẻ mà đòi làm ếch xanh, đã xấu còn thích làm màu!"
Thấy đối phương đang tập trung cao độ để điều khiển vòng xoáy tím, ánh mắt Lộc Nam Ca lóe lên tia lạnh lẽo.
Cô đem toàn bộ đống "phế tích" vừa tiện tay thu vào không gian sau đòn tấn công của lũ thây ma, trút thẳng xuống đầu gã mặc vest.
Ầm ầm!
Ngay phía trên đỉnh đầu gã, một "ngọn núi" thực thụ bất ngờ hiện ra.
Đó là những tấm sàn bê tông gãy nát với cạnh sắc lởm chởm, là những thanh xà thép khổng lồ bị vặn xoắn rỉ sét, và cả những mảng tường xi măng chằng chịt lưới sắt.
Đòn tấn công này quá đột ngột!
Không hề có dấu hiệu tích tụ năng lượng, cứ thế một "ngọn núi rác" khổng lồ từ trên trời rơi xuống.
Gã mặc vest buộc phải thu tay lại, thân hình lướt đi cực nhanh sang bên cạnh để thoát khỏi phạm vi bao phủ của cơn mưa phế liệu.
Thế nhưng, đòn tấn công của Lộc Nam Ca vẫn chưa dừng lại ở đó.
Ngay khoảnh khắc đống đổ nát bắt đầu rơi xuống và gã đàn ông bị phân tâm để phòng thủ, cô vung mạnh tay trái về phía trước.
Cuồng phong nổi lên.
một cơn lốc xoáy dữ dội bất ngờ hình thành, bao vây lấy gã mặc vest.
Cơn lốc cuốn phăng đống phế tích đang rơi, khiến những khối bê tông, xà thép và gạch đá không còn rơi tự do nữa mà xoay chuyển điên cuồng theo sức gió, va đập dữ dội vào mục tiêu.
Lớp khiên năng lượng của gã bị va chạm đến mức tia điện bắn tung tóe, lúc sáng lúc tối, không gian né tránh cũng bị thu hẹp đáng kể.
Vẫn chưa hết.
Gần như cùng lúc với sự xuất hiện của cơn lốc, thân hình đồ sộ của Chi Chi rung chuyển mạnh mẽ, hàng trăm sợi dây leo gai góc phóng ra từ mặt đất và các kẽ hở của đống đổ nát.
Chúng đan xen, bện chặt vào nhau giữa không trung, nhanh chóng tạo thành một chiếc lồng gai kín mít.
Từ bốn phương tám hướng, chiếc lồng bao trọn lấy khu vực đang bị cơn lốc và đống phế tích càn quét.
Chiếc lồng gai này không hề tĩnh lặng mà xoay nhẹ theo nhịp của cơn lốc, đảm bảo không để lộ bất kỳ kẽ hở nào.
Bên ngoài là lồng gai chằng chịt, bên trong là đống đổ nát va đập điên cuồng.
Nhưng gã đàn ông chỉ lạnh lùng giơ tay phải lên, hướng về phía vòng xoáy hỗn loạn đang ép sát mình, năm ngón tay đột ngột bóp chặt lại.
Oàng!
Giữa không trung, tất cả những khối bê tông, xà thép và đá tảng đang xoay với tốc độ kinh hồn bỗng chốc khựng lại, đông cứng như bị đóng băng.
Ngay sau đó, trong những tiếng răng rắc ghê người, đống phế tích nặng hàng chục tấn ấy như bị một bàn tay vô hình bóp nát, nén chặt lại.
Bê tông vỡ vụn thành cám, xà thép dày đặc bị vặn đứt, đá tảng tan tành.
Cuối cùng, tất cả mọi thứ dưới sức mạnh khủng khiếp đó đều biến thành những hạt bụi xám xịt không còn chút sức sống, lả tả bay đi rồi tan biến hoàn toàn.
Đến cả cơn lốc xoáy cuồng bạo của Lộc Nam Ca cũng bị dập tắt trong nháy mắt.
Lồng gai của Chi Chi vẫn tiếp tục thu hẹp, những đầu dây leo sắc nhọn lóe lên ánh sáng u tối đâm thẳng vào trung tâm.
Tuy nhiên, vừa mới chạm vào lớp điện tím quanh người gã mặc vest, những đầu dây leo cứng cáp nhất lập tức bị cháy đen, hóa than rồi nhanh chóng héo úa, rụng rời.
"Chi Chi, giết hắn!" Lộc Nam Ca nhìn thấy cảnh tượng đó qua tầm nhìn chia sẻ, tim cô thắt lại.
Chi Chi điên cuồng điều khiển thêm nhiều dây leo chính to khỏe, lao vào như những chiến binh cảm tử, bất chấp tất cả đâm vào lớp màng điện tím mỏng manh kia.
Nhưng kết quả vẫn không thay đổi: cháy đen, đứt gãy và tàn lụi.
Chỉ trong vòng vài mét quanh gã mặc vest, những xác dây leo mất đi sự sống đã chất thành một vòng tròn lớn.
Lộc Nam Ca tận dụng lúc đối phương đang tập trung đối phó với dây leo, cô bóp cò chiếc nỏ đã chuẩn bị sẵn trên tay.
Vút!
Mũi tên nỏ hóa thành một tia sáng đen xé toạc không khí, lao thẳng vào ngực gã mặc vest.
Thế nhưng, ngay khi mũi tên sắp chạm vào lớp điện tím đó... Bùm!
Không có tiếng va chạm, chỉ có một tiếng nổ trầm đục vang lên.
Mũi tên vốn có thể xuyên thủng lớp giáp hạng nặng thậm chí còn chưa chạm được vào lớp điện tím, đã nổ tung thành từng mảnh vụn khi còn cách nửa mét.
Mọi đòn tấn công đều vô hiệu.
Gã đàn ông mặc vest không thèm liếc nhìn đống xác dây leo dưới chân hay tàn tích của mũi tên vừa tan biến.
Ánh mắt gã chậm rãi dời sang Lộc Nam Ca, người lúc này sắc mặt đã tái nhợt vì kiệt sức. Ánh nhìn đó lạnh lẽo, vô cảm, và mang theo một sự thiếu kiên nhẫn rõ rệt.
Đề xuất Cổ Đại: Kiều Tàng
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm mọi người ơi
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm nên đọc nè các bạn ơi