Khi biết mình đã mang cốt nhục của chàng, ta đành đoạn rời bỏ. Ta cứ ngỡ người ta chọc giận mà bỏ đi chỉ là thương nhân kinh thành Bùi Tri Dụ. Nào ngờ, người ta rời bỏ lại là Túc Vương Bùi Tri Dụ đang ngập tràn lửa giận.
Một năm sau ngày bỏ trốn, chàng bế hài tử, nhìn ta mà hỏi: "Sao nàng không chạy nữa? Đây là lễ vật nàng đền bù cho ta sao?"
Xong rồi, lần này ta thật sự không thể thoát thân...