Trải lòng bao điều, trở về phòng, ta lại lệ tuôn ướt gối suốt canh trường.
Đến khi ta tỉnh giấc, mặt trời đã xế bóng ngọn sào.
Ta khẽ đẩy song cửa, đập vào mắt ta là hình ảnh Bùi Tri Dật đang đùa vui cùng Vân Mộ nơi sân viện.
Chắc hẳn là tình phụ tử trời ban, chỉ qua một đêm mà hai người đã thân thiết đến lạ thường.
Nam nhi trưởng thành, ắt hẳn cần có bóng dáng phụ thân kề bên.
Ta nén lại nỗi niềm đau đáu trong lòng, ngắm nhìn Vân Mộ cười đến đỏ bừng cả khuôn mặt thơ ngây.
"Nương ơi! Nương mau xuống đây!"
Vân Mộ ngước nhìn ta từ dưới sân, cười tươi chào hỏi.
Bùi Tri Dật vẫn không ngẩng đầu.
Ta biết, chàng hẳn đang giận ta đến nhường nào, thậm...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 1.200 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Đệ Nhất Hầu