Ngay khoảnh khắc nhìn thấy vết sẹo đó, mẹ chồng tôi khuỵu rạp xuống đất. Bà cố gắng gượng dậy nhưng toàn thân đã chẳng còn chút sức lực nào.
Cuối cùng thì bà cũng đã nếm trải được cảm giác tuyệt vọng tột cùng mà tôi vừa trải qua một giờ trước.
"Còn bao lâu nữa! Tôi hỏi cô còn bao lâu nữa mới tới lượt!"
"Thưa phu nhân, còn một tiếng bốn mươi bảy phút nữa ạ."
Mẹ chồng mặc kệ mái tóc đã rối bời, ngồi bệt dưới sàn nhà, đôi tay run rẩy liên tục gọi điện cho ngân hàng.
Nhìn biểu cảm gần như sụp đổ của bà, trong đầu tôi không khỏi hiện về những chuyện năm xưa, cái thuở tôi vừa mới mang thai Tần Bằng.
Chồng tôi vốn không có khả năng sinh con, nhưng bố mẹ anh ấy hoàn toàn không hay biết chuyện này.
Để đối phó với áp lực thúc giục cưới xin và sinh con nối dõi ngày càng gay gắt từ gia đình, tôi và anh đã chọn phương pháp hỗ trợ sinh sản.
Không ngờ đúng lúc đó, mẹ chồng tôi cũng mang thai đứa con thứ hai. Ban đầu, tôi cứ ngỡ đây là một hỷ sự lâm môn, nhưng thực tế lại tàn nhẫn giáng cho tôi một đòn đau đớn.
Tôi tình cờ phát hiện mẹ chồng dùng máu của mình để làm một loại nghi thức kỳ quái cho đứa trẻ trong bụng bà. Vì quá sợ hãi, tôi đã làm giả một bản kết quả khám thai mới để che mắt mọi người.
Thế lực của nhà họ Tần ở thành phố Cảnh này trải rộng khắp nơi, chuyện tôi muốn giấu giếm cuối cùng vẫn bị chồng phát hiện khi tôi mang thai đến tháng thứ năm.
Hôm đó là một ngày mùa đông giá rét, mẹ chồng đột nhiên nói muốn uống rượu ủ hoa mơ. Tôi buộc phải vác cái bụng mang dạ chửa ra vườn hái từng cánh hoa.
Ngón tay bị cành cây sắc nhọn cắt rách, giữa tiết trời lạnh thấu xương, vết thương lập tức đóng băng lại.
Những chuyện hành hạ tương tự như thế không chỉ xảy ra một lần. Tôi đã từng gọi điện cầu cứu nhà ngoại, nhưng họ chỉ lạnh lùng bảo rằng gia đình còn cần nhà họ Tần nâng đỡ chuyện làm ăn, khuyên tôi hãy cố nhẫn nhịn thêm chút nữa.
Và đến lần nhẫn nhịn thứ mười ba, tôi đã phải nhập viện cấp cứu.
Đứa trẻ trong bụng tôi rất kiên cường. Dù tôi phải nằm viện nửa tháng vì cảm lạnh nặng, thai nhi vẫn bình an vô sự.
Cũng trong thời gian đó, chồng tôi đã xem được báo cáo khám thai và biết được giới tính của hai đứa trẻ.
Tôi mang thai con trai, còn mẹ chồng mang thai con gái.
Mẹ chồng là sản phụ lớn tuổi, bà luôn khao khát có thêm một đứa cháu trai để nối dõi tông đường. Nếu bà biết đứa trẻ trong bụng mình là con gái, chắc chắn bà sẽ không chịu nổi cú sốc đó.
Vì vậy, chồng tôi bảo tôi hãy yên tâm dưỡng thai, rồi anh tự tay đốt bản kết quả kia đi.
Kế hoạch tráo đổi hai đứa trẻ được tiến hành âm thầm dưới sự giám sát chặt chẽ của anh.
Khoảnh khắc đó tôi chợt hiểu ra, trong căn nhà này, người căm ghét mẹ chồng không chỉ có mình tôi.
Khi đứa trẻ lớn dần lên, tôi mới thực sự nhận ra sự đáng sợ trong vấn đề tâm lý của Tần Bằng.
Có một lần, thằng bé suýt chút nữa đã gây ra chuyện kinh khủng với người bảo mẫu. Lúc đó tôi sợ hãi trốn trong chăn, chồng tôi chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi: "Không sao đâu, đừng sợ."
Tôi run rẩy vì sợ, nhưng sâu thẳm trong lòng lại thầm nhẹ nhõm, vì tôi biết mình không phải là "mẹ ruột" của nó.
Tình trạng của Tần Bằng ngày càng trầm trọng, hành vi ngày càng trở nên cực đoan hơn.
Có lần, nó suýt gây ra đại họa cho bố chồng khiến ông phải nhập viện cấp cứu.
Mẹ chồng vì sợ bố chồng truy cứu trách nhiệm nên ngay hôm sau đã vội vã đưa Tần Bằng sang sống ở một căn biệt thự khác.
Cũng chính vì sự bao che mù quáng đó, bà đã bỏ lỡ cơ hội duy nhất để phát hiện ra sự thật.
Khi bố chồng ném bản xét nghiệm quan hệ huyết thống vào mặt tôi, chính chồng tôi là người đã đứng ra gánh chịu toàn bộ cơn thịnh nộ.
Kết quả cho thấy Tần Bằng gần như không có quan hệ ruột thịt với bố chồng, khiến ông nổi trận lôi đình, đòi tìm mẹ chồng để đối chất cho ra lẽ.
Chồng tôi sợ chuyện tráo con bị bại lộ nên đã nói hết sự thật cho ông biết.
Biết được mẹ chồng không hề phản bội mình, bố chồng ngược lại trở nên bình tĩnh đến lạ thường.
"Bố có một mối quan hệ bên ngoài, tuần trước người đó đã tìm đến công ty gặp mẹ con. Bố đã xử lý ổn thỏa rồi. Bố không muốn gia đình này loạn thêm nữa. Chuyện này cứ coi như chưa từng xảy ra, được không?"
Những lời chồng kể lại khiến tôi cảm thấy lạnh sống lưng.
Dù biết hai người họ đã sống riêng nhiều năm, tôi vẫn không ngờ phía sau cuộc hôn nhân ấy lại còn nhiều uẩn khúc đến vậy.
Hóa ra, bố chồng chưa từng thực sự yêu mẹ chồng.
Trong cái gia đình hào nhoáng này, người bị cô lập và đáng thương nhất... lại chính là bà.
Đề xuất Hiện Đại: Cứu Thế Chủ Xa Xăm