Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 3

“Xin lỗi, tiền mặt nhanh nhất cũng phải mất ba tiếng.”

“Thật ngại quá, thưa bà Tần, ngân hàng chúng tôi không hỗ trợ...”

“Quyền hạn của tôi không thể làm được việc này...”

Mẹ chồng có rất nhiều tài sản đứng tên mình, nhưng số tiền có thể rút ra ngay lập tức, gom góp khắp nơi cũng chỉ được bảy triệu tệ.

Giống như tôi của một tiếng trước, mẹ chồng nhận ra lúc này người duy nhất bà có thể cầu cứu chính là chồng mình.

Bà gọi điện cho bố chồng, đến cuộc thứ ba ông ta mới bắt máy.

“Ông đang ở đâu?”

Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói trẻ trung hơn mẹ chồng rất nhiều, thật không đúng lúc chút nào. Bố chồng hạ thấp giọng hỏi: “Đang bận ở công ty, có chuyện gì?”

Nếu không nghe ra tình hình ở đầu dây bên kia là thế nào, thì mẹ chồng cũng chẳng còn mặt mũi nào đứng vững trong giới phu nhân quyền quý ở thành phố Cảnh này nữa. Nhưng rõ ràng lúc này có chuyện còn nghiêm trọng hơn cả việc bắt gian.

“Thằng Bằng bị bọn bắt cóc khốn khiếp bắt đi rồi! Bây giờ còn thiếu ba triệu nữa, ông là bố nó, mau đi gom tiền cho tôi ngay!”

Tần Bằng là bảo bối trong lòng mẹ chồng, nhưng đối với bố chồng, nó thậm chí còn chẳng bằng đứa trẻ nhà họ hàng xa.

Quả nhiên, cuộc điện thoại bị cúp máy một cách hời hợt. Mẹ chồng không còn cách nào khác đành phải cầu cứu những người xung quanh.

“Các chị em, lời các chị nói lúc trước còn tính không? Các chị xem, con trai tôi bị bắt cóc rồi, đây thực sự là chuyện gấp cần tiền!”

Các phu nhân có lòng tốt nhưng không hề ngốc, dù sao thì năm phút trước chính mẹ chồng đã nói không cần tiền của họ.

“Tôi có tiền nhàn rỗi thật, nhưng đã để dành cho con dâu chị cứu bé Thấm rồi! Chị lại bảo tôi cứu thằng Bằng, thì tôi thực sự hết tiền rồi!”

“Đúng đấy, đúng đấy, vả lại chẳng phải bà Tần vừa nói sao, nhà họ Tần không nợ tiền chúng tôi, chúng tôi đâu dám để tiền nhàn rỗi trong túi nữa!”

Ngay khi mẹ chồng đang bị vả mặt liên tiếp, một giọng nói trong trẻo vang lên từ ngoài cửa.

“Mẹ ơi! Cuối cùng mẹ cũng đến đón con rồi!”

Tôi giật mình quay đầu lại, chủ nhân của giọng nói chính là con gái tôi, đứa trẻ đã mất tích suốt cả buổi sáng!

“Con lấy bộ quần áo này ở đâu ra! Hả? Ai cho phép con mặc đồ của thằng Bằng!”

Mẹ chồng phát hiện ra vấn đề còn nhanh hơn cả tôi. Tôi ôm chặt lấy bé Thấm, không để con bé tiến lại gần thêm bước nào.

“Là chú bảo muốn đổi quần áo với con, còn muốn chơi trốn tìm nữa, nên con mới đổi đồ với chú!”

Lời của bé Thấm ngay lập tức khiến mẹ chồng hối hận khôn nguôi. Bộ quần áo đẫm máu gửi đến một tiếng trước không phải của bé Thấm, mà là của Tần Bằng!

Ngón tay bị ngâm trong sữa đến mức hỏng hoàn toàn kia, cũng là bị chặt xuống từ bàn tay của đứa con trai bảo bối mà bà nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa!

“Bằng ơi! Con của mẹ! Con ơi là con ơi!”

Tiếng gào thét bất lực và thê lương của mẹ chồng vang vọng giữa không trung, chẳng kém gì tôi lúc nãy.

“Mẹ, con gom đủ ba triệu còn lại rồi!” Giọng nói của chồng tôi lúc này giống như một cây cột chống trời, khiến mẹ chồng lập tức vực dậy tinh thần.

Điện thoại của bọn bắt cóc vừa gọi đến đã được bắt máy ngay, đầu dây bên kia là giọng nói bị bóp méo qua thiết bị biến âm.

“Ba mươi triệu chúng tôi chuẩn bị xong rồi, đừng giết con tin! Cầu xin các người! Nghìn vạn lần đừng giết nó!” Mẹ chồng quỳ sụp xuống đất, van nài đầu dây bên kia.

Không biết đầu dây bên kia nói gì, chỉ thấy mẹ chồng nhìn tôi một cái đầy kỳ quái, sau đó miễn cưỡng đồng ý yêu cầu của đối phương.

“Đừng hòng giở trò, cho người bên đó nói một câu đi!” Theo yêu cầu của bọn bắt cóc, đầu dây bên kia vang lên những tiếng gào thét thô ráp, nghe qua chẳng khác gì thú dữ, nhưng mẹ chồng lại có thể nhận ra đó là giọng của ai.

“Bằng ơi! Bằng ơi! Các người mà dám động đến một sợi lông tơ của nó thì...”

Lời đe dọa của mẹ chồng chưa kịp dứt thì đối phương đã dứt khoát cúp máy.

Bọn bắt cóc đưa ra địa điểm và yêu cầu giao dịch.

Tôi nhìn vào địa chỉ quen thuộc trên đó, khẽ mỉm cười.

Đề xuất Cổ Đại: Gian Thần Ngày Ngày Đều Muốn Giết Ta
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện