Ọe! Ọe!
Klein ngồi sụp xuống, cơn nôn mửa ập đến không sao kiềm lại được. Vì chưa ăn sáng nên thứ hắn ói ra chỉ toàn là dịch vị màu vàng đắng ngắt.
Lúc này, một chiếc bình sắt nhỏ hình vuông, trông khá giống hộp đựng thuốc lá, được đưa tới trước mặt hắn. Miệng bình không có nắp, tỏa ra một thứ mùi hỗn hợp của nước khử trùng và lá bạc hà, tương tự mùi thuốc lá khiến mũi Klein lập tức thông suốt, cả người khoan khoái hơn hẳn. Mùi hôi thối nồng nặc vẫn còn đó, nhưng hắn không còn cảm thấy buồn nôn nữa, cơn ói mửa cũng nhanh chóng dịu đi.
Hắn nhìn theo chiếc bình sắt, thấy một bàn tay nhợt nhạt không giống tay người sống, thấy ống tay áo của chiếc áo khoác gió màu đen, và thấy "Người Nhặt Xác" Frye với khí chất âm u, lạnh lẽo như băng.
"Cảm ơn." Klein đã hoàn toàn tỉnh táo lại, chống tay lên gối đứng dậy.
Frye không biểu cảm gì, chỉ gật đầu: "Cứ quen dần là được."
Anh ta đậy nắp bình lại, cất vào túi, rồi quay người đi về phía thi thể đã phân hủy nặng của bà cụ, không thèm đeo găng tay mà cứ thế kiểm tra. Còn Dunn Smith và Leonard Mitchell thì đang đi vòng quanh căn phòng, thỉnh thoảng lại chạm vào mặt bàn và những tờ báo cũ.
Lão Neil thì bịt chặt mũi đứng ở cửa, càu nhàu với giọng ồm ồm:
"Tởm thật, tháng này tôi phải xin thêm trợ cấp mới được!"
Dunn quay đầu, vừa dùng bàn tay đeo găng màu đen sờ lên lớp tro bụi trên lò sưởi, vừa nhìn sang Klein, hỏi:
"Có thấy nơi này quen không?"
Klein nín thở, cố gắng hình dung ra chiếc đồng hồ quả quýt bằng bạc trong đầu, khiến thể xác và tinh thần lắng lại.
Hắn, vốn đang ở trong trạng thái linh thị, lập tức có một cảm nhận khác biệt. Một hình ảnh từ nơi sâu nhất trong ký ức bỗng hiện lên: lò sưởi, ghế đu, bàn, báo chí, chiếc đinh sắt loang lổ vết gỉ trên cửa, lon thiếc mạ bạc... Cảnh tượng ấy u ám hệt như một thước phim tài liệu cũ kỹ, nhưng lại mơ hồ và hư ảo hơn nhiều.
Nó nhanh chóng trùng khớp với tất cả những gì Klein đang thấy, cảm giác thân quen như đã từng trải qua lập tức hiện lên rõ nét. Tiếng gào thét mơ hồ, hư ảo lại xuyên qua một lớp rào cản vô hình, vọng đến:
"Hornaces... Fregela... Hornaces... Fregela... Hornaces... Fregela..."
"Có vài điểm quen thuộc." Klein thành thật trả lời, đầu hơi nhói đau, hắn bất giác đưa tay gõ nhẹ hai cái lên ấn đường.
Hornaces... Dãy núi Hornaces xuất hiện trong nhật ký của nguyên chủ?
Đó là nội dung được giải mã từ cuốn bút ký của gia tộc Antigenous...
Tiếng thì thầm vừa rồi rất giống với tiếng thì thầm trước đây, đều nhắc đến danh từ Hornaces... Đây là... một sự dẫn dụ sao? Klein kinh hãi, không dám nghĩ sâu hơn vì sợ bản thân sẽ rơi vào quỹ đạo mất kiểm soát.
Dunn khẽ gật đầu, đi tới trước tủ bát, đột nhiên giơ tay kéo cánh cửa gỗ bên trên ra. Bên trong là những chiếc bánh bao đã mốc meo, cạnh đó là bảy tám con chuột xám đã chết cứng.
"Leonard, cậu xuống dưới tìm cảnh sát tuần tra để nắm rõ tình hình nơi này." Dunn nói với đội viên.
"Vâng." Leonard quay người rời khỏi phòng.
Dunn lập tức mở cửa hai phòng ngủ, kiểm tra một lượt cẩn thận. Chờ khi anh ta xác nhận không có manh mối hay cuốn bút ký gia tộc Antigenous, "Người Nhặt Xác" Frye đứng thẳng người dậy, lấy chiếc khăn tay màu trắng ra lau chùi hai tay, nói:
"Thời gian tử vong đã quá năm ngày, không có vết thương bên ngoài, cũng không có dấu vết tác động rõ rệt của sức mạnh siêu phàm. Nguyên nhân tử vong cụ thể cần phải khám nghiệm thêm."
"Các người có phát hiện gì không?" Dunn quay đầu nhìn về phía Neil và Klein.
Hai người đã thoát khỏi trạng thái linh thị từ lúc nãy, đồng loạt lắc đầu.
"Ngoài một người chết, mọi thứ ở đây đều bình thường. À không, lúc đầu có một thứ sức mạnh vô hình đã phong tỏa căn phòng này. Anh biết đấy, khi chúng ta thực hiện nghi thức ma pháp cũng thường có thao tác tương tự." Neil suy nghĩ vài giây rồi bổ sung.
Dunn đang định mở miệng thì bỗng nhìn ra ngoài cửa. Vài giây sau, Klein và Neil mới nhận ra điều gì đó, cùng quay người nhìn về phía cầu thang. Lát sau, tiếng bước chân từ nhỏ đến lớn dần, Leonard và một viên cảnh sát đi tới.
Viên cảnh sát này vừa ngửi thấy mùi hôi thối, mặt liền biến sắc, lập tức phối hợp với "đồng nghiệp" ở Bộ phận Hành động Đặc biệt gõ cửa hai hộ gia đình ở tầng hai để hỏi thăm tình hình tầng ba.
Một lát sau, viên cảnh sát đeo quân hàm có hai vạch chữ V bằng bạc nhìn thi thể trên ghế đu, báo cáo:
"Katy Stephanie Bieber, khoảng 55 đến 60 tuổi, là một góa phụ, đã thuê nơi này cùng con trai Riel Bieber được hơn mười năm. Chồng bà ta lúc còn sống là thợ kim hoàn. Con trai bà ta khoảng 30 tuổi, chưa vợ, nối nghiệp cha, lương tuần khoảng 1 bảng 15 saule. Theo lời hàng xóm, họ đã không gặp mẹ con nhà này khoảng một tuần rồi."
Nghe đến đây, Klein đã biết trọng điểm tiếp theo nằm ở đâu: Riel Bieber đã mất tích, hay nói đúng hơn là không rõ tung tích! Rất có thể cuốn bút ký đang ở trên người anh ta!
"Có ảnh chân dung của Riel Bieber không?" Dunn nhìn viên cảnh sát, lúc này anh đang sắm vai một đốc sát cao cấp. Thực ra đây cũng không hẳn là đóng giả, vì trên hồ sơ ở sở cảnh sát, anh ta đúng là một đốc sát cao cấp, lương và trợ cấp cũng nhận theo chức vụ này, đương nhiên chưa kể phần lương từ giáo hội.
Viên cảnh sát lắc đầu, có vẻ khá căng thẳng:
"Không rõ nữa... Phải về phân cục tìm thử. Thường thì chúng tôi không lưu giữ ảnh chân dung của tất cả mọi người."
"Tôi hiểu, anh tiếp tục đi hỏi các hộ gia đình ở tầng một nhé, nhớ hỏi kỹ một chút." Dunn ra lệnh.
Nhìn viên cảnh sát rời đi, anh ta đóng cửa lại, rồi quay sang nói với lão Neil:
"Chuyện tiếp theo giao cho ông. Nếu không thì ru ngủ những người hàng xóm ở đây, sau đó tìm kiếm hình ảnh của Riel Bieber trong giấc mơ của họ. Ừm, tôi không tin tưởng lắm vào tranh vẽ qua miêu tả."
Lão Neil gật đầu, lấy ra một cái chai to bằng mấy ngón tay cái từ túi áo choàng đen, rồi lần lượt vẩy thứ chất lỏng màu đen trong chai ra bốn phía. Ngay sau đó, ông ta dùng một ít bột phấn vẽ thành một vòng tròn quanh mình.
Điều kỳ lạ là một mùi gay mũi bốc lên nhưng không hề bị ảnh hưởng bởi mùi hôi thối trong phòng. Klein đột nhiên cảm thấy một vòng năng lượng vô hình xuất hiện quanh lão Neil, ngăn cách ông ta với mọi người và mọi thứ xung quanh, tựa như trạng thái của căn phòng này lúc ban đầu.
Lão Neil khép hờ đôi mắt, miệng mấp máy những lời niệm chú trầm thấp và mơ hồ. Klein còn chưa kịp chuẩn bị, chỉ loáng thoáng nghe được những câu như "Tôi cầu khẩn sức mạnh của Nữ Thần", "Tôi mong chờ được đêm tối chiếu cố"...
Vù! Gió đột nhiên lùa qua cửa sổ, thổi bay lớp bột phấn.
Klein giật mình, da gà da vịt nổi hết lên. Hắn cảm thấy một "mùi vị" khủng bố đến cùng cực, khó mà miêu tả, khiến người ta không dám nhìn thẳng, đang lan tỏa với tốc độ chóng mặt. Đầu óc hắn trở nên hỗn loạn, căng thẳng không tài nào thả lỏng được, giống như vừa giải xong một bài toán cực khó vậy.
Đột nhiên, lão Neil mở mắt, đôi mắt ấy đen kịt như mực. Ông ta lấy một chiếc bút máy từ trong túi áo, rồi đè tờ giấy lộn trên bàn mà vẽ soạt soạt, động tác nhanh đến mức toàn thân run lên bần bật.
Klein chăm chú nhìn, thấy một khuôn mặt với sống mũi cao, hốc mắt sâu hoắm đang nhanh chóng hiện ra.
Chờ khi hoàn thành xong mái tóc ngắn xoăn tự nhiên, Neil viết một dòng chữ bên dưới bức tranh: "Tóc đen, mắt xanh đậm, bên trái miệng có một chiếc răng sứ."
Cạch! Chiếc bút máy trong tay lão Neil rơi xuống tờ giấy, người ông ta cũng run lên vài cái.
"Đây là hình ảnh của Riel Bieber còn sót lại trong căn phòng này." Lão Neil khẽ nói, đôi mắt đã trở lại bình thường. Sau đó, ông ta trở lại vị trí ban nãy, thong thả dạo một vòng. Sức mạnh vô hình ngăn cách lập tức biến thành một cơn gió nhẹ rồi tan đi.
"Ngợi ca Nữ Thần." Neil điểm bốn cái lên ngực, vẽ thành hình mặt trăng đỏ rực.
Klein thả lỏng tinh thần, quan sát kỹ càng hơn. Hắn phát hiện khuôn mặt Riel Bieber chẳng có điểm gì đặc biệt, trông khá ôn hòa, chỉ có nếp nhăn hai bên khóe mũi là hiện rõ.
"Để tôi thử dùng bói trượng tìm vật xem sao." Hắn cầm bức tranh, tìm vài bộ quần áo nam trong phòng ngủ rồi đặt chúng xuống đất.
Dunn, Leonard và Neil không ngăn cản, chỉ đứng nhìn hắn dựng cây gậy chống lên trên đống quần áo và bức tranh. "Người Nhặt Xác" Frye vẫn im lặng như trước.
Đôi mắt nâu của Klein chuyển thành màu đen, hắn lẩm nhẩm câu thần chú rồi thả tay ra.
Cây gậy màu đen đứng thẳng tại chỗ như đã cắm rễ sâu xuống sàn nhà.
"Vị trí của Riel Bieber." Klein lại thầm niệm.
Vù, tiếng gió vang lên, cây gậy ngả xuống. Nhưng trong quá trình đó, nó liên tục đổi hướng, cuối cùng xoay tròn quanh điểm tựa với biên độ nhỏ. Rõ ràng không hề có ngoại lực nào tác động, cây gậy chống mạ bạc lại tự dựng thẳng lên.
Klein thử vài lần, nhưng lần nào kết quả cũng như vậy, đành phải lắc đầu với Dunn và Neil.
Có một sức mạnh kỳ lạ đang gây nhiễu cho phép "bói toán" của mình...
Dunn gỡ bao tay ra, nói với Leonard và Klein:
"Hai cậu cầm bức tranh của Riel Bieber đi hỏi các hộ gia đình ở đây để xác nhận lại, sau đó phát lệnh truy nã hắn với tội danh giết mẹ ruột."
"Vâng." Klein cầm gậy, cúi người nhặt bức tranh lên.
Sau khi tất cả hàng xóm đều xác nhận người trong tranh là Riel Bieber, Dunn để Leonard và viên cảnh sát tới sở cảnh sát hoàn tất thủ tục, còn mình thì cùng Frye đến mấy quán bar ở Tingen để tìm người qua các kênh không công khai.
Klein và Neil đi xe ngựa công cộng trở lại công ty Bảo an Gai Đen. Lúc này chưa đến 8 giờ, Roxanne vẫn chưa tới.
Klein đóng cửa lại, quay đầu nhìn lão Neil, nửa ngờ vực nửa muốn thỉnh giáo mà hỏi:
"Tại sao tôi... tôi lại mang cuốn bút ký gia tộc Antigenous đến nhà của Riel Bieber?"
Nơi này hoàn toàn không nằm trên đường từ chỗ ở của Welch tới phố Chữ Thập Sắt.
Neil đi tới ghế sô pha, cười ha hả, nói:
"Chẳng phải quá rõ rồi sao? Không biết là các cậu đã chạm phải sức mạnh trong cuốn bút ký, hay là vì tò mò mà làm nghi thức ghi trên đó nên đã chọc phải một thứ kỳ dị không nên chọc tới. Mà sức mạnh này, mục đích tồn tại của nó chính là đưa cuốn bút ký cho Riel Bieber, hơn nữa còn phải cắt đứt toàn bộ manh mối để không ai phát hiện được. Vì vậy, ngoài kẻ được chọn là cậu ra, Welch và Naya đã tự sát tại chỗ. Còn về cậu, thẳng thắn mà nói, đến giờ tôi vẫn không hiểu vì sao cậu còn sống."
"Tôi cũng không biết..." Klein ngồi xuống, gượng cười trả lời: "Chắc là ông đã đoán được chuyện gì xảy ra. Tôi cũng nghĩ đến điều đó, chỉ là không rõ vì sao nhất định phải đưa bút ký cho Riel Bieber."
Neil buông tay, nói:
"Có lẽ hắn ta phù hợp với yêu cầu, cũng có thể do hắn là hậu duệ còn sót lại của gia tộc Antigenous, có nhiều khả năng lắm... Tại sao cuốn bút ký kia lại được bán tới thành phố Tingen chúng ta, hẳn cũng là do nguyên nhân tương tự."
"Tôi cho là do hắn là hậu duệ." Klein giật mình, chợt thở dài: "Tiếc là tôi không phát hiện ra sớm hơn, khiến Riel Bieber và cuốn bút ký đều biến mất."
Neil cười nói:
"Đây là vấn đề mà Dunn phải phiền não, còn với cậu thì đây lại là chuyện tốt."
"Vì sao lại nói vậy?" Klein nghi hoặc, nhíu mày.
Đề xuất Ngược Tâm: Thập Niên Tình Ái, Đôi Ngả Mịt Mờ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ