Kể từ ngày Hoàng đế gặp biến cố, Phù Cảnh Hy sớm khuya bận rộn, chẳng mấy khi được ngơi nghỉ. Hiện nay chiến sự đã cận kề, dù đoán định được Cố lão phu nhân sắp lâm chung, lòng đầy lo lắng cho Thanh Thư đang đau buồn, hắn cũng chẳng thể rời kinh nửa bước.
Sáng sớm hôm ấy, Dịch An triệu hắn vào cung Khôn Ninh. Với vẻ mặt trầm buồn, nàng khẽ thở dài: “Phù đại nhân, Cố lão phu nhân đã cưỡi hạc về trời rồi.”
Vì Hoàng đế đang tĩnh dưỡng tại cung Khôn Ninh nên mọi việc đại sự đều được tấu trình tại đây. Việc này giúp Dịch An không phải đi lại giữa Ngự thư phòng, tiết kiệm được chút thời gian để nghỉ ngơi hoặc ở bên cạnh chăm sóc các hoàng nhi.
Phù Cảnh Hy nghe tin, lòng nóng như lửa đốt, vội vàng hỏi: “Thanh Thư hiện giờ ra sao rồi?”
“Thanh Thư cùng Thanh Loan đang cùng nhau lo liệu tang sự. Sau khi Cố Nhàn qua đời, hơn một tháng qua nàng ấy đã dồn hết tâm huyết vẽ hai bức họa. Ta e rằng sau khi lo xong hậu sự cho lão phu nhân, thân thể nàng ấy sẽ không trụ vững mất.”
Phù Cảnh Hy không nén nổi đau lòng, khẩn khoản thưa: “Hoàng hậu nương nương, thần xin được phép nghỉ nửa tháng để về Thái Phong một chuyến.”
Dịch An trong lòng cũng đầy lo âu, nhưng nàng không thể để Phù Cảnh Hy rời đi lúc này: “Có Nhạc thái y ở đó, Thanh Thư chắc chắn sẽ bình an. Ngươi chớ quá lo lắng.”
Trước tình thế ngàn cân treo sợi tóc, triều đình không thể thiếu Phù Cảnh Hy, việc đi Thái Phong huyện lúc này là điều tuyệt đối không thể.
Phù Cảnh Hy u sầu nói: “Khi Thanh Thư hạ sinh Phúc Ca nhi và Yểu Yểu, thần đều không thể ở bên cạnh. Nay nàng gặp phải cú sốc lớn lao như thế, thần vẫn chẳng thể sẻ chia. Làm phu quân như thần, thật sự quá đỗi vô tâm.”
“Chuyện xảy ra đúng lúc dầu sôi lửa bỏng, cũng là lẽ chẳng đặng đừng.”
Dịch An thầm nghĩ, nếu không phải sắp khai chiến, nàng thà tự mình gánh vác thêm chút việc cũng sẽ cho Phù Cảnh Hy nghỉ ngơi một tháng. Nhưng hiện tại, nội các không thể thiếu hắn.
Phù Cảnh Hy trầm ngâm một lát rồi nói: “Hoàng hậu nương nương, sau khi chiến sự kết thúc, xin người hãy cho thần nghỉ ba tháng. Từ khi rời Phúc Châu về kinh đến nay, thần vẫn luôn bận rộn, chưa từng thực lòng ở bên chăm sóc thê nhi.”
Hắn biết rõ mình không thể đi Thái Phong ngay lúc này, nên cố ý nói vậy để nhận được một lời hứa hẹn. Thanh Thư phải thủ hiếu chín tháng, đợi sau khi lão phu nhân qua đời được trăm ngày, nàng trở về kinh thành thì hắn cũng có thể dành thời gian đưa nàng và hai con đi dạo ngoạn sơn thủy.
Nghe đến con số ba tháng, Dịch An không khỏi bật cười trước sự táo bạo của hắn: “Nửa tháng là nhiều nhất, đừng mong đợi hơn.”
Có được nửa tháng cũng là điều an ủi, Phù Cảnh Hy chắp tay: “Thần xin tạ ơn nương nương.”
Nửa tháng sau, Dịch An nhận được tin Thanh Thư ngã bệnh. Tuy nhiên, xem qua bệnh án của Nhạc thái y gửi về thấy không quá nghiêm trọng, nàng liền không báo cho Phù Cảnh Hy mà chỉ khẽ bàn luận với Hoàng đế.
Hoàng đế ôn tồn bảo: “Chuyện này nàng vẫn nên nói với hắn một tiếng, bằng không hắn lại lo lắng khôn nguôi, tưởng rằng nàng ấy bệnh nặng.”
Dịch An ngẫm lại thấy đúng, liền đáp: “Chờ lát nữa hắn tới bẩm báo sự vụ, thiếp sẽ nói. Ai, lúc này là lúc Thanh Thư khó khăn nhất, vậy mà chúng ta ở kinh thành xa xôi vạn dặm, muốn an ủi cũng chẳng biết làm sao.”
“Đợi nàng ấy trở về, nàng hãy thay trẫm vỗ về nàng ấy thật tốt.”
Dịch An thở dài, nét mặt đượm vẻ ưu tư: “Thiếp hiện giờ đang lo cho tổ mẫu, bệnh tình đã hơn một tháng mà vẫn chưa thấy khởi sắc.”
Ô lão phu nhân năm nay đã tám mươi bốn tuổi, vốn dĩ thân thể vẫn còn cứng cáp, nhưng sau kỳ Tết năm nay bỗng dưng suy yếu hẳn. Sau rằm tháng Giêng, bà bị nhiễm phong hàn, điều trị hơn một tháng mới khỏi, vậy mà chưa được hai tháng lại lâm bệnh nặng đến tận bây giờ. Lan Hi vốn định đầu xuân sẽ đi Đồng Thành, nhưng vì lo lắng cho sức khỏe của lão phu nhân nên vẫn ở lại kinh thành.
Hoàng đế nắm lấy tay nàng, an ủi: “Nàng yên tâm, thái y nói tổ mẫu chỉ là mắc bệnh cũ của người già, chỉ cần kiên trì uống thuốc, tịnh dưỡng một thời gian sẽ ổn thôi.”
Dịch An nặng nề gật đầu. Đang lúc trò chuyện, nội thị Trang Băng vào bẩm báo: “Khởi bẩm Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương, Hiếu Hòa quận chúa đang ở ngoài điện chờ diện kiến.”
Tiểu Du là do Dịch An triệu vào cung, chủ yếu để hỏi thăm chuyện của Mộc Côn, đồng thời cũng để hai người tỷ muội có dịp trò chuyện sau hơn một tháng xa cách.
Hoàng đế mỉm cười nói: “Nàng mau đi đi, đừng để Hiếu Hòa quận chúa phải chờ lâu.”
Dịch An đứng dậy, khẽ hành lễ rồi lui ra. Nhìn theo bóng lưng của nàng, Hoàng đế nở một nụ cười mãn nguyện. Kể từ khi hắn nghe theo lời Thái hậu thu nạp Bạch thị, giữa hắn và Dịch An đã nảy sinh kẽ hở, nụ cười của nàng không còn trọn vẹn. Nhưng sau khi biến cố xảy ra, những hiềm khích ấy dường như đã tan biến, tình cảm phu thê lại mặn nồng như xưa, nàng thường xuyên cùng hắn bàn bạc việc triều chính. Cuộc sống hiện tại thật bình yên, chỉ có điều nhìn Dịch An vất vả, hắn không khỏi xót xa.
Nội thị Nguyên Bảo tiến lên hỏi: “Hoàng thượng, có cần bế Tam hoàng tử và Đại công chúa đến đây không ạ?”
Hoàng đế lắc đầu: “Không cần, giờ là lúc chúng đang ngủ trưa, lát nữa hãy bế tới.”
Ở phía bên kia, Tiểu Du vừa thấy Dịch An liền gật đầu đánh giá: “Mập lên một chút rồi, trông sắc diện tốt lắm.”
Dịch An bất giác đưa tay sờ mặt, cười rạng rỡ: “Sáng tối đều dùng ngự thiện, lại thêm bữa khuya, muốn không mập cũng khó.”
Tiểu Du mỉm cười: “Có da có thịt một chút mới đẹp, gầy quá trông thật héo hon.”
“Lời này của muội sao mà giống hệt lời Hoàng thượng vậy.”
Trước kia Hoàng đế luôn chê nàng gầy, nhắc nhở mãi khiến Thanh Thư phải khuyên nàng nên ăn thêm bữa tối. Hơn một tháng qua, nàng đã tăng được ba cân, vậy mà Hoàng đế vẫn bảo nàng như thế mới đẹp và giục nàng ăn thêm.
Tiểu Du híp mắt cười: “Đẹp hay không, chẳng cần nghe ai nói, cứ soi gương là rõ ngay.”
Dịch An liếc nàng một cái, rồi vào thẳng vấn đề: “Chuyện của Mộc Côn là thế nào? Tại sao Quan Chấn Khởi lại ra tay nặng như vậy?”
Tiểu Du cũng không giấu giếm, đem đầu đuôi sự việc kể lại: “Đứa trẻ này bị ta chiều hư rồi, lời gì cũng dám nói, trận đòn này coi như là bài học cho nó.”
Dịch An lại không đồng tình: “Nó còn nhỏ, chưa biết kiềm chế tính khí, các người nên từ từ bảo ban, sao lại có thể hạ thủ độc ác đến thế?”
“Ai nói không phải chứ? Đứa trẻ không lớn lên bên cạnh hắn, tình thâm vốn dĩ mỏng manh, thiếu đi phần bao dung. Mộc Côn bảo với ta sau này không muốn gặp lại cha nó nữa, ta đã gật đầu đồng ý rồi.”
Dịch An lắc đầu: “Đó dù sao cũng là cha ruột, đâu phải nói không gặp là có thể đoạn tuyệt ngay được.”
Tiểu Du thở dài: “Phải, ta cũng đang sầu não đây. Chỉ là đứa nhỏ đang cơn nóng giận, ta đành phải thuận theo nó trước.”
Dịch An trầm ngâm một lát rồi hiến kế: “Đợi hắn mãn tang, hãy tìm cách điều hắn đi nhậm chức ở nơi thật xa. Cách biệt nghìn trùng, hắn sẽ không thể can thiệp vào chuyện của ba đứa trẻ nữa.”
Tiểu Du không dám nói xấu Quan Chấn Khởi trước mặt Dịch An, vì nếu con đường quan lộ của hắn bị hủy hoại, ba đứa con của nàng cũng khó lòng yên ổn. Một chữ “Hiếu” nặng tựa thái sơn có thể khiến chúng bị trói buộc cả đời. Nếu hắn cứ ở mãi phương xa không về kinh, đó mới là điều tốt nhất.
Tiểu Du cười tươi: “Nếu được như vậy thì thật chẳng còn gì bằng.”
Nàng thầm tính toán, đợi ba đứa con trưởng thành, dựng vợ gả chồng rồi sẽ cho chúng ra ở riêng, lúc đó chẳng còn sợ Quan Chấn Khởi gây sóng gió gì nữa.
Xong chuyện con cái, Tiểu Du lại lo lắng hỏi về Thanh Thư: “Bên phía Thái Phong có tin tức gì không? Thanh Thư vẫn ổn chứ?”
“Vì quá đau buồn lại thêm lao lực quá độ nên nàng ấy đã ngã bệnh. Nhưng muội yên tâm, Nhạc thái y nói căn cơ của nàng ấy rất tốt, chỉ cần uống vài thang thuốc là sẽ bình phục thôi.”
“Có thật vậy không?”
“Ta lừa muội làm gì?”
Tiểu Du thở phào, lại hỏi: “Vậy còn Trinh Nhi và Mộc Yến? Hai đứa nhỏ ở Thái Phong huyện thế nào rồi?”
“Chúng vẫn rất tốt. Ở đó có một con sông, ngày nào chúng cũng rủ nhau đi chèo thuyền câu cá. Nếu không có hộ vệ ngăn cản, Mộc Yến chắc đã nhảy xuống sông bơi lội từ lâu rồi.”
“Thật là nguy hiểm quá.”
Dịch An xua tay: “Đừng lo, có hộ vệ trông chừng sát sao mà. Đợi khi Thanh Thư khỏe lại, chúng còn dự định cùng nhau đi leo núi Hành Sơn nữa đấy.”
Đề xuất Huyền Huyễn: Long Nữ Bị Cá Chép Nhỏ Tráo Đổi, Nữ Chiến Thần Trở Về Sát Phạt Điên Cuồng
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ