Chu Khanh Khanh giương tròn đôi mắt, ngửa đầu lặng lẽ nhìn Lương Phụng Ca.
Dưới ánh nến, đôi mắt phượng dài hẹp hơi xếch của Lương Phụng Ca lấp lánh tia sáng như nước. Sống mũi hắn cực kỳ tuấn tú, cao một phân thì thừa mà thấp một phân lại thiếu, đôi môi hơi mỏng nhưng lại đỏ hồng, đoan chính.
Kẻ môi mỏng vốn vô tình.
Chu Khanh Khanh không nhớ đã nghe ai nói câu này ở đâu, nghĩ kỹ lại, hình như là trên đường nàng theo Chu Ngũ gia đến Thân Châu, lúc khát nước ngồi uống trà thô ở quán ven đường, nghe một lão mù chuyên xem tướng xương nói vậy.
Nếu thật sự chỉ cần dựa vào tướng mạo mà nhìn thấu được phẩm tính và chân tâm của một người, thì tốt biết...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 12.000 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Vì Người Trong Mộng Ép Ta Thử Thuốc, Ta Đi Rồi Hắn Mới Biết Hoảng Loạn