Chu Khanh Khanh bị Lương Phụng Ca xốc ngược trên vai, xóc đến mức suýt thì nôn thốc nôn tháo: "Buông ta xuống, tên khốn Lương Phụng Ca!"
Lời còn chưa dứt, một tiếng "chát" giòn giã vang lên, từ mông truyền đến một trận đau rát. Nàng sững sờ trong giây lát, rồi thét lên chói tai: "Lương Phụng Ca... ngươi dám... ngươi dám..."
Lương Phụng Ca cười lạnh, lại dùng lực phát thêm một cái nữa: "Cho nàng chừa cái thói làm mình làm mẩy! Nàng đã biết xuống tay đánh Chu Gia Tiên, biết dùng mưu kế để đoạt lấy nghệ nhân khẩu kỹ, vậy mà còn bày đặt chơi trò 'chọn một trong hai' làm gì? Đầu óc nàng để dưới ngón ch&acir...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 12.000 linh thạch
Đề xuất Hiện Đại: Định Mệnh: Kẻ Là Thạch Tín, Người Là Cam Lồ