Tuyết từ đầu cành rúng động rơi xuống, vương trên trán Chu Khanh Khanh mang theo cái lạnh thấu xương. Nàng chẳng buồn ngẩng đầu, nhàn nhạt hỏi: "Ngươi còn tới đây làm gì?"Giọng của Chu Gia Tiên từ trong tán cây khẽ truyền đến: "Ta đang đợi nàng.""Cảm giác ngồi xổm trên cây cả đêm chắc chẳng dễ chịu gì nhỉ?" Chu Khanh Khanh mỉa mai: "Đừng tưởng làm vậy thì ta sẽ cảm động."Chu Gia Tiên cười khổ...