Củi khô tẩm dầu bùng lên ngọn lửa hừng hực, tàn lửa thỉnh thoảng lại bắn ra tí tách. Chu Khanh Khanh thử xông vào hai lần nhưng đều không dám lại gần, chỉ có thể trơ mắt nhìn chiếc rương sắt bị nung đến đỏ rực mà chẳng thể làm gì.Bị thiêu đến mức này, dù bên trong có là vật gì đi chăng nữa cũng coi như bỏ đi.Những người đứng xem xung quanh ít nhiều đều lộ...
Đề xuất Hiện Đại:
Trời Ơi, Tôi Có Bầu Trứng Của Cửu Đầu Xà Hoàng? Không Thể Nào!