Bạch Khanh Ngôn xuyên qua rèm che và rèm trúc, vòng qua bức bình phong bằng gỗ nam ngọc bích đi vào, Ngũ phu nhân Tề thị đang trêu chọc Bạch Cẩm Tú: “Tổ mẫu con tặng con đôi thạch lựu này, chính là ý tốt con cháu đầy đàn, con đừng từ chối nữa, nhận lấy đi... phải nhớ hoàn thành tâm nguyện mong con có nhiều con của tổ mẫu con đấy!”
Nhị phu nhân Lưu thị nhìn đôi thạch lựu bằng đá hồng ngọc to bằng quả dưa lê kia, nước đá của nó có thể nói là thế gian hiếm thấy không nói, điêu khắc lại giống như thật, đặt trong nhà huân quý bình thường làm vật gia bảo đều là dư dả.
Bạch Cẩm Tú ôm chiếc hộp sơn đen vẽ hoa vàng, mặt đỏ bừng không thôi, đứng dậy hành lễ với Đại Trưởng công chúa: “Đa tạ tổ mẫu.”
“A Bảo muốn cái gì?” Đại Trưởng công chúa nhìn Bạch Khanh Ngôn vừa trở về, cười hỏi.
Nàng cười nói: “A Bảo chỉ cần mọi người Bạch gia bình an là tốt rồi.”
Đặc biệt là A Quyết và A Vân không có ở trước mắt, mong bọn họ mọi sự thuận lợi, bình an khang kiện.
Đại Trưởng công chúa nhìn đứa cháu gái mày mắt bình hòa, lòng bàn tay khẽ siết chặt, vành mắt đột nhiên đỏ lên.
Đúng vậy, có gì tốt hơn việc người nhà Bạch gia đều bình an chứ...
Mùng một tháng năm, trời còn chưa sáng, tinh tú và trăng sáng trên đỉnh đầu chưa lặn, trước cửa phủ Trấn Quốc Quận chúa đám gia bộc quy củ đứng bên cạnh xe ngựa, đợi các chủ tử ra cửa lên xe.
Ánh ban mai dần rạng, từ đông sang tây từ từ dâng lên, đường nét trăng sáng nằm giữa ranh giới sáng tối của chân trời đã nhạt đi.
Trước cửa phủ Trấn Quốc Quận chúa, Tưởng ma ma dặn dò đám phụ bộc ở lại Đại Đô, đem bánh hấp điểm tâm và trái cây theo mùa mà nhà bếp làm xong sáng sớm nay đưa lên xe ngựa.
Đại Trưởng công chúa một tay cầm cây trượng đầu hổ đen bóng loáng, một tay nắm chặt tay Bạch Khanh Ngôn, nén nước mắt đứng trước cửa dặn dò: “Trên đường về cẩn thận, gần đây không được thái bình!”
Bạch Khanh Ngôn nhìn bàn tay đầy nếp nhăn của Đại Trưởng công chúa, ngẩng đầu gật đầu với Đại Trưởng công chúa: “Tổ mẫu yên tâm, sau khi về đến nhà bình an, con sẽ phái người về báo bình an cho tổ mẫu.”
“Mẫu thân, yên tâm đi!” Đổng thị giơ tay vỗ nhẹ lên vai Bạch Khanh Ngôn, cười nói với Đại Trưởng công chúa, “Thái tử đã phái hộ vệ quân hộ tống, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”
“Mẫu thân, Trường tỷ...” Bạch Cẩm Sắt cúi người hành lễ với Đổng thị và Bạch Khanh Ngôn, nước mắt không ngừng rơi xuống, “Mẫu thân và Trường tỷ lên đường bảo trọng nhiều, Tiểu Thất sẽ chăm sóc tốt cho tổ mẫu, cũng sẽ dụng tâm học tập y thuật cùng cô cô Lư.”
Bạch Khanh Ngôn rũ mắt xoa xoa đầu muội muội út, tầm mắt rơi trên người Bạch Cẩm Tú đang không ngừng rơi nước mắt.
Bạch Cẩm Tú khẽ gật đầu, nàng biết... sẽ có một ngày, Trường tỷ sẽ dẫn theo mọi người Bạch gia vinh quang trở về!
Trường tỷ đang đánh một ván cờ lớn, nàng nhất định phải có sự chuẩn bị, tương lai mới có thể trợ giúp Trường tỷ một tay.
“Đi thôi! Đi thôi...” Đại Trưởng công chúa bóp nhẹ tay Bạch Khanh Ngôn, nghẹn ngào nói.
Đổng thị, Tam phu nhân Lý thị, Tứ phu nhân Vương thị, Ngũ phu nhân Tề thị, cùng Bạch Khanh Ngôn, Bạch Cẩm Trĩ, Bạch Cẩm Chiêu, Bạch Cẩm Hoa, bái biệt Đại Trưởng công chúa và Nhị phu nhân Lưu thị.
Nhị phu nhân Lưu thị dùng khăn lau nước mắt: “Đại tẩu, đợi Cẩm Tú thuận lợi sinh nở xong ở cữ, em lập tức trở về!”
Đổng thị vỗ vỗ tay Lưu thị, cười gật đầu, dưới sự dìu dắt của Tần ma ma lên xe ngựa trước.
“Đại cô nương...” Lư Ninh Hoa cuối cùng cũng tìm được cơ hội tiến lên nói chuyện với Bạch Khanh Ngôn, “Lang Hoa... xin phó thác cho Đại cô nương!”
Bạch Khanh Ngôn gật đầu: “Chỗ tổ mẫu và thất muội, làm phiền cô cô chiếu cố nhiều hơn.”
“Đại cô nương yên tâm!” Lư Ninh Hoa gật đầu.
Hôm qua, Kỷ Lang Hoa rốt cuộc đã theo như lời Bạch Khanh Ngôn dặn dò mà nói với Hoàng đế, sau đó viên thuốc kia Hoàng đế bảo người của Thái y viện đến xem, phát hiện chỉ là thuốc bổ thông thường, Hoàng đế thất vọng tràn trề, Kỷ Lang Hoa khóc lóc thảm thiết kêu gào không thể nào.
Hoàng đế nhìn Kỷ Lang Hoa gần như điên dại, lại cảm thán nói cũng là một kẻ đáng thương, liền bảo Lư Ninh Hoa đưa người đi, coi như Kỷ Lang Hoa đã vượt qua được một cửa.
Đại Trưởng công chúa thấy Bạch Khanh Ngôn xách váy bước lên xe ngựa, rốt cuộc không nhịn được nữa, chống gậy tiến lên một bước, khàn giọng nghẹn ngào: “A Bảo...”
Hôm nay từ biệt, Đại Trưởng công chúa không biết còn có thể gặp lại cháu gái mình nữa hay không, bà đã già rồi... không biết còn sống được bao nhiêu ngày nữa.
Bạch Khanh Ngôn nghe thấy tiếng gọi bi thương của Đại Trưởng công chúa, nghe thấy tiếng nức nở kìm nén trong âm cuối của bà, bước chân nàng khựng lại.
Tổ mẫu Đại Trưởng công chúa của nàng mạnh mẽ cả đời, đoan trang chững chạc cả đời, trước mặt người ngoài và hạ nhân luôn là dáng vẻ vận trù quyết thắng, có bao giờ lộ ra vẻ bi thiết yếu đuối như vậy.
Nàng quay đầu, nhìn Đại Trưởng công chúa tóc bạc trắng rốt cuộc không kìm được nước mắt lưng tròng, nắm chặt vạt áo trước ngực, ngấn lệ nhìn nàng.
Mọi chuyện trong quá khứ, như đèn kéo quân hiện về trong trí óc nàng.
Lúc tổ mẫu nắm tay nàng dạy nàng tập viết, nụ cười nhạt hiền từ hòa ái trên gương mặt.
Lúc tổ mẫu quỳ trước khám thờ Phật khi nàng sốt cao không dứt, đôi mắt đỏ hoe, nghẹn ngào cầu xin giảm thọ mười năm để đổi lấy bình an cho nàng.
Nàng xách váy lại từ trên xe ngựa bước xuống, ánh mắt trầm ổn mà kiên định.
“A Bảo...” Đại Trưởng công chúa khẽ gọi nàng, đôi mắt đỏ hoe nhìn Bạch Khanh Ngôn, đang định rảo bước xuống bậc thềm cao, lại thấy Bạch Khanh Ngôn quỳ xuống hướng về phía bà.
Nàng dập đầu ba cái thật nặng với tổ mẫu, lúc này mới vịn tay Xuân Đào đứng dậy, xoay người lên xe ngựa...
“A Bảo...” Cổ họng Đại Trưởng công chúa nghẹn ngào, dốc sức đè nén tiếng khóc của mình.
“Tổ mẫu, người đừng lo lắng, Trường tỷ và mọi người sẽ bình an đến Sóc Dương thôi.” Bạch Cẩm Sắt tiến lên đỡ lấy Đại Trưởng công chúa.
Theo một tiếng “Xuất phát”, đoàn xe ngựa của Trấn Quốc Quận chúa chậm rãi chuyển động.
Nhóm người Đại Trưởng công chúa đứng ở cửa, cho đến khi chân trời rạng rỡ, ánh ban mai soi sáng cả thành Đại Đô, đoàn xe ngựa biến mất trong tầm mắt, Nhị phu nhân Lưu thị lúc này mới tiến lên thấp giọng khuyên Đại Trưởng công chúa: “Mẫu thân, về thôi!”
Đại Trưởng công chúa lau đi nước mắt, gật đầu, quay người đi vào trong phủ Trấn Quốc Quận chúa, dặn dò Tưởng ma ma: “Cho người chuẩn bị đi... chúng ta về Thanh Am thôi!”
Tưởng ma ma gật đầu: “Rõ!”
·
Bên ngoài cổng thành Đại Đô, Lữ Nguyên Bằng dẫn theo đám người Tư Mã Bình đang đợi, từ xa thấy đoàn xe ngựa của phủ Trấn Quốc Quận chúa, đang định tiến lên, liền thấy một nam tử mặc trang phục hộ vệ phủ Trấn Quốc Quận chúa cưỡi ngựa nhanh đến trước mặt Lữ Nguyên Bằng, nhảy xuống ngựa, ôm quyền hành lễ với đám công tử bột này rồi nói: “Lữ công tử, Quận chúa phái tiểu nhân đến nói với Lữ công tử một tiếng, xe ngựa đông đúc nên không dừng lại ngoài cổng thành nữa, mong Lữ công tử tự mình trân trọng.”
Lữ Nguyên Bằng đang vội vàng định mở miệng, Tư Mã Bình liền kéo tay Lữ Nguyên Bằng lại, cười nói với hộ vệ phủ Trấn Quốc Quận chúa: “Ngày sau nhất định có cơ hội gặp lại Bạch gia tỷ tỷ, đừng quên... Bạch gia tỷ tỷ còn hứa tặng huynh một cây ngân thương đấy.”
Nghe Tư Mã Bình nói vậy, nắm đấm bên hông Lữ Nguyên Bằng siết chặt lại rồi gật đầu, đợi sau đại thọ của ngoại tổ mẫu hắn, hắn liền xuất phát đi Nam Cương gia nhập Bạch gia quân, đợi hắn tạo dựng được danh tiếng rồi mới gặp lại Bạch gia tỷ tỷ, đến lúc đó cầm cây ngân thương kia cũng danh chính ngôn thuận hơn.
Lữ Nguyên Bằng nói với hộ vệ Bạch gia: “Làm phiền chuyển lời tới Bạch gia tỷ tỷ, trân trọng!”
Chương đầu tiên đến đây!!!
Hôm nay lại là một ngày tác giả hói đầu lăn lộn cầu nguyệt phiếu...
(Hết chương này)
Đề xuất Cổ Đại: Tướng Quân Quá Ngạo Kiều