Nắm đấm bên hông Kỷ Lang Hoa siết chặt.
“Nói về hận, ta có tư cách hận hơn Kỷ cô nương, nhưng bây giờ không phải lúc, ta cần Hoàng đế sống thêm ít nhất ba năm... thậm chí là năm năm! Chuyện này có cô cô Lư Ninh Hoa ở đó, vốn dĩ rất ổn thỏa, mà ngươi... là biến số đột ngột nảy sinh.” Bạch Khanh Ngôn nhìn về phía Kỷ Lang Hoa.
Dưới lớp mạng che mặt mỏng manh, Kỷ Lang Hoa cắn chặt môi, trong mắt ngấn lệ.
“Ngươi rất thông minh, biết mượn chuyện náo loạn trước phủ Trấn Quốc Quận chúa để Hoàng đế biết đến sự tồn tại của ngươi, nhưng ngươi tốn hết tâm tư vì... lại là để vung đao xuống cho thỏa cơn giận nhất thời, mà không nghĩ đến chuyện lâu dài và đại cục, theo ta thấy... ngươi còn không vững vàng bằng tứ muội nhỏ tuổi của ta.”
Cổ họng Kỷ Lang Hoa nghẹn lại: “Ta cũng có thể làm được! Để Hoàng đế sống thêm ít nhất ba năm... thậm chí là năm năm! Để Lư Ninh Hoa rời khỏi nơi thị phi này!”
Bạch Khanh Ngôn lắc đầu: “Lư Ninh Hoa đối với Hoàng đế mà nói là thế thân của cô cô ta Bạch Tố Thu, điều này đã định sẵn Lư Ninh Hoa không thể rời khỏi thành Đại Đô, vả lại Lư Ninh Hoa chữa trị chứng đau đầu cho Hoàng đế, nhưng chưa bao giờ đưa cho Hoàng đế vật gì qua đường miệng, điều này có thể giúp Lư Ninh Hoa toàn thân trở lui vào ngày Hoàng đế băng hà. Nhưng ngươi thì khác, nếu ngươi thành công, thí quân là chết! Nếu ngươi không thành, Hoàng đế nổi giận cũng là chết! Bạch gia quân và Bạch Khanh Minh cứu ngươi... không phải là để ngươi đến thành Đại Đô nộp mạng.”
Nắm đấm của Kỷ Lang Hoa siết chặt hơn.
“Nếu ngươi muốn báo thù, vậy thì hãy cùng ta trở về Sóc Dương đi!” Bạch Khanh Ngôn đặt chén trà trong tay xuống, trịnh trọng mời Kỷ Lang Hoa, “Ta sẽ cho ngươi thấy ngày đó.”
Đôi mắt ngấn lệ của Kỷ Lang Hoa đối diện với ánh mắt sâu thẳm lạnh lùng của Bạch Khanh Ngôn, tim đập thình thịch.
Kỷ Lang Hoa cảm nhận sâu sắc rằng trong ánh mắt tưởng chừng bình tĩnh kia của Bạch Khanh Ngôn, dường như ẩn chứa mối thù hận rộng lớn như biển cả, nhưng tất cả đều bị sự tự chế kinh người của nàng kìm nén ở tận đáy lòng.
“Nếu ngươi đã nghĩ thông suốt, thì hãy nói với Hoàng đế rằng, ngươi xả thân giúp đỡ cao nhân luyện đan, chỉ có được một viên đan dược này dùng để cứu Bạch Khanh Minh, trong mắt Hoàng đế... nếu ngươi chỉ là một kẻ điên muốn báo ân bị kẻ lừa đảo giang hồ dắt mũi, lão sẽ không trách tội ngươi.”
“Chắc hẳn trước khi Bạch gia về Sóc Dương, Hoàng đế sẽ phái người đến mời ngươi.” Bạch Khanh Ngôn không khuyên thêm nữa, chỉ nói với Kỷ Lang Hoa: “Đi đi, hãy suy nghĩ kỹ lời ta nói, cũng nghĩ xem ngươi nên nói thế nào với Hoàng đế.”
Kỷ Lang Hoa đứng tại chỗ do dự không quyết, Bạch Khanh Ngôn đã đứng dậy về phòng trên tắm rửa thay y phục.
Kỷ Lang Hoa đứng trong Thanh Huy Viện một lát, nhìn đám tỳ nữ bưng ấm bưng nước nối đuôi nhau vào, rồi lại nối đuôi nhau ra, lúc này mới xoay người rời khỏi Thanh Huy Viện, thần sắc có chút mờ mịt.
Lư Ninh Hoa đã đợi Kỷ Lang Hoa ở trước cửa Thanh Huy Viện, thấy Kỷ Lang Hoa vành mắt đỏ hoe trong chốc lát, bà gượng cười với Kỷ Lang Hoa: “Ta đi dạo cùng con...”
Sáng sớm ngày ba mươi tháng tư, Hoàng đế phái người đến truyền Lư Ninh Hoa vào cung, bảo Lư Ninh Hoa tiện đường dẫn theo Kỷ Lang Hoa, người xưng là có đan dược cải tử hồi sinh trong tay kia.
Lư Ninh Hoa lần đầu tiên vì vào cung mà căng thẳng như vậy, mặc dù Kỷ Lang Hoa nói nàng ta định cùng Đại cô nương Bạch Khanh Ngôn về Sóc Dương, nguyện ý để Đại cô nương sai bảo, có thể tận chút sức lực cho Bạch gia, cũng coi như là báo đáp ơn cứu mạng của Bạch Khanh Minh, nhưng chuyện chưa ngã ngũ, Lư Ninh Hoa thủy chung không yên tâm.
Ngày mai Bạch gia sẽ dời cả nhà về Sóc Dương, nha hoàn bà tử sớm đã thu dọn ổn thỏa, cáo biệt bạn bè thân thiết.
Các vị chủ tử Bạch gia cũng đều tụ tập ở Trường Thọ Viện, hôm nay sẽ ở lại Trường Thọ Viện bầu bạn với Đại Trưởng công chúa.
Bạch Cẩm Tú đã gả vào Tần gia hôm nay cũng được Tần Lãng hộ tống về Bạch gia, Tần Lãng vốn tưởng ngày mai cả nhà Bạch gia ở Đại Đô dời về Sóc Dương, chỉ có Đại Trưởng công chúa, tam cô nương và thất cô nương Bạch gia ở lại thành Đại Đô, lúc biệt ly chắc chắn là tiếng khóc vang trời, ngay cả Bạch Cẩm Tú trên đường đến Bạch phủ, đều mấy lần đỏ mắt.
Không ngờ Tần Lãng hộ tống Bạch Cẩm Tú bước qua ngưỡng cửa Trường Thọ Viện, lại nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ truyền ra từ phòng trên.
“Trời ạ! Con vừa vào kho nhỏ của tổ mẫu... đống đồ ngọc đồ vàng và gấm vóc hoa sen quấn cành kia thì không nói đi, con liếc mắt một cái đã thấy ngay con Tỳ Hưu điêu khắc bằng gỗ trầm hương cao tới ba thước kia, cả khối gỗ trầm hương đã là hiếm có rồi, huống chi tay nghề điêu khắc này nhìn là biết không phải vật phàm! Tổ mẫu đây là đang thử thách định lực của chị em con phải không?”
Tiếng cười trong trẻo của tứ cô nương Bạch Cẩm Trĩ, cách lớp bình phong chạm khắc truyền ra ngoài...
“Tổ mẫu thử thách định lực của tụi con thì cũng thôi đi, thử thách Tiểu Bát cái gì chứ! Người xem Tiểu Bát cái đồ ngốc kia... đang ở trong lòng Trường tỷ thổi bong bóng kìa.”
Bạch vân quá khích, kiêu dương diệu mục, gió thanh xuyên qua Trường Thọ Viện cây cối tốt tươi xanh mướt như lọng che, lướt qua những chiếc chuông đồng mạ vàng treo bên cạnh móc đồng rèm trúc Tương Phi dưới hành lang, một tràng tiếng xào xạc kẹp lẫn tiếng chuông đồng, khiến người ta đột nhiên có cảm giác như đã vào hạ.
Bước chân Bạch Cẩm Tú dừng lại, dường như nhất thời không nỡ cắt ngang tiếng cười nói vui vẻ trong căn phòng kia.
Đại Trưởng công chúa cười khẽ vài tiếng, cũng không giận: “Tiểu Tứ cái ánh mắt này quả thực lợi hại, đã như vậy... thì con Thụy thú trầm hương đó tặng cho con! Lúc nãy các con vào kho còn nhìn trúng cái gì, cứ việc nói ra, nhân lúc hôm nay dỗ dành được từ chỗ tổ mẫu, sáng mai mau chóng dọn đi, kẻo tổ mẫu hối hận!”
Rõ ràng ngày mai phải chia ly, nhưng bị Bạch Cẩm Trĩ pha trò như vậy, không khí ngược lại trở nên vui vẻ nhẹ nhàng hẳn lên.
Sáng sớm Đại Trưởng công chúa đã bảo Tưởng ma ma mở kho, chọn lựa lấy ra một số món đồ tốt đè dưới đáy hòm, định chia cho các cháu gái.
“Nhị tỷ nhi, Nhị cô gia!” Tưởng ma ma cười tiến lên hành lễ với Bạch Cẩm Tú và Tần Lãng, dẫn hai người vào phòng.
“Nhị tỷ tỷ chị đến rồi!” Bạch Cẩm Chiêu tiến lên nắm lấy cánh tay Bạch Cẩm Tú, gọi một tiếng giòn giã, “Nhị tỷ phu!”
Tần Lãng cười gật đầu với Bạch Cẩm Chiêu, quy củ hành lễ với Đại Trưởng công chúa và Đổng thị, Nhị phu nhân Lưu thị, Tam phu nhân Lý thị, Tứ phu nhân Vương thị và Ngũ phu nhân Tề thị vừa mới ở cữ xong.
Bạch Khanh Ngôn chỉ cảm thấy lòng bàn tay nóng lên, Bạch Uyển Khanh trong lòng đột nhiên oa một tiếng khóc lên, Bạch Khanh Ngôn hiếm khi luống cuống tay chân đứng dậy, vội nói: “Nhũ mẫu...”
Đột nhiên bị hài nhi trong tã lót tiểu ra tay, đây là lần đầu tiên nàng trải qua, muội muội nhà mình tuy không chê, nhưng cũng vô cùng chân tay luống cuống.
Nhũ mẫu của Bạch Uyển Khanh vội vàng tiến lên đón lấy Bạch Uyển Khanh, cười nói: “Nô tỳ xin phép đưa bát cô nương xuống trước.”
Ngũ phu nhân Tề thị dùng khăn che môi cười một tiếng: “Đại tỷ nhi từ trước đến nay luôn là đứa chững chạc nhất trong đám trẻ này, đây là lần đầu tiên muội thấy Đại tỷ nhi như thế này đấy!”
Bạch Khanh Ngôn vành tai ửng hồng cười hành lễ, đi thay y phục, lúc quay lại Tần Lãng đang định đi, hai người đụng mặt nhau dưới hành lang.
“Quận chúa!” Tần Lãng vội nghiêng người nhường sang một bên, hành lễ với Bạch Khanh Ngôn.
Bạch Khanh Ngôn gật đầu: “Sau này, chúng ta không ở bên cạnh Cẩm Tú, mong Nhị cô gia để tâm đến Cẩm Tú nhiều hơn.”
“Đó là đương nhiên, Quận chúa yên tâm, đời này Tần Lãng đối với Cẩm Tú nhất định sẽ che chở yêu thương, đời này không phụ.” Giọng nói Tần Lãng trịnh trọng.
Nàng gật đầu, ý định ban đầu là nói vừa đủ, Tần Lãng lại lập lời thề, qua đó có thể thấy tâm ý che chở của Tần Lãng đối với Cẩm Tú, về Sóc Dương nàng cũng có thể yên tâm rồi.
Chương thứ ba...
Bay tới bay lui cầu nguyệt phiếu!
(Hết chương này)
Đề xuất Cổ Đại: Thương Hoa Chi