“Lữ công tử yên tâm, nhất định sẽ chuyển lời!” Hộ vệ chắp tay với Lữ Nguyên Bằng xong liền nhảy lên ngựa, lại phi nhanh về bên cạnh xe ngựa của Bạch Khanh Ngôn, khom lưng báo lại với Bạch Khanh Ngôn ở trong xe.
Mặc dù Lữ Nguyên Bằng biết hôm nay không gặp được Bạch gia tỷ tỷ, nhưng cũng không vội rời đi, cứ đứng tại chỗ nhìn đoàn xe ngựa của phủ Trấn Quốc Quận chúa chậm rãi rời đi, trong lòng bỗng thấy có chút trống trải.
“Sao đệ cứ có cảm giác... kỳ kỳ thế nào ấy.” Lữ Nguyên Bằng nói với Tư Mã Bình.
Tư Mã Bình chắp tay đứng đó, im lặng một lát rồi mở miệng: “Có lẽ là... thế suy bại của một vương triều hưng thịnh đã lộ rõ rồi!”
“Hả?” Lữ Nguyên Bằng có chút không hiểu.
“Về thôi!” Tư Mã Bình cười một tiếng rồi nhảy lên ngựa.
Đoàn xe ngựa hùng hậu của Bạch gia, lặng lẽ men theo quan đạo chậm rãi mà đi, hướng về phía Sóc Dương không vội không vàng.
Trong chiếc xe ngựa hơi xóc nảy, Bạch Cẩm Trĩ một tay chống đầu, buồn chán nhìn chiếc lư hương tam giác Thụy thú mạ vàng đặt trên án kỷ xe ngựa, nói với Tam phu nhân Lý thị: “Thế không cho con ra ngoài cưỡi ngựa, hay là con sang xe ngựa của Trường tỷ nhé?”
“Con cứ ngồi yên cho mẹ! Để Trường tỷ con nghỉ ngơi cho tốt... suốt ngày líu lo không ngừng! Chẳng có chút dáng vẻ nữ nhi nhà người ta gì cả! Con nhìn con xem... từ Nam Cương về cái mặt nhỏ này còn chưa dưỡng lại được, đi đi về về Sóc Dương hai chuyến này lại càng phơi đen hơn rồi, còn đen hơn cả hộ vệ nhà mình nữa!” Tam phu nhân Lý thị mở nắp lư hương, dùng kim bạc khều khều, thêm vào một chút hương liệu.
Bạch Cẩm Trĩ không kiên nhẫn nhìn Lý thị loay hoay mấy thứ này, vén rèm nhìn ra ngoài.
Quan đạo còn tính là bằng phẳng, hai bên cây cối rậm rạp, mỗi lần Bạch Cẩm Trĩ cùng Bạch Khanh Ngôn đi lại Sóc Dương đều cưỡi ngựa, nên rất quen thuộc con đường này.
Lúc này nàng thật sự rất muốn thử cưỡi ngựa.
“Mẹ!”
“Ngồi xuống yên lặng đọc sách một lát đi, Trường tỷ con chẳng phải cũng đang ngồi trong xe ngựa sao? Sao con không học tập theo!” Tam phu nhân Lý thị đã quyết tâm muốn mài giũa tính khí của Bạch Cẩm Trĩ, cứng rắn ép không cho Bạch Cẩm Trĩ ra khỏi xe ngựa.
Bạch Cẩm Trĩ tức đến phồng cả hai má, dứt khoát nằm nghiêng trên chiếc gối tròn thêu hoa văn cát tường như ý, học theo dáng vẻ của Trường tỷ cầm một cuốn sách lên đọc.
Tam phu nhân Lý thị lén dùng khăn che môi cười cười, trái lương tâm lên tiếng khen ngợi con nhà mình: “Ừm, thế này mới ra dáng chứ.”
Ngay cả Hồ ma ma hầu hạ bên cạnh Lý thị, cũng không nhịn được dùng khăn che môi cười thầm.
Bị Lý thị ép ngồi trong xe ngựa ròng rã ba ngày, cuối cùng Bạch Cẩm Trĩ cũng được Lý thị thả ra khỏi xe ngựa khi nhìn thấy cổng thành Sóc Dương vào sáng mùng ba tháng năm.
Khi Thái thú dẫn theo Chu huyện lệnh nghênh đón đoàn người Trấn Quốc Quận chúa ở ngoài thành Sóc Dương, người của tông tộc họ Bạch cũng dưới sự dẫn dắt của Bạch Kỳ Hòa, người đang tạm thay vị trí tộc trưởng, nghênh đón Trấn Quốc Quận chúa ở ngoài cổng thành.
Từ xa nhìn thấy đoàn xe ngựa hiển hách tráng lệ của Trấn Quốc Quận chúa, chỉ riêng đám gia bộc đi theo về đã đông đến đáng sợ.
Vợ của Bạch Kỳ Hòa là Phương thị lòng bàn tay siết chặt, bà ta vốn dĩ còn định đưa phụ bộc đến tổ trạch Bạch gia để bắt chuyện với Bạch Khanh Ngôn, nhưng xem ra Bạch Khanh Ngôn đã mang hết đám người hầu ở thành Đại Đô về rồi, phen này bà ta phải nghĩ cách khác bắt đầu từ chỗ khác thôi.
Bạch Khanh Bình ngước mắt nhìn người mẹ đang ra sức vò khăn tay, không nhịn được thấp giọng nói: “Mẫu thân, Bạch gia Đại Đô và tông tộc Sóc Dương chúng ta không giống nhau, Bạch gia Đại Đô mới là dòng đích thực sự của họ Bạch truyền thừa, thực sự là danh gia vọng tộc, ngay cả đồ dùng hằng ngày cũng đều có lai lịch có năm tháng, huống chi là người thực sự dùng bên cạnh, đó đều là nô bộc lâu đời của gia đình, mẫu thân nếu muốn đưa người vào, e là cửa thùy hoa cũng không chạm tới được đâu.”
Phương thị đột nhiên bị con trai đâm trúng tâm tư, trái tim đập thình thịch, ánh mắt nhìn quanh một vòng, mới nghiêng đầu nhìn con trai: “Mẹ không có ý đó!”
“Mẫu thân có ý đó hay không, nhi tử đều không khuyên mẫu thân nhắc đến chuyện tặng người trước mặt người Bạch gia Đại Đô, tránh hiềm nghi là tốt nhất! Mẫu thân ngàn vạn lần đừng quên vết xe đổ của tổ phụ, phụ thân có thể tiếp nhận vị trí tộc trưởng này, thực sự là do may mắn, vả lại sau này có thể tiếp tục làm tộc trưởng hay không, còn phải xem ý của Trấn Quốc Quận chúa!” Giọng Bạch Khanh Bình đè cực thấp.
Tâm tư của mẫu thân Phương thị Bạch Khanh Bình rất rõ ràng, chính vì rõ ràng nên mới lên tiếng nhắc nhở.
Họ Bạch không thể chịu thêm sự giày vò nào nữa, nam tử Bạch gia Đại Đô đều đã hy sinh, dòng họ Bạch Sóc Dương đã hiển hách mấy trăm năm này, nếu không bám chặt lấy Trấn Quốc Quận chúa, đoàn kết nhất trí, e rằng sau thế hệ của bọn họ, họ Bạch Sóc Dương sẽ bị Bạch gia Đại Đô đá ra khỏi họ Bạch để tự lập môn hộ, lúc đó họ Bạch cũ ở Sóc Dương sẽ giống như môn phái họ Tạ cũ ở Thanh Châu năm xưa, không còn tên tuổi trong các thế gia nữa.
Trấn Quốc Quận chúa Bạch Khanh Ngôn kế thừa phong cốt của Trấn Quốc Vương Bạch Uy Vũ và Trấn Quốc Công Bạch Kỳ Sơn, chỉ cần họ Bạch không quá đáng, Bạch Khanh Ngôn nhất định sẽ không vứt bỏ tông tộc họ Bạch.
Xuân Đào vén rèm nhìn một cái, nói với Bạch Khanh Ngôn: “Đại cô nương, người trong tộc họ Bạch dường như đều đến cả rồi! Quan phụ mẫu của Sóc Dương cũng đến rồi, em thấy hình như còn mặc cả quan phục.”
Bạch Khanh Ngôn đặt thẻ tre trong tay xuống, suy nghĩ một chút rồi nói với Đồng ma ma: “Ma ma, lát nữa làm phiền ma ma xuống xe ngựa, nói với người trong tộc họ Bạch và quan phụ mẫu một tiếng, cứ nói ta thân thể không khỏe, đi thẳng về Bạch phủ, đa tạ bọn họ đã đến đón, không lâu sau Bạch phủ sẽ mở tiệc, lúc đó mời bọn họ hạ cố ghé thăm.”
“Cho người đi nói với mẫu thân và các thím một tiếng, các bà không cần xuống xe ngựa, hành trình mệt mỏi về Bạch phủ còn nhiều việc phải làm, không cần phí tinh thần ở đây.”
Bạch Khanh Ngôn vừa dứt lời, Xuân Đào liền sai người đi báo tin cho Đổng thị và các vị phu nhân.
Tầm mắt Bạch Khanh Ngôn lại rơi vào bản thẻ tre độc nhất vô nhị trong tay mình, nghĩ đến vị Thái thú kia, cảm thấy chuyện luyện binh... có thể thử dùng một chút.
Nàng vân vê cạnh thẻ tre, suy nghĩ một chút rồi nói: “Bảo Tăng Thiện Như âm thầm truyền tin cho Bạch Khanh Bình, bảo hắn hai canh giờ sau, đến tổ trạch Bạch gia.”
Thái thú và Chu huyện lệnh, còn có người trong tộc họ Bạch nhận được tin tức, khách sáo vài câu, vội vàng nhường lối cổng thành, để đoàn xe ngựa tráng lệ của Trấn Quốc Quận chúa đi qua.
Bách tính Sóc Dương bàn tán xôn xao, lại vô cùng phấn chấn, bọn họ đều không quên Trấn Quốc Quận chúa từng nói... muốn dùng số tiền bạc mà tộc trưởng đời trước của họ Bạch tham ô vào việc dẹp phỉ.
Đám phỉ đồ kia ngày càng ngông cuồng, ngay cả đoàn xe của Trấn Quốc Quận chúa cũng dám cướp bóc, bách tính sợ rằng lúc nào đó đám phỉ đồ đó sẽ giết người phóng hỏa ở các thôn làng lân cận, thậm chí là giết vào trong thành Sóc Dương.
Dù sao quan phủ vẫn luôn không có động tĩnh, bách tính lo lắng bất an cũng là chuyện bình thường.
Nhưng đa số mọi người vì Trấn Quốc Quận chúa về Sóc Dương mà cảm thấy phấn chấn, dù sao... Trấn Quốc Quận chúa cũng là người đã đại thắng liên quân Tây Lương Nam Yến ở Nam Cương, có nhân vật như vậy ở trong thành Sóc Dương, sẽ khiến người ta cảm thấy vô cùng an tâm.
Trước khi đoàn người Bạch gia về đến Bạch phủ, Cổ lão đã sắp xếp mọi thứ ổn thỏa, chỉ đem những vật dụng hằng ngày mà các chủ tử dùng quen bày biện vào trong viện của chủ tử, nếu chủ tử không thích màu sắc rèm cửa trang trí, ngày mai thay đi là được.
Chương thứ hai!
Cầu xin cầu xin cầu nguyệt phiếu đây!
(Hết chương này)
Đề xuất Cổ Đại: Trở Lại Ngày Nhặt Được Long Vương