Chiết Ánh TrăngChương 81
Phó Chí Tắc rũ mắt, không lên tiếng.
Trần Kim Bình tiếp tục nói: “Chuyện con yêu đương nổi tiếng lắm đấy nhé, giờ đã thành chủ đề bàn tán sau bữa ăn của mấy ông lão trong toàn học viện rồi. Lần trước gặp, mọi người còn bảo con nên nói sớm một chút, lúc ấy ba con vui đến mức suýt chút nữa là nhảy cẫng lên.”
Phó Đông Thăng cũng hớn hở góp lời: “Con trai, là cô nương nhà nào vậy?” Nhìn thấy túi sữa bò trên tay Phó Chí Tắc, ông lập tức nhận ra: “Là cô bé mua sữa cho con sao?”
Phó Chí Tắc vốn không có thói quen uống sữa.
Anh đáp: “Ba mẹ gặp rồi, còn tặng quà cho cô ấy nữa.”
Đôi mắt Phó Đông Thăng sáng lên, nếp nhăn nơi khóe mắt hiện rõ vẻ đầy sức sống: “Hai đứa quay lại với nhau rồi à?”
Phó Chí Tắc không phủ nhận cũng không khẳng định.
Mặc cho hai người gặng hỏi liên hồi, anh chỉ trả lời đơn giản. Phó Đông Thăng lập tức chuyển cho anh một khoản tiền làm “kinh phí yêu đương”. Phó Chí Tắc cũng chẳng tỏ vẻ quá vui mừng, chỉ nhàn nhạt nói: “Cảm ơn ba.”
Đối với ba mẹ, anh không biết làm nũng, cũng chẳng bao giờ tỏ ra yếu thế, hầu như chẳng mấy khi nói lời thật lòng. Anh giống như một cậu thiếu niên phản nghịch ở tuổi dậy thì, nhưng lại là kiểu người sẽ lặng lẽ nhét cho họ một viên kẹo khi họ buồn.
Năm xưa, Phó Đông Thăng và Trần Kim Bình dành quá ít thời gian bên cạnh anh nên trong lòng luôn cảm thấy hổ thẹn, vì thế họ cũng chẳng dám đưa ra quá nhiều yêu cầu khắt khe. Chỉ có điều, cả hai đều nhìn nhận vấn đề theo hướng tìm cách giải quyết. Sắp nghỉ hưu, lại không thân thiết với con cái, họ đành gửi gắm mong ước vào đời sau của anh.
Phó Đông Thăng thấm thía nói: “Con trai à, hai chúng ta đã tự do theo đuổi sự nghiệp nhiều năm như vậy, vẫn luôn có một chuyện rất hối hận.” Ông thở dài: “Đó chính là quan tâm đến con cái quá muộn.”
Đoán chắc Phó Chí Tắc không muốn bị giục sinh con sớm như vậy, hai người ở đầu dây bên kia thay phiên nhau thuyết giảng về lợi ích của việc có con sớm. Anh nhìn chằm chằm hai người trong màn hình, nói thẳng: “Chúng con vẫn đang trong giai đoạn yêu đương.”
Phó Đông Thăng vặn lại: “Vậy bước tiếp theo chẳng phải là kết hôn sao?”
“...”
Phó Đông Thăng tiếp tục: “Con trai, yêu đương là phải có trách nhiệm. Ba nhớ Li Li tốt nghiệp năm nay đúng không? Con nên chủ động đưa ra quyết định, đừng để con gái nhà người ta phải thúc giục.”
“...”
“Nếu con thấy không tiện nói, ba mẹ đều đang rảnh, con có thông tin liên lạc của ba mẹ Li Li không? Để chúng ta hẹn họ đi uống trà.”
Phó Chí Tắc không muốn nghe thêm nữa: “Tín hiệu không tốt, con cúp máy đây.”
Tối hôm đó khi đi ăn, nhân lúc Phó Chí Tắc đi lấy thêm gia vị, Vân Li đã hỏi Chu Điều thông tin liên lạc và địa chỉ của ba mẹ Giang Uyên. Chu Điều nhắc nhở cô rằng cho đến tận bây giờ, họ vẫn chưa thể chấp nhận cái chết của con trai, và trong lòng vẫn luôn có thành kiến với Phó Chí Tắc.
Hai ông bà đang sống ở thành phố Nam Vu. Vân Li gọi điện, đầu dây bên kia truyền đến giọng một người phụ nữ nhẹ nhàng, ân cần. Cô chần chừ một lát, hít một hơi thật sâu rồi nói: “Xin chào ạ, cho cháu hỏi đây có phải là nhà anh Giang Uyên không ạ?”
Mẹ Giang nhẹ giọng đáp: “Tôi là mẹ của Giang Uyên đây.”
Vân Li tiếp lời: “Chào dì, cháu là đàn em của anh Giang Uyên. Gần đây cháu mới biết chuyện của anh ấy. Trước kia anh ấy từng giúp đỡ cháu rất nhiều trong các cuộc thi. Sắp tới cháu có dịp đến Nam Vu, không biết có thể đến thăm hai bác được không ạ?”
Vân Li nghe thấy một giọng nam trầm ổn ở phía bên kia hỏi là ai, mẹ Giang liền nói: “Bạn học của Uyên Uyên, muốn đến gặp chúng ta.” Bà quay lại nói vào ống nghe: “Được chứ, cháu cứ đến chơi, dì sẽ nấu cơm cho cháu ăn.”
Nói thêm vài câu rồi cô cúp máy. Cô rũ mắt, cảm nhận được ba mẹ Giang Uyên là những người vô cùng hiền hậu. Cô vẫn chưa nghĩ ra mình nên nói gì với họ.
Nằm trên giường, cô nhớ lại chuyện đêm nay. Phó Chí Tắc muốn thoát ra khỏi quá khứ. Đồng thời, cô cũng nhớ tới lúc anh vén váy cô lên, đôi bàn tay ngày thường vốn lạnh lẽo nay lại nóng rực, liên tục mơn trớn vùng da thịt bên hông cô. Nghĩ đến cảnh tượng đó, người cô lại nóng bừng lên. Suýt chút nữa là đã xảy ra chuyện đó rồi. Cô không tự chủ được mà có chút tiếc nuối, nếu hôm nay không phải ở ký túc xá thì tốt biết mấy.
Vừa rửa mặt xong, Vân Li gọi điện cho Phó Chí Tắc. Phía anh vẫn sáng đèn, trông anh có vẻ lờ đờ như vừa bị tiếng chuông điện thoại đánh thức. Anh dựng điện thoại vào tường, trong màn hình, anh vẫn nằm nghiêng trên giường, ngón tay hơi cong lại. Đôi mắt anh nhắm nghiền, chăn bông che kín mũi, trông giống như một con mèo ngoan ngoãn đang ngủ.
Vân Li cười tủm tỉm: “Anh giả vờ ngủ đấy à?”
“Buồn ngủ thật mà.” Phó Chí Tắc mở mắt, trở mình nằm ngửa, cánh tay gác lên trán: “Đau đầu quá.”
Vân Li nhắc nhở: “Em chỉ cho phép anh uống say một lần này thôi đấy.”
Phó Chí Tắc không đáp lời. Vân Li nghiêm mặt hỏi: “Sao anh không trả lời?”
Phó Chí Tắc nhớ lại cuộc trò chuyện với ba mẹ, đột ngột hỏi: “Ba em có thích uống rượu không?”
Vân Li ngẩn người, không hiểu sao anh lại nhắc đến Vân Vĩnh Xương: “Ông ấy thích uống lắm.”
Phó Chí Tắc gật đầu: “Vậy lần sau anh phải bồi ông ấy uống vài chén.”
“Anh đừng uống với ông ấy.” Vân Li hậm hực nói: “Đừng có lấy lòng ba em. Lần trước ông ấy quá đáng với anh như thế, em còn chẳng muốn để ý đến ông ấy nữa là. Chờ bao giờ cầm được giấy hôn thú về nhà rồi mới tính chuyện ăn cơm cùng ông ấy.”
Thấy Phó Chí Tắc không phản ứng, Vân Li có chút uể oải: “Tính chiếm hữu của ba em mạnh lắm, lại còn chẳng thèm lý lẽ. Em mong anh đừng để tâm, chuyện của chúng ta chỉ liên quan đến hai đứa mình thôi.”
Sau khi giải thích một hồi, cô mới trịnh trọng chốt lại: “Chuyện phía ba em, em sẽ tự giải quyết.”
“Li Li.” Phó Chí Tắc gọi một tiếng, mở mắt ra, xoay người chống đầu, chậm rãi hỏi: “Em muốn lấy giấy hôn thú đến vậy sao?”
Vân Li ngớ người, hoảng loạn tìm cách lấp liếm: “Em chỉ là ví dụ thế thôi!”
Phó Chí Tắc không trêu chọc điểm này thêm nữa. Thấy vẻ mặt uể oải của anh, Vân Li hơi ngượng ngùng hỏi: “Có phải tối qua anh khó chịu lắm đúng không?”
Lúc đó, sau khi cô mang sữa về, anh đã thay quần ngủ rộng rãi, thành ra phản ứng cơ thể kia càng không có gì che chắn. Vân Li hồi tưởng lại, cảm thấy chắc anh cũng phải nhẫn nhịn vất vả lắm.
“Thì lúc ấy anh ở trên giường, em lại cứ ngồi đó, nên có lẽ mới hơi mất kiểm soát...” Cô càng nói giọng càng nhỏ dần. Phó Chí Tắc bật cười, hỏi vặn lại: “Em còn mô tả lại cảnh đó, là muốn làm anh khó chịu thêm sao?”
“...”
“Không sao đâu.” Phó Chí Tắc thản nhiên nói: “Em chỉ cần nói một tiếng không, anh sẽ không tiếp tục. Anh tôn trọng lựa chọn của em.” Dứt lời, anh lại cố ý bổ sung một câu: “Mặc dù đúng là rất khó chịu.”
Giọng điệu của người đàn ông này không mấy thăng trầm, nhưng từng câu chữ và hành động đều toát lên sự giáo dưỡng và tố chất của anh. Phó Chí Tắc vẫn luôn tôn trọng cô như vậy.
Vân Li sững sờ, nhưng miệng vẫn cứng cỏi: “Vậy thì anh phải biết kiềm chế một chút.” Dù sao thì, đâu phải chỉ mình anh khó chịu, cô cũng phải khắc chế bản thân đấy thôi.
Sau khi kết thúc cuộc gọi, cô lướt web mua sắm. Ứng dụng mua sắm như thể nghe lén được cuộc trò chuyện của cô, liên tục đề xuất những chiếc hộp “kỳ lạ”. Cô không muốn thừa nhận nội tâm mình đang xao động, cảm thấy vô cùng thẹn thùng. Cô chỉ có thể lặp đi lặp lại với bản thân: Mua thứ này chỉ để phòng hờ thôi, mình phải chịu trách nhiệm với cơ thể và hành vi của chính mình, mình phải hiểu rõ những thôi thúc hormone ở tuổi 24 là chuyện bình thường. Điều này không có nghĩa là cô thực sự muốn làm gì đó. Đúng vậy, cô chẳng muốn làm gì cả.
Theo bản năng, cô cảm thấy nếu chuyện đó thực sự xảy ra, với tính cách của Phó Chí Tắc, anh chắc chắn sẽ không chuẩn bị trước những thứ này.
Dường như có quá nhiều chuyện xảy ra trong một đêm khiến Vân Li khó ngủ, nhưng cô vẫn tỉnh dậy từ lúc 6 giờ 30 sáng. Nhìn điện thoại, Phó Chí Tắc không gửi tin nhắn lúc 6 giờ như mọi khi. Vân Li dậy rửa mặt, lúc làm bữa sáng mới nhớ tới việc tối qua anh kêu đau đầu, lòng bỗng thấy bất an. Cô tắt bếp, cầm chìa khóa trực tiếp ra khỏi cửa.
Vì không phải sinh viên của Tây Khoa Đại nên Vân Li phải lặng lẽ bám theo người khác để vào tòa nhà ký túc xá. Đến trước cửa phòng Phó Chí Tắc, cô gõ cửa vài lần. Một lúc sau, cánh cửa phòng bên cạnh mở ra.
Vân Li hơi bối rối. Người đàn ông vừa bước ra trông rất quen mắt, đôi mắt dài hẹp sau cặp kính gọng vàng mỏng mảnh lộ rõ vẻ không thiện chí. Hắn hạ thấp giọng hỏi: “Cô là bạn gái của Phó Chí Tắc?”
Cô khựng lại rồi gật đầu.
Kẻ đeo kính ra vẻ cao thâm, đẩy gọng kính lên: “Cô đừng để anh ta lừa. Dạo này ngày nào anh ta cũng đưa phụ nữ về ký túc xá, không đúng, tối qua vừa mới có một người đi ra đấy.”
Vân Li định nói cho hắn biết người tối qua chính là cô.
“Tối qua giường của họ còn kêu kẽo kẹt cơ.” Để tăng thêm sức thuyết phục, gã mắt kính rút điện thoại ra: “Tôi còn ghi âm lại đây, cô có muốn nghe không?”
Giọng điệu âm dương quái khí của hắn cuối cùng cũng khiến Vân Li nhớ ra người này là ai, nhưng đối phương có vẻ không nhận ra cô. Tối qua họ căn bản chẳng làm gì đến mức đó. Ý thức được Trần Lệ Vinh đang bôi nhọ Phó Chí Tắc, Vân Li đanh mặt lại, dùng sức gõ mạnh vào cửa thêm hai lần.
Trần Lệ Vinh vẫn giữ nụ cười kỳ quái trên môi. Vân Li không khách khí nói thẳng: “Tối qua người ở trong đó cũng là tôi. Nếu anh còn dám nói xấu sau lưng kiểu này, tôi sẽ học theo anh, ghi âm lại rồi gửi thẳng vào hòm thư của hiệu trưởng các anh đấy.”
Cửa mở, Vân Li trực tiếp bước vào trong. Cô đang đầy bụng tức giận, nhưng nhìn thấy Phó Chí Tắc trông thiếu sức sống, cô tạm thời gác chuyện Trần Lệ Vinh sang một bên. Vừa vào cửa, cô đã túm lấy áo ngủ của anh để kiểm tra. Phó Chí Tắc bị cô vò cho tóc tai rối bời, anh nói bằng giọng mũi: “Dậy muộn quá.”
Nói xong anh mới cầm điện thoại liếc nhìn, đã gần 7 giờ 30. Vân Li đã gửi cho anh vài tin nhắn trên WeChat, chắc là lo lắng anh có chuyện gì. Anh chợt nhận ra, bấm máy vài cái.
Điện thoại trong túi Vân Li rung lên. Cô lấy ra xem, thấy Phó Chí Tắc gửi tin nhắn: “Chào buổi sáng.”
Rõ ràng người đang đứng ngay trước mặt.
Phó Chí Tắc nói nhỏ: “Nợ em.”
Sáng sớm đã được anh cho “ăn đường”, cô mãn nguyện ngồi xuống mép giường. Phó Chí Tắc khẽ nói: “Anh đi rửa mặt, em tìm giúp anh bộ quần áo nhé.”
Sau khi anh vào phòng tắm, Vân Li đi tới trước tủ quần áo. Cô thích Phó Chí Tắc mặc sơ mi trắng với quần tây, trông anh sẽ rất có khí chất thiếu niên. Cô chọn một bộ như vậy rồi đặt lên giường.
Lúc Phó Chí Tắc trở ra, trông anh đã tỉnh táo hơn nhiều, trên mặt vẫn còn vương vài giọt nước, trông thanh khiết và sạch sẽ. Anh cúi đầu hôn nhẹ lên môi Vân Li, ôn tồn hỏi: “Không buồn ngủ à?” Thường ngày cô chẳng bao giờ dậy sớm thế này.
Vân Li cong mắt cười: “Nhìn thấy anh là em hết mệt ngay, chẳng muốn nhắm mắt chút nào.” Cô càng lúc càng bạo dạn hơn, học theo anh ghé sát tai thì thầm: “Chỉ muốn nhìn anh mãi thôi.”
Phó Chí Tắc mỉm cười, bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo.
Vân Li hốt hoảng giữ tay anh lại: “Anh làm gì thế?”
“Thay quần áo chứ làm gì.” Phó Chí Tắc liếc nhìn cô một cái. Vân Li bấy giờ mới biết mình hiểu lầm. Sau khi “à” lên một tiếng, cô hoàn toàn quên mất lời vừa nói là muốn nhìn anh mãi, tự giác xoay người đi chỗ khác.
Cô nghe thấy tiếng sột soạt của vải vóc, quần áo của anh rơi vào tầm mắt, bị anh tùy tiện ném lên giường, tiếp theo là tiếng khóa quần. Động tác phía sau bỗng khựng lại, Phó Chí Tắc lên tiếng: “Không đủ bộ.”
Vân Li ngẩn người. Phó Chí Tắc đưa bộ đồ từ phía sau cho cô xem. Vân Li cúi xuống nhìn, rõ ràng là đủ cả áo lẫn quần, cô nói: “Đủ rồi mà.”
Phó Chí Tắc khẳng định: “Chưa đủ.”
Vân Li chợt nảy ra ý nghĩ: “Ý anh là... thiếu quần lót?”
“Ừ.”
Trời đất, cái đó mà cũng tính là một bộ sao! Phó Chí Tắc không hề có ý nhượng bộ, cứ đứng ngay sau lưng cô trêu chọc.
Vân Li hỏi: “Bây giờ anh không mặc gì thật đấy à?”
Phó Chí Tắc lười biếng đáp một tiếng “ừ”.
Vân Li cảm thấy mình suýt nữa thì thốt ra hai chữ “biến thái”. Cô nghẹn khuất cúi đầu, nhắm tịt mắt lại đi tới trước tủ quần áo. Phó Chí Tắc còn nhắc nhở cô nó nằm ở ngăn kéo dưới cùng bên trái. Vân Li mở ngăn kéo, bên trong quần lót được gấp vô cùng ngay ngắn. Cô không dám nhìn lâu, tiện tay vớ lấy một cái.
Phó Chí Tắc không trêu cô quá lâu, hai phút sau đã mặc đồ chỉnh tề. Vân Li đột nhiên nhớ tới một chuyện từ rất lâu trước kia, cô hỏi: “Sao giờ anh lại mặc đồ ngủ? Trước kia chẳng phải anh nói thích ngủ khỏa thân sao?”
Phó Chí Tắc cúi đầu cài cúc áo, thuận miệng đáp: “Cái đó còn phải xem là ngủ với ai nữa.”
Khi chuẩn bị ra ngoài, Vân Li mới kể lại chuyện của Trần Lệ Vinh cho anh nghe.
“Lúc nãy em đến, cái người ở phòng bên cạnh cứ nói xấu anh mãi, chính là cái gã họ Trần gì đó mình gặp trước đây ấy.” Vân Li cảm thấy rùng mình khi nghĩ đến hắn: “Hắn còn bảo đã ghi âm lại tiếng động trong phòng anh. Chắc là nãy giờ chúng ta nói gì hắn cũng ghi lại hết rồi.”
Nghe Vân Li nói xong, sắc mặt Phó Chí Tắc không thay đổi là bao, anh lập tức sang gõ cửa phòng Trần Lệ Vinh. Đối phương dường như đã lường trước, không dám mở cửa.
Phó Chí Tắc cười lạnh một tiếng: “Muốn tôi đạp cửa vào sao?”
Phía sau cánh cửa vang lên tiếng bước chân, Trần Lệ Vinh đành phải mở cửa. Phó Chí Tắc lạnh lùng hỏi: “Điện thoại đâu?”
Sắc mặt Trần Lệ Vinh vô cùng khó coi, nhưng vẫn phải đưa điện thoại ra. Phó Chí Tắc nhanh chóng tìm các đoạn ghi âm và video lưu trữ, anh trực tiếp xóa sạch những nội dung liên quan đến thời gian anh ở ký túc xá. Mở album ảnh ra, bên trong có không ít ảnh chụp lén, không chỉ chụp anh mà còn có nhiều người khác.
Cuộc sống của Trần Lệ Vinh dường như luôn xoay quanh người khác. Trước kia hắn cố gắng chứng minh bản thân bằng cách phô trương các mối quan hệ tình cảm, hễ thấy phụ nữ là sán lại quấy rối, kết quả chẳng ai thèm đoái hoài. Vì bản thân quá thất bại nên hắn luôn mong người khác cũng tệ hại như mình, hoặc chủ động bôi nhọ họ để tìm cảm giác thỏa mãn ảo.
Phó Chí Tắc không có hứng thú lướt xem thêm, anh trực tiếp làm trống album của hắn, xóa sạch các bản sao lưu trên đám mây rồi ném trả điện thoại. Anh thậm chí còn chẳng buồn nói với hắn lấy một lời.
Vân Li thì bồi thêm một câu: “Lần sau còn để tôi bắt gặp anh làm chuyện này, anh cứ chuẩn bị tinh thần vào tù ngồi đi.” Giọng điệu của cô có chút lạnh lẽo.
Lúc đi xuống lầu, Vân Li chú ý đến ánh mắt của Phó Chí Tắc, cô cảm thấy hành động vừa rồi của mình hơi quá bộc phát, liền do dự nói: “Trước kia hắn từng gửi cho em rất nhiều hình ảnh bôi nhọ anh, em thấy người này thực sự rất biến thái.” Lần này còn dám ghi âm trộm, Vân Li càng nghĩ càng thấy sởn gai ốc. Cô cảm thấy không thoải mái, dừng bước nhìn Phó Chí Tắc.
Phó Chí Tắc vốn là người chẳng sợ điều gì, anh nhàn nhạt đáp: “Đừng lo lắng.”
Vân Li nói: “Dạ, em không lo cho mình, em chỉ muốn bảo vệ anh thôi. Chắc chắn không chỉ có mình Trần Lệ Vinh, ngoài kia hẳn còn nhiều người vì thấy anh ưu tú mà sinh lòng đố kỵ rồi bôi nhọ.”
Bản thân bất tài, lại ghen ghét với sự xuất sắc của người khác nên chỉ biết dùng những thủ đoạn hạ đẳng sau lưng để hạ bệ đối phương. Vì quá ưu tú nên Phó Chí Tắc đã phải chịu không ít tổn thương từ những sự đố kỵ đó. Cũng may, anh không phải là người yếu đuối. Ít nhất là sau khi ở bên cạnh cô, anh đã khác trước.
Cô dừng lại, chân thành nói: “Em chỉ cảm thấy anh là người tuyệt vời nhất trên đời, anh xứng đáng được cả thế giới này yêu thương.”
“Anh không cần cả thế giới yêu anh.” Phó Chí Tắc rũ mắt. Hai người đã đi xuống dưới lầu, những sợi bông gòn bay lơ lửng trên không trung, khẽ lướt qua mặt cô làm cô thấy hơi ngứa. Anh khẽ mấp máy môi: “Giữa dòng đời này, chỉ cần có em yêu anh là đủ rồi.”
“Vậy em bảo đảm với anh,” Vân Li ngẩng đầu nhìn anh, “Trong số đó, nhất định sẽ luôn có em.”
Sau khi thốt ra những lời này, Vân Li mới nhận ra hóa ra một mối quan hệ yêu đương chân chính là như thế. Giờ phút này, họ thành thật và tin tưởng nhau, ủng hộ và bao dung lẫn nhau. Cô cảm nhận rõ rệt rằng anh là lớp áo giáp của cô, và cô cũng chính là lớp áo giáp che chở cho anh.
Hai ngày nữa là sinh nhật của Trần Kim Bình. Hôm đó Phó Chí Tắc sẽ về ăn trưa cùng ba mẹ. Vân Li đã tỉ mỉ chọn một món quà và nhờ anh mang tới. Nhận lấy món quà, Phó Chí Tắc vẫn tiếp tục viết luận văn mà không nói lời nào.
Vân Li nhịn không được, hỏi: “Anh không hỏi xem em có muốn gặp bác gái không à?” Thông thường khi quan hệ đã ổn định và cô còn chuẩn bị quà sinh nhật chu đáo như vậy, việc gặp mặt người lớn là lẽ tự nhiên.
Phó Chí Tắc suy nghĩ một lát, nhìn cô rồi nói: “Anh muốn đi gặp ba mẹ em trước đã.”
Đề xuất Hiện Đại: Sau khi đón Bạch Nguyệt Quang về nước, Tổng giám đốc Phó bị vợ đá
[Pháo Hôi]
Bộ này hay quá, hóng truyện ạ