Chiết Ánh TrăngChương 80
Đến giờ ăn tối, Phó Chí Tắc và Vân Li vừa hoàn thành xong kế hoạch cho luận văn ngày hôm nay, cả hai liền bắt xe đến một trung tâm thương mại gần Đại học Công nghệ Tây Khoa.
Phó Chí Tắc hỏi: “Em muốn ăn gì?”
Tiếng người náo nhiệt trong tiệm thịt nướng tỏa hương thơm nức mũi, Vân Li đứng nhìn chằm chằm một hồi lâu, khẽ nuốt nước miếng rồi lại kiên quyết nói: “Ăn cháo.”
Tìm được một quán cháo nổi tiếng, Phó Chí Tắc đi lấy số nhưng vẫn còn phải chờ mười bàn nữa. Thấy Vân Li vì đói mà xoa xoa bụng, anh hỏi: “Hay là đổi tiệm khác nhé?”
“Không đổi.” Nói xong, Vân Li véo nhẹ vào hông anh một cái: “Sau này nếu anh còn để bụng đói mà uống cà phê, chúng ta sẽ ăn cháo cả ngày.”
Phó Chí Tắc muốn cô được ăn tối sớm hơn nên khẽ chỉ ra sơ hở trong lời nói của cô: “Trưa nay anh không có uống.”
Cô bướng bỉnh đáp: “Em đang nói chuyện sau này mà!”
Anh lại vòng về ý ban đầu: “Vậy thì tối nay không cần phải uống cháo nữa.”
Vân Li nhìn chằm chằm anh, cảm thấy tối nay anh có chút thích tranh luận. Thấy anh nói mãi không thôi, nét mặt cô mới giãn ra, bắt đầu chơi xấu: “Nhưng giờ em lại muốn ăn cháo cơ.”
Giọng cô có chút nũng nịu, Phó Chí Tắc bật cười, dắt cô đến tiệm bánh ngọt bên cạnh định tìm món gì đó cho cô lót dạ trước.
Đúng lúc đó, từ khóe mắt anh thoáng thấy một bóng người quen thuộc. Bước chân anh khựng lại, tầm mắt dừng trên người Chu Điều cách đó mấy chục mét. Anh ta đang cùng vài đồng nghiệp vội vã đi về phía tiệm lẩu.
Anh dừng lại một chút, định bước về hướng đó nhưng thấy Chu Điều đã vào trong tiệm nên lại thôi.
Vân Li vốn hẹn gặp Chu Điều vào ngày mai, không ngờ lại tình cờ đụng mặt ở trung tâm thương mại. Cô chú ý đến phản ứng của Phó Chí Tắc, thế là trực tiếp kéo anh vào tiệm lẩu đó luôn.
Sau khi tìm được chỗ ngồi, Vân Li gọi một nồi lẩu hai ngăn. Cô hỏi: “Anh muốn gặp anh ta không?”
“Ừ.” Anh im lặng một lúc rồi nói tiếp: “Nhưng cũng lâu rồi chúng anh không liên lạc.”
Anh ngước mắt nhìn Vân Li, thấy cô đang suy nghĩ gì đó rồi bỗng nhiên đứng dậy bảo: “Em đi lấy nước chấm đây.”
Vân Li đi đến khu vực gia vị, sau khi quan sát kỹ mới tìm thấy bàn của Chu Điều. Trên bàn đã ngồi đầy người, họ đang trò chuyện rất rôm rả.
Mỗi bước tiến lại gần, cô lại phải tự trấn an tâm lý cho chính mình, cho đến khi chạm phải ánh mắt của Chu Điều.
Cô nhanh chóng nói một câu: “Tổ trưởng, tôi và bạn trai đang ăn ở đằng kia ạ” rồi lập tức rời khỏi hiện trường.
Sau khi cô trở lại chỗ ngồi chưa được bao lâu, Chu Điều đã tìm đến bàn của họ. Vân Li tinh ý lấy cớ đi vệ sinh để nhường lại không gian riêng cho hai người đàn ông.
Chu Điều đánh giá Phó Chí Tắc từ đầu đến chân mấy lượt, như thể thấy chuyện gì đó buồn cười lắm mà che miệng cười: “Bao nhiêu năm rồi mà chẳng thay đổi gì cả, vẫn cứ trắng trẻo gầy gò như thế.”
Hồi mới quen biết, Phó Chí Tắc vẫn còn là một thiếu niên với tứ chi mảnh khảnh. Vì tập cầu lông từ nhỏ nên đôi chân anh rất dài và săn chắc, đường nét cơ bắp vô cùng cân đối.
Trước kia, đám bạn thường hay trêu chọc Phó Chí Tắc trông xinh như con gái. Vì bị trêu quá nhiều nên suốt thời đại học anh gần như không bao giờ mặc quần đùi, mãi cho đến khi trưởng thành hẳn, vóc dáng mới định hình rõ rệt hơn.
Ánh mắt Phó Chí Tắc chuyển sang cái bụng đã bắt đầu phát tướng của Chu Điều. Tay chân anh ta vẫn bình thường, nhưng vì ngồi văn phòng nhiều nên vòng hai có chút đầy đặn.
“Bao nhiêu cân rồi?” Một câu hỏi chọc đúng chỗ hiểm.
Chu Điều nhướng mày: “Tám mươi ký, còn cậu?”
Phó Chí Tắc bình tĩnh đáp: “Không nhiều lắm.”
“Thôi đi ông bạn.” Chu Điều khẽ đẩy anh một cái: “Cái thân hình này của cậu, bao nhiêu năm rồi cũng không chịu ăn uống cho tử tế. Cơm là để ăn chứ có phải để trả tiền đâu.”
“Phó Chí Tắc, cái đồ chết tiệt này, ba năm trời cậu không thèm đếm xỉa gì đến thằng bạn cùng phòng cũ này luôn đấy.” Chu Điều cười như không cười, ngồi xuống đối diện anh. Phó Chí Tắc im lặng một lát rồi chân thành nói: “Xin lỗi.”
Chu Điều ngẩn người, bị vẻ nghiêm túc của anh làm cho buồn cười. Anh ta vẫy vẫy tay, vẻ mặt không chút để bụng: “Được rồi, đừng có làm bộ làm tịch như phụ nữ thế, chúng ta xóa sạch nợ cũ.”
Coi như mọi chuyện chưa từng xảy ra, cách họ đối xử với nhau vẫn thân thiết như ngày nào.
Chu Điều rít một hơi thuốc lá điện tử rồi hỏi: “Lần trước có người nói với tôi là cậu bắt đầu hút thuốc rồi à?”
“Bỏ rồi, bạn gái không thích.”
Phó Chí Tắc liếc nhìn về phía cửa, Vân Li vẫn chưa quay lại.
“Ồ, là cô bé lúc nãy hả? Sang năm tốt nghiệp cô ấy sẽ về tổ của tôi đấy.” Chu Điều nhớ lại sơ yếu lý lịch của Vân Li, đột nhiên hỏi: “Cô ấy nhỏ hơn chúng ta 5 tuổi đúng không?”
Phó Chí Tắc đáp: “Ừ.”
Chu Điều hít một hơi lạnh: “Đàn em khóa dưới à?”
Phó Chí Tắc liếc anh ta: “Ừ.”
Chu Điều cười: “Đúng là đồ cầm thú.”
“...”
Hai người tán gẫu thêm một lúc, Chu Điều hỏi: “Làm tí rượu không?”
Thấy Phó Chí Tắc có vẻ do dự, Chu Điều cười xấu xa: “Cậu cũng bị vợ quản nghiêm quá nhỉ? Hồi đó tôi đã bảo rồi mà, cái tính của cậu sau này chắc chắn sẽ bị bà xã nắm thóp cho xem.”
Phó Chí Tắc thản nhiên đáp: “Không có.”
Thấy anh cúi đầu bấm điện thoại, Chu Điều hỏi: “Cậu gọi món à? Gọi rượu trắng nhé.” Nghe giọng điệu này là anh ta không định quay về bàn của mình nữa rồi.
“Không phải.” Phó Chí Tắc thuận miệng trả lời: “Anh hỏi bạn gái xem có được uống không đã.”
“...”
Vân Li đang lang thang vô định trong trung tâm thương mại thì nhận được ba tin nhắn liên tiếp từ Phó Chí Tắc.
“Chu Điều muốn uống rượu.”
“Rượu trắng.”
Hai phút sau, anh lại gửi thêm một câu để chứng minh sự trong sạch của mình: “Không phải anh muốn uống đâu.”
Vân Li siết chặt điện thoại, mím môi suy nghĩ. Uống rượu trắng vốn dĩ chẳng tốt gì cho dạ dày, bản năng khiến cô muốn quay lại ngăn cản ngay lập tức.
Nhưng đứng chôn chân tại chỗ một lúc, tay cô dần nới lỏng ra.
Chu Điều hẳn là một trong số ít những người bạn thân thiết của Phó Chí Tắc. Đối với anh, vì lý do cá nhân mà đơn phương cắt đứt tình bạn này, trong lòng chắc chắn luôn cảm thấy có lỗi.
Khi Vân Li quay lại chỗ ngồi, cô thấy Chu Điều đã bắt đầu ngà ngà say, còn ly rượu của Phó Chí Tắc vẫn chưa động vào. Cô chủ động lên tiếng: “Hai anh cứ uống đi, lát nữa em lái xe nên không uống được.”
Nghe vậy, Phó Chí Tắc mới cầm ly lên chạm với Chu Điều một cái.
Lúc trò chuyện, hai người họ có vẻ khá thoải mái và phóng khoáng, Phó Chí Tắc không còn vẻ trầm mặc như thường ngày ở phòng thí nghiệm. Vân Li tinh ý không chen ngang vào câu chuyện của họ. Bỗng cô cảm thấy có gì đó trong tay mình, liền cúi xuống nhìn.
Phó Chí Tắc một tay chống cằm nói chuyện với Chu Điều, tay kia lại đang nhẹ nhàng nhào nặn lòng bàn tay cô.
Uống hết nửa chai rượu, Chu Điều gọi một đĩa ớt lớn đổ vào nồi lẩu.
Vân Li định ngăn lại thì Chu Điều đã nhanh nhảu nói: “Tiểu Li, cô đừng nhìn cậu ta như thế, cậu ta ăn cay giỏi lắm đấy. Ngày trước mỗi lần đi ăn, chúng tôi đứa nào đứa nấy mồ hôi đầm đìa, môi sưng vù cả lên, chỉ có mình cậu ta là vẫn bình thản ăn như không có chuyện gì.”
Anh ta cầm đũa, chậm rãi kể cho Vân Li nghe: “Có một lần tôi đi tán tỉnh một cô gái, vốn dĩ hai bên cũng có ý với nhau rồi, thế là hai phòng ký túc xá rủ nhau đi ăn lẩu cay. Lúc đó tôi bị cay đến mức nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, khổ nỗi là cái tên này lại ngồi ngay cạnh tôi.”
“Đã thế thỉnh thoảng cậu ta còn đưa khăn giấy cho tôi nữa chứ.” Chu Điều ngẫm nghĩ một chút: “Bình thường ngoại hình của chúng tôi cũng đâu có chênh lệch đến mức một trời một vực như vậy đâu.”
Vân Li nhìn Chu Điều rồi lại nhìn Phó Chí Tắc. Cô tự nhận mình là “tình nhân trong mắt hóa Tây Thi” nên chỉ im lặng không nói gì.
“Sau bữa lẩu đó, cô gái kia không bao giờ thèm để ý đến tôi nữa, bảo là tôi trông xấu quá.” Chu Điều vừa nói vừa cười: “Lúc đó Phó Chí Tắc thế mà lại bồi thêm cho tôi một câu: Chẳng lẽ cô ấy nói không đúng sự thật sao?”
Phó Chí Tắc im lặng liếc anh ta một cái.
Vân Li khó mà tưởng tượng nổi hình ảnh đó, cô chỉ biết mỉm cười e thẹn rồi cúi đầu.
“Nhưng mà cậu ta vẫn còn chút lương tâm. Ngày hôm sau cậu ta đã huy động mấy anh em trong trường điên cuồng bình luận trên diễn đàn cho tôi, tung hô tôi là viện thảo của trường.” Chu Điều uống một ngụm nước, nhàn nhã kể tiếp: “Kết quả là cô nàng kia dẫn theo cả đám bạn cùng phòng vào bình luận đúng một câu duy nhất.”
“Chu Điều là viện thảo, vậy thì bạn cùng phòng của cậu ta – Phó Chí Tắc chính là giáo thảo, quốc thảo rồi! Trời ạ, sau mỗi câu nói đều là sáu bảy cái dấu chấm than liền.”
“...”
Phó Chí Tắc lập tức giật lấy ly rượu của anh ta: “Uống ít thôi.”
Thấy Phó Chí Tắc chỉ gắp đồ ăn ở ngăn nước lèo thanh đạm, Chu Điều tỏ vẻ chê bai: “Mới có mấy năm mà đã không ăn được cay nữa rồi à?”
“Dạ dày anh ấy không được tốt lắm ạ.” Vân Li thay Phó Chí Tắc giải thích.
***
Kỳ nghỉ Quốc khánh kết thúc, Hạ Tòng Thanh trở về vào ngày cuối cùng. Theo sau cô là Phó Chính Sơ với hai tay xách nách mang đủ thứ túi lớn túi nhỏ.
Sau khi chào hỏi mọi người, Phó Chính Sơ nói: “Con xuống dưới trước đây, con sợ tiểu cữu chờ lâu quá lại lái xe đi mất.”
“À đúng rồi.” Hạ Tòng Thanh nhìn sang Vân Li: “Li Li, tiểu cữu của tớ đang chuẩn bị đưa thằng bé này về trường, cậu có muốn đi cùng họ không? Như vậy lát nữa không cần phải gọi xe nữa.”
Theo kế hoạch, Vân Li định ở lại cùng Đặng Sơ Kỳ gọi đồ ăn về, ăn xong mới đi. Cô vốn định từ chối nhưng chưa kịp mở lời thì Đặng Sơ Kỳ đã nhanh nhảu đồng ý hộ.
“Hay quá, đi luôn đi!”
Chạm phải ánh mắt nghi hoặc của Vân Li, Đặng Sơ Kỳ nháy mắt, cố tình lấp liếm: “Cậu đi về một mình muộn thế này tớ không yên tâm đâu, giờ có xe đi nhờ thì tội gì không đi!”
Vân Li thật sự không thể ngó lơ cái ý đồ gán ghép lộ liễu trong mắt cô bạn thân.
Một lúc sau, Vân Li uyển chuyển nói: “Nhưng tớ còn phải thu dọn đồ đạc, chắc mất một lúc đấy.”
Lúc này Phó Chính Sơ lại tỏ vẻ không sao cả, cậu nhóc ngồi xuống lấy điện thoại ra: “Để con nói với tiểu cữu một tiếng, bảo chú ấy chờ một chút.”
“...”
Đặng Sơ Kỳ vạch trần cô: “Cậu có gì mà phải dọn dẹp lâu thế, với lại có mấy thứ cứ để lại đây đi, dù sao sau này cậu cũng còn qua đây nữa mà.”
Vân Li chẳng còn cách nào khác, đành phải vào phòng thu xếp đồ đạc.
Vừa ra đến cửa, Hạ Tòng Thanh chợt nhớ ra: “Đúng rồi Li Li, hai ngày nay về nhà tớ quên mất, tớ vừa gửi cho cậu mấy thông tin tuyển dụng đấy, cậu xem thử xem có hứng thú với chỗ nào không.”
Vân Li ngẩn người, cô vốn tưởng Hạ Tòng Thanh chỉ nói xã giao thôi chứ không muốn làm phiền cô ấy.
Hạ Tòng Thanh bổ sung thêm: “Còn một chỗ tớ nghe Từ Thanh Tống nói, bên EAW đang cần tuyển một chuyên viên hành chính nhân sự, lát nữa tớ gửi WeChat của nhân sự bên đó cho cậu nhé.”
...
Vài ngày sau, Vân Li lại ngồi trên chiếc xe này một lần nữa.
Sau khi xe khởi hành, để Vân Li đỡ ngại ngùng, Phó Chính Sơ chủ động bắt chuyện: “Chị Li Li, dạo này chị đang tìm việc ạ?”
“Đúng vậy.”
“Chị định vào EAW sao?” Nói đến đây, giọng Phó Chính Sơ có chút oán hận: “Đáng lẽ hè này em cũng được đi thực tập rồi, thế mà ngày nào cũng bị mẹ lôi đi trông cửa hàng.”
“...”
Vân Li liếc nhìn Phó Chí Tắc một cái, không biết nên trả lời thế nào.
“Em thấy vào EAW cũng tốt mà, ít nhất là đãi ngộ cao, anh họ em đối với nhân viên hào phóng lắm.” Phó Chính Sơ chẳng hề hay biết gì, cứ thế thao thao bất tuyệt: “Hơn nữa tiểu cữu cũng làm ở đó, hai người còn có thể giúp đỡ lẫn nhau.”
Nói xong, cậu chàng còn quay sang tìm kiếm sự đồng tình: “Đúng không tiểu cữu?”
Phó Chí Tắc liếc nhìn cậu một cái sắc lẹm.
Có lẽ bị ánh mắt đó làm cho khiếp sợ, Phó Chính Sơ không dám mượn danh nghĩa khách sáo để gây phiền phức cho Phó Chí Tắc nữa. Cậu ta lập tức thu mình lại, tìm một lý do chính đáng hơn: “Chị Li Li, vả lại nhà chị cũng ở gần khu Hải Thiên Thành, đi làm ở đó cũng thuận tiện.”
Vân Li tuy không nói gì nhưng trong lòng không khỏi cảm thấy có chút chột dạ.
“Ừm, để chị về cân nhắc thêm.”
Chiếc xe lăn bánh, đi qua Đại học Công nghệ Nam Vu rồi mới đến khu chung cư của cô. Phó Chính Sơ xuống xe trước, trên xe chỉ còn lại hai người. Sự im lặng bao trùm không gian.
Vân Li thậm chí có cảm giác như quay lại cái đêm đầu tiên hai người gặp nhau, chỉ khác là lần này vị trí của cô đã chuyển ra ghế sau. Cô thầm nghĩ về tình cảnh hiện tại.
Dưới góc nhìn của đối phương, cô giống như một người lạ bỗng dưng có những hành động kỳ lạ, rồi lại đột ngột muốn vào làm cùng công ty với anh. Bất cứ ai bình thường cũng sẽ cảm thấy cô có ý đồ không tốt.
Vân Li đang phân vân không biết có nên giải thích một chút hay không.
Chưa kịp mở lời thì Phó Chí Tắc ở phía trước đột nhiên lên tiếng: “Vân Li Li?”
Vân Li ngẩn người. Cái tên của cô qua chất giọng trầm thấp của anh dường như trở nên mềm mại và êm ái hơn hẳn. Thậm chí... còn có chút đáng yêu?
Còn chưa kịp định thần xem xưng hô đó từ đâu ra, cô lại nghe anh hỏi: “Cái bánh kem hôm trước em mua ở tiệm nào vậy?”
“Bánh kem ạ?” Cô nhanh chóng nhận ra anh đang nói đến món bánh cuộn: “Là tự em làm đấy.”
Phó Chí Tắc khựng lại một chút rồi không nói gì thêm: “Ừ.”
Vân Li cẩn thận hỏi: “Có chuyện gì sao anh?”
Phó Chí Tắc: “Người lớn trong nhà anh rất thích.”
“À ra vậy, mỗi lần làm em đều làm rất nhiều, một mình ăn không hết, để trong tủ lạnh cũng lãng phí.” Vân Li nói: “Nếu người nhà anh thích, lần tới làm xong em có thể mang cho anh một ít.”
Vừa vặn xe đã dừng trước cổng tiểu khu, Phó Chí Tắc đáp: “Cảm ơn em, nhưng không cần phiền phức vậy đâu.”
Dù Vân Li đã quen với việc bị từ chối, cô vẫn không khỏi thầm cảm thán trong lòng: Người đàn ông này đúng là một bức tường đồng vách sắt mà.
Đề xuất Cổ Đại: Gả Kim Thoa
[Pháo Hôi]
Bộ này hay quá, hóng truyện ạ