Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 79

Chiết Ánh TrăngChương 79

Cho đến tận ngày hôm trước khi chính thức gửi thông tin, đồng nghiệp Trương Nghiên Hân vẫn chưa phản hồi tin nhắn.

Vân Li muốn thông qua Chu Điều để liên lạc với ba mẹ của Giang Uyên. Đã nhiều năm trôi qua, họ vẫn luôn giữ thái độ im lặng, không mảy may đáp lại Phó Chí Tắc. Ở một góc độ nào đó, Vân Li có thể thấu hiểu được động cơ và cách hành xử của họ. Thế nhưng, dù cả hai phía đều là những người chịu tổn thương, Phó Chí Tắc cũng không nên cứ mãi sống trong sự dằn vặt và áy náy như vậy.

Vân Li trằn trọc trở mình. Trong lúc chờ đợi tin nhắn, cô đã làm một việc mà trước đây mình chưa từng đủ can đảm để thực hiện. Cô chủ động kết bạn với tất cả những người trong nhóm liên hoan công ty, không quên gửi kèm lời tự giới thiệu: “Xin chào, tôi là Vân Li, nhân viên mới sẽ nhận chức vào năm sau.”

Trong lúc cô đang gửi yêu cầu, đã có vài người chấp nhận lời mời. Việc phải đối mặt với mười mấy người cùng lúc khiến mức độ lo âu của Vân Li tăng vọt. Sau khi hoàn tất lượt kết bạn, cô ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, rồi chợt nhớ đến “công cụ hình người” mang tên Vân Dã. Cô lập tức gọi điện cho cậu em trai: “Vân Dã, đăng nhập vào WeChat của chị đi.”

Vân Dã hỏi với giọng uể oải: “Làm gì thế...” Tuy hỏi vậy, cậu vẫn thuần thục đăng nhập theo mã QR mà chị gái vừa chụp gửi qua.

Vân Li hỏi: “Em có thấy tin nhắn gần đây nhất không?”

Vân Dã liếc nhìn ảnh đại diện rồi thốt lên: “Anh rể gửi cho chị à?”

Vân Li vội vàng dặn dò: “Em không được nhìn lén tin nhắn riêng của chị đâu đấy.”

Vân Dã cạn lời. Vừa muốn người ta xem hộ, lại vừa cấm người ta nhìn, cậu thấy đầu óc chị mình đúng là có vấn đề.

Vân Li tiếp tục: “Em xem này, chị vừa kết bạn với mười mấy người đồng nghiệp mới, em giúp chị trả lời xã giao với họ một chút đi. Trừ người tên Chu Điều ra nhé.”

Vân Dã im lặng chấp nhận số phận. Đây không phải lần đầu tiên cậu phải làm việc này cho chị mình. Mỗi khi phải trả lời tin nhắn hay nghe điện thoại của người lạ, Vân Li thường rơi vào trạng thái băn khoăn và lo âu tột độ, cuối cùng toàn đẩy sang cho cậu xử lý. Cậu cụp mắt, bắt đầu gõ phím trả lời từng người một cách điêu luyện.

Vì số lượng người quá đông, cậu dùng phím tắt để mở nhanh các cửa sổ tin nhắn mới. Thật không khéo, cậu lại mở đúng khung chat của Phó Chí Tắc. Ngoài cái ảnh đại diện quen thuộc, Vân Dã chẳng tìm thấy dấu hiệu nào khác để nhận ra đây là tài khoản của anh rể tương lai, bởi cái tên ghi chú trên màn hình lại là “Bà xã”.

Da gà da vịt của Vân Dã nổi hết cả lên khi thấy đối phương gửi tới một biểu tượng cảm xúc: “[Nhớ em]”. Cậu cảm thấy tinh thần mình vừa phải chịu một cú đòn chí mạng, chỉ muốn tắt ngay máy tính cho rảnh nợ. Cậu lạnh lùng gõ lại một chữ: “Ừ.”

Kéo lên phía trên, cậu thấy tin nhắn trước đó của Vân Li: “Em vừa làm bánh mì nướng sữa bò Hokkaido cho anh đấy, bột mới lên men xong, ngày mai em mang qua cho anh. Chắc là đủ cho anh ăn sáng trong ba ngày.” Kèm theo đó là hình một chú gấu ôm trái tim thắm thiết.

Vân Dã vẫn miệt mài giúp chị trả lời tin nhắn, nhưng tâm lý bắt đầu mất cân bằng. Cậu hỏi qua điện thoại: “Chị ơi, em cũng muốn ăn bánh mì nướng.”

Vân Li đáp lại không cần suy nghĩ: “Em ra siêu thị mà mua, năm đồng một túi thôi. Chị làm cái này tốn thời gian lắm.”

Vân Dã nghẹn lời.

Vân Li lại bồi thêm một câu: “Nếu không có tiền thì bảo chị, chị phát bao lì xì cho.”

Vân Dã ấm ức giúp chị mình hàn huyên với đồng nghiệp suốt một tiếng đồng hồ. Sau khi cúp máy, cậu thấy Vân Li thật sự gửi bao lì xì sang. Nhấp vào mở, đúng là năm đồng thật.

Chu Điều là người cuối cùng chấp nhận lời mời kết bạn. Vân Li cân nhắc từng chữ, gửi tin nhắn giải thích mình là bạn gái của Phó Chí Tắc và muốn hẹn gặp anh ta để nói chuyện. Hai người chốt lịch hẹn ăn tối vào hai ngày sau.

Sáng sớm hôm sau, Vân Li tự tay cắt bánh mì nướng rồi đóng gói cẩn thận. Khi xe dừng lại trước Viện Kiểm soát, cô vừa bước xuống đã thấy Phó Chí Tắc đang đứng đợi dưới gốc cây trước tòa nhà. Cô chạy bước nhỏ về phía anh: “Sao anh lại xuống tận đây?”

Phó Chí Tắc cúi nhìn cô. Hôm nay cô mặc một chiếc váy màu vàng nhạt, mái tóc dài buông xõa đến thắt lưng, gương mặt trắng ngần hơi ửng hồng vì chạy nhanh. Anh dịu dàng đáp: “Đón em.”

Anh tự nhiên đỡ lấy túi đồ trên tay cô, rồi mở rộng bàn tay còn lại, lặng lẽ nhìn cô. Dù họ đã làm việc này rất nhiều lần, nhưng mỗi khi thấy anh kiên nhẫn đứng đó chờ mình, trái tim Vân Li vẫn không khỏi lỗi nhịp. Cô đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay hơi lành lạnh của anh. Hơi ấm từ anh dần lan tỏa, bao bọc lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô rồi khẽ siết nhẹ.

Lúc này mới hơn bảy giờ sáng, phần lớn mọi người trong văn phòng phải sau mười giờ mới đến. Phó Chí Tắc đặt túi bánh mì lên bàn làm việc. Trên màn hình máy tính là bản luận văn đang viết dở, xung quanh rải rác vài tờ giấy ghi chú, chứng tỏ anh đã bắt đầu làm việc từ khá sớm.

Vân Li ngửi thấy mùi cà phê đậm đặc trong không khí, cô nhạy bén hỏi: “Bữa sáng của anh đâu?”

Ánh mắt Phó Chí Tắc dời xuống túi bánh mì cô vừa mang đến: “Đây này.”

Vân Li nhíu mày, hít hà mùi hương trong phòng: “Anh uống cà phê rồi à?”

Thấy cô cau mày, Phó Chí Tắc hơi nghiêng đầu, lưỡng lự một lúc xem có nên nói thật hay không. Nhìn thấy Vân Li mím môi, anh mới chậm rãi “ừ” một tiếng.

Nụ cười trên môi Vân Li vụt tắt: “Uống khi bụng đói sao?” Ai cũng biết thói quen này cực kỳ có hại cho dạ dày, nhất là với người từng phẫu thuật như anh.

Phó Chí Tắc giữ im lặng. Một lúc sau, anh mới khẽ khàng biện minh khi quan sát vẻ mặt của cô: “Ca phẫu thuật đã xong từ một năm rưỡi trước rồi, anh cũng lành hẳn rồi mà.”

Cô hoàn toàn không tin: “Lần trước anh còn chẳng ăn nổi một miếng bánh ngàn lớp, giờ lại dám uống cà phê lúc bụng rỗng?”

Phó Chí Tắc nắm chặt tay cô, thuận theo lời cô nói: “Ừ, không ăn nổi thật.”

Thái độ nhận lỗi quá nhanh và có phần “trơn tuột” của anh khiến Vân Li cảm thấy như mình vừa tung một cú đấm vào bông vải. Cơn giận trong lòng cô không những không tan mà còn như bị đổ thêm dầu vào lửa. Cô lầm lì không nói gì, nhưng vẫn mở túi lấy ra hai lát bánh mì đưa cho anh.

Phó Chí Tắc không đụng vào bánh mì, mà chỉ đăm đăm nhìn cô. Đây có lẽ là lần đầu tiên anh thấy Vân Li thực sự nổi giận – ít nhất là trong ký ức của anh. Cả hai nhìn nhau trân trân, bầu không khí bỗng chốc trở nên nghiêm túc như buổi đối thoại giữa giáo viên chủ nhiệm và học sinh cá biệt.

Bình thường Vân Li rất ít khi bộc lộ sự khó chịu, cô thường chọn cách kìm nén cảm xúc vào trong. Lần duy nhất cô phát hỏa với anh chính là lần bùng nổ dẫn đến cuộc chia tay năm đó. Lần này, cô không muốn trong lòng có vướng mắc, nên vừa bực bội vừa cố giữ giọng thương lượng: “Anh nói xem, em đang giận anh đấy, em nên phát hỏa thế nào cho đúng đây?”

Khi cô nổi giận, ánh mắt vốn dịu dàng bỗng trở nên sắc sảo và có phần lấn lướt. Tuy nhiên, ngữ khí mang tính thảo luận của cô đã làm dịu đi tính công kích. Phó Chí Tắc nhìn cô, hỏi ngược lại: “Để anh quyết định sao?”

Vân Li gật đầu: “Tham khảo ý kiến của anh một chút.”

Tình huống này quả thật rất kỳ quặc. Vân Li tự nhận mình không giỏi xử lý mâu thuẫn, nên đành phải nhờ đến người có chỉ số EQ cao nhất tại hiện trường tư vấn, dù chính người đó là kẻ vừa chọc giận cô.

Phó Chí Tắc cúi người, chủ động đưa mặt sát lại gần môi cô: “Hôn một cái đi. Hôn xong là hết giận ngay.”

Vân Li lườm anh một cái: “Anh chọc em giận, giờ lại còn đòi em hôn anh, anh không thấy mình quá đáng lắm sao?”

Phó Chí Tắc bật cười: “Vậy để anh hôn em cũng được mà.”

Sự dỗ dành của anh khiến tâm trạng Vân Li khá hơn đôi chút. Cô chỉ vào má mình: “Hôn chỗ này này.”

“Ừ.” Phó Chí Tắc áp sát lại, nhưng đôi môi mỏng của anh lại phớt qua môi cô như chuồn chuồn đạp nước: “Nhầm chỗ mất rồi.”

Nhân lúc Vân Li còn chưa kịp phản ứng, anh lại nhẹ nhàng hôn lên má cô một cái: “Lần này thì đúng chỗ rồi nhé.”

Nét mặt Vân Li đã giãn ra, chỉ có cái cằm là vẫn còn hơi bướng bỉnh. Thấy vậy, Phó Chí Tắc bồi thêm một câu: “Đừng giận nữa, anh sai rồi.”

Nhận lỗi nhanh thật đấy. Vân Li cảm giác mỗi khi ở bên mình, Phó Chí Tắc đều trở nên mềm mỏng lạ thường. Cô chẳng tài nào giận nổi nữa, chỉ biết cằn nhằn: “Dạ dày anh không tốt, đừng bao giờ uống cà phê khi bụng đói nữa.”

Phó Chí Tắc ngoan ngoãn gật đầu.

“Anh đừng có chỉ gật đầu suông, phải ghi nhớ trong lòng ấy.”

Dù cô nói gì, Phó Chí Tắc cũng đều gật đầu tán thành. Thấy thái độ của anh tốt như vậy, Vân Li lại tự thấy vừa rồi mình hơi quá lời. Cô ngập ngừng một hồi rồi lí nhí: “Thật ra... vừa rồi em cũng không nên gắt với anh như thế.”

Cảm thấy Phó Chí Tắc dạo này hiền lành quá mức, cô ra vẻ dạy dỗ: “Anh cũng phải có nguyên tắc của mình chứ, đừng có hở chút là nhận sai dễ dàng như vậy.” Nói xong cô chợt thấy có gì đó sai sai, lại bồi thêm: “Nhưng mà đúng là anh sai thật.”

Phó Chí Tắc xé một miếng bánh mì đưa vào miệng nhai kỹ. Chờ cô nói xong, anh mới thong thả buông một câu: “Anh chỉ nhận sai với mỗi mình em thôi.”

Cơn giận của Vân Li hoàn toàn tan biến. Cô ngồi xuống cạnh anh, sực nhớ đến chuyện ở công ty nên thuận miệng kể: “Tối qua có đồng nghiệp hỏi em có muốn đi làm sớm không. Họ bảo sắp tới có một dự án trò chơi VR hợp tác với bên anh Từ Thanh Tống. Thấy em có kinh nghiệm thực tập liên quan nên họ muốn mời em tham gia nhóm dự án.”

Phó Chí Tắc đã sớm nghe tin này từ phía Từ Thanh Tống. Anh hỏi: “Em có muốn đi không?”

“Muốn chứ, vì chúng ta từng làm việc cùng nhau ở EAW mà.” Vân Li chọn công việc này ban đầu là vì giờ giấc ổn định và nội dung thú vị, nhưng khi nghe đến việc hợp tác với EAW, cô bỗng khao khát được tham gia hơn bao giờ hết. Bởi vì dự án đó có dấu ấn của cả hai người.

Vân Li tiếp tục lẩm bẩm: “Nhưng em cũng lo tiến độ luận văn thạc sĩ. Em không muốn ngồi viết một mình đâu.” Cô liếc nhìn anh, “Nên em muốn đến đây tự học cùng anh. Có điều... em lại sợ có hai người thì em lại chẳng viết lách được gì.”

Phó Chí Tắc biết rõ còn cố hỏi: “Tại sao lại viết không được?”

Đôi khi, chỉ một câu hỏi của anh cũng khiến cô cứng họng. Phó Chí Tắc dường như rất thích thú khi thấy cô bộc lộ tình cảm trực tiếp, hoặc đơn giản là thích ngắm nhìn vẻ lúng túng vì thẹn thùng của cô. Thấy cô im lặng, anh nâng mí mắt, trêu chọc: “Là do em, hay là do anh?”

Nếu thừa nhận là do cô, chẳng khác nào nói cô không đủ định lực trước nhan sắc của anh. Vân Li lý nhí: “Tại anh đấy.”

Phó Chí Tắc cười khẽ: “Anh đã làm gì đâu?”

Vân Li lấy lại vẻ bình tĩnh, dõng dạc tuyên bố: “Anh chỉ cần ngồi đó thôi là đã cố tình quyến rũ em rồi. Vì anh cứ lù lù ở đó nên em mới không quản nổi đôi mắt và đại não của mình. Có lẽ anh thuộc kiểu người mà sự tồn tại thôi cũng đã là một cái lỗi rồi.”

Cô tuôn ra một tràng ngụy biện, chờ đợi anh phản bác. Nhưng Phó Chí Tắc hoàn toàn không có ý định tranh luận. Anh nghiêng đầu nhìn cô, hỏi khẽ: “Sao lại không quản nổi?”

Vì khi thấy anh, em chỉ muốn nhìn anh mãi thôi. Khi không thấy anh, em lại nhớ anh khôn nguôi. Từng giây từng phút, em đều không muốn rời xa anh.

Phó Chí Tắc suy nghĩ một chút: “Hình như em cũng chưa làm gì anh cả.” Ý anh là, cô nên làm gì đó để chứng minh rằng cô thực sự bị anh quyến rũ đến mức mất kiểm soát.

Thấy Vân Li vẫn im lặng, Phó Chí Tắc chậm rãi ghé sát mặt mình vào mặt cô, chóp mũi khẽ chạm nhau. Anh nhìn sâu vào đôi mắt sáng ngời với hàng mi cong vút của cô. Anh hỏi nhỏ: “Ngoài đôi mắt và đại não ra, những chỗ khác em có quản được không?”

Trong phòng không bật đèn, tấm rèm màu nâu bán trong suốt được kéo kín, xung quanh bàn làm việc là những chồng sách giáo khoa xếp ngay ngắn. Trong không gian này, vào những tháng ngày cuối cùng trước khi rời khỏi giảng đường, Vân Li cảm thấy người trước mặt mình chính là chàng thiếu niên rực rỡ trên khán đài năm nào.

Phó Chí Tắc dường như cũng đang cùng cô hồi tưởng về quá khứ. Lòng bàn tay anh khẽ chạm vào mái tóc dài của cô – mái tóc mà năm cấp ba cô cũng từng để như thế. Không gian xung quanh quá đỗi tĩnh lặng, chỉ còn lại nhịp thở của hai người.

Giây tiếp theo, Vân Li chủ động phá vỡ sự im lặng bằng cách vòng tay ôm lấy cổ anh. Cô rướn người về phía trước, đẩy mạnh khiến Phó Chí Tắc lùi lại, tựa lưng vào chiếc tủ sắt phía sau. Tiếng va chạm lạch cạch của cánh cửa tủ khiến Vân Li hơi xao nhãng, nhưng đôi mắt sâu thẳm trước mặt vẫn không hề dời đi, thủy chung phản chiếu hình bóng cô.

Vân Li cong môi cười, trước khi đặt nụ hôn lên môi anh, cô khẽ thì thầm: “Chỗ nào em cũng không quản nổi hết.”

Đề xuất Huyền Huyễn: Ma Tu Cầu Sinh Chỉ Nam
Quay lại truyện Chiết Ánh Trăng
BÌNH LUẬN
Quyen Nguyen
Quyen Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Bộ này hay quá, hóng truyện ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện