Chiết Ánh TrăngChương 82
“Anh muốn gặp ba mẹ em trước sao?” Vân Li ngập ngừng lặp lại.
Nghĩ đến tính cách của Vân Vĩnh Xương, Vân Li vẫn cảm thấy ông sẽ tìm mọi cách để làm khó Phó Chí Tắc. Dù ông làm vậy vì muốn tốt cho cô hay vì lý do nào khác, đó vẫn là cách hành xử khiến Vân Li cực kỳ không thoải mái. Trong mắt cô, không một ai được phép chỉ trích Phó Chí Tắc.
Vân Li do dự nói: “Hay là để muộn một chút anh hãy gặp họ? Tư tưởng của ba mẹ em khá bảo thủ, có lẽ ngay từ đầu họ đã muốn thúc giục chuyện kết hôn rồi.” Cô mím môi: “Hơn nữa, họ luôn cảm thấy con gái yêu đương quá lâu sẽ là người chịu thiệt.”
Phó Chí Tắc không đưa ra ý kiến gì, chỉ thuận theo mà gật đầu. Mối quan hệ của hai người đang tiến triển tốt đẹp bỗng nhiên khựng lại trước vấn đề phụ huynh khiến Vân Li cảm thấy có chút hụt hẫng trong lòng.
Liếc nhìn vẻ mặt của cô, Phó Chí Tắc thản nhiên nói: “Thực ra tư tưởng của anh cũng tương đối bảo thủ.”
“...”
“Cũng có thể ngay từ đầu anh đã muốn thúc giục kết hôn rồi.” Anh vẫn đang viết hồ sơ, tầm mắt thậm chí còn chẳng dời đi, giọng điệu mang theo chút ý cười trêu chọc: “Hy vọng em đừng để ý.”
Nghe thấy vậy, Vân Li cũng bật cười: “Vậy anh thử thúc giục em xem nào.”
Phó Chí Tắc nhếch môi, hỏi ngược lại cô: “Em sẽ đồng ý chứ?”
Thấy sự chú ý của anh vẫn đặt trên tờ giấy, Vân Li nhìn chằm chằm anh vài giây, cố ý bày ra vẻ mặt rụt rè: “Không đồng ý đâu.”
Dường như đã đoán trước được câu trả lời, nhưng Phó Chí Tắc vẫn dừng công việc đang làm lại. Anh nhìn sâu vào mắt cô trong chốc lát, như đang suy tư điều gì đó rồi nói: “Vậy xem ra tư tưởng của em cũng khá bảo thủ nhỉ?”
Vân Li đáp: “Vâng.”
“Vậy thì em tới thúc giục kết hôn đi.” Phó Chí Tắc tựa lưng vào ghế làm việc, hơi ngả người ra sau, ánh mắt rơi thẳng trên gương mặt cô. Anh cười khẽ: “Anh sẽ đồng ý ngay.”
Buổi tối, sau khi Phó Chí Tắc đưa Vân Li về đến dưới lầu, cô cứ đứng khựng lại một lát, không chịu lên nhà. Phó Chí Tắc chiều theo ý cô, dẫn cô đi dạo quanh tiểu khu.
Ngày sinh nhật của Trần Kim Bình khiến anh nhớ tới một chuyện, anh rũ mắt nói với Vân Li: “Anh sẽ bù đắp cho em hai cái sinh nhật.” Những năm qua, anh đã bỏ lỡ tất cả các dịp sinh nhật của cô.
Phó Chí Tắc nói tiếp: “Ước hai nguyện vọng đi.”
Vân Li ngẩn người ra một lúc, rồi ngoan ngoãn nhắm mắt lại, hai tay đan vào nhau đặt dưới cằm, nghiêm túc nói: “Em hy vọng năm sau A Tắc vẫn có thể đón sinh nhật cùng em.”
“...” Phó Chí Tắc bật cười: “Em lãng phí một điều ước rồi. Anh chắc chắn sẽ ở đây mà.”
“Vậy em đổi lại, hy vọng mỗi một năm sau này A Tắc đều có thể đón sinh nhật cùng em.” Cô nhìn anh đầy mong đợi. Phó Chí Tắc nhìn lại cô, dịu dàng đáp: “Anh vẫn luôn ở đây thôi.”
“Còn điều thứ hai thì sao?”
Vân Li lặp lại động tác vừa rồi, thành thật nói: “Hy vọng mỗi một năm A Tắc đều có thể đón sinh nhật cùng em.”
“...” Phó Chí Tắc cười nhẹ: “Hai nguyện vọng này giống hệt nhau mà.”
Vân Li mở to mắt, vòng tay ôm lấy eo anh: “Bởi vì em rất muốn điều đó thành sự thật. Cho nên dù mọi điều ước đều giống nhau cũng không quan trọng. Chỉ cần nó thực hiện được, những thứ khác đều không còn ý nghĩa.”
Phó Chí Tắc còn chưa kịp nói gì, một giọng nói như sấm sét đột nhiên vang lên.
“Vân Li!”
Vân Li đứng sững tại chỗ, không biết phải phản ứng thế nào. Bình thường Vân Vĩnh Xương sẽ không ra ngoài vào giờ này, chính vì thế cô mới to gan dắt Phó Chí Tắc đi dạo trong tiểu khu.
Vân Vĩnh Xương bước ra từ bóng tối, sau khi nhìn rõ mặt Phó Chí Tắc, sắc mặt ông trở nên lạnh lùng. Ông chẳng thèm liếc nhìn Phó Chí Tắc lấy một cái mà đi thẳng về phía Vân Li: “Mày nói chia tay là lừa tao đúng không? Còn dám cùng thằng Vân Dã lừa tao cậu ta là trợ giảng của nó?”
Lần thứ hai gặp mặt, thái độ của Vân Vĩnh Xương đối với Phó Chí Tắc vẫn gay gắt như cũ. Vân Li định ngẩng đầu cãi lại trong cơn giận dữ, nhưng lại bị Phó Chí Tắc khẽ đè vai trấn an. Anh điềm tĩnh nói: “Chào bác ạ, sau khi quay lại trường, cháu có đảm nhiệm vị trí trợ giảng cho một số môn học.”
Nghe anh trả lời, Vân Vĩnh Xương cũng hiểu ra ý tứ trong lời nói đó. Thái độ của ông hơi hòa hoãn lại một chút, nhưng vẫn không quên chuyện anh từng nghỉ học, bèn hỏi: “Cậu quay lại trường rồi à?”
Phó Chí Tắc gật đầu.
“Khi nào tốt nghiệp?”
“Sang năm ạ, cùng lúc với Li Li.”
“Tìm được việc chưa?”
“Vẫn chưa xác định chắc chắn ạ, nhưng có lẽ cháu sẽ chọn ở lại trường Tây Khoa làm giảng viên.”
“Ồ, sao đột nhiên lại quay lại trường?” Vân Vĩnh Xương không vì việc đối phương học hành thành công mà lơi lỏng, ông vẫn muốn làm rõ tình hình của Phó Chí Tắc.
Phó Chí Tắc nghiêng đầu nhìn Vân Li một cái: “Vì cháu muốn chăm sóc cho Li Li, muốn mang lại cho cô ấy một cuộc sống tốt hơn.” Anh thẳng thắn và chân thành nói tiếp: “Lần trước đã để lại ấn tượng không tốt cho bác, lần này cháu muốn mời bác đến dự lễ tốt nghiệp và nhận bằng tiến sĩ của cháu ạ.”
Người đàn ông trước mặt đối đáp không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh, vừa chân thành vừa thản nhiên, phong thái lại ôn nhu trong sáng. Vân Vĩnh Xương không còn gắt gỏng như trước, nhưng vẫn giữ thái độ của bậc bề trên: “Con gái tôi rất tốt, những thứ đó cậu đương nhiên phải làm, là đàn ông thì phải có trách nhiệm với gia đình.” Ông dừng lại một chút: “Dù vậy cũng không cần thiết phải đợi đến lễ tốt nghiệp đâu.”
Vân Li: “...”
Phó Chí Tắc nắm bắt cơ hội: “Nếu bác không ngại, hai ngày nữa cháu xin phép được đến thăm nhà ạ.”
Vân Vĩnh Xương hừ một tiếng: “Cậu vẫn đang ở trong trường đúng không? Thứ Sáu tới đây đi, lúc đó bảo Li Li đi đón cậu, tiện thể đón luôn cả Vân Dã về nhà ăn bữa cơm.”
Vân Li ngẩn ngơ, không ngờ mọi chuyện lại chuyển biến nhanh như vậy.
Không nói thêm gì với Phó Chí Tắc, Vân Vĩnh Xương đưa Vân Li về nhà. Vừa vào đến phòng, Vân Li đã không nhịn được mà cằn nhằn: “Ba, ba không thể có thái độ tốt với người ta một chút sao?”
Thấy cô định gây chiến, Vân Vĩnh Xương cao giọng: “Thái độ của ba không tốt chỗ nào?”
Bị uy thế của ông áp chế, Vân Li giận dỗi: “Lần trước ba đối xử với Doãn Dục Trình rất tốt mà. Chẳng lẽ ba nhất định muốn con cả đời này phải ở bên người mà con không thích sao?”
Vân Vĩnh Xương im lặng không nói gì. Vân Li đá văng đôi giày, đi thẳng vào bếp rót một cốc nước lạnh, cố gắng trấn tĩnh lại.
Dương Phương nghe thấy hai cha con lại bắt đầu cãi vã, vội vàng đi đến cửa phòng bếp. Lần này Vân Vĩnh Xương không có ý định tranh luận tiếp với con gái, ông đanh mặt bước vào bếp, bảo: “Rót cho ba ly nước.”
Vân Li bướng bỉnh: “Con không rót.”
Thấy cô cứng đầu như trâu, Vân Vĩnh Xương chỉ cảm thấy mình đã già rồi, ông lẳng lặng tự rót nước, rồi hỏi: “Tại sao cậu ta lại nghỉ học một thời gian?”
Vân Li không muốn nhắc lại chuyện đau lòng này nên giữ im lặng. Vân Vĩnh Xương trừng mắt: “Con định để đến lúc cậu ta tới đây rồi đích thân ba hỏi à?”
Vân Li vội vàng giải thích: “Anh ấy có một người bạn thân lớn lên từ nhỏ bị bệnh. Anh ấy vẫn luôn theo dõi người bạn đó uống thuốc mỗi ngày, nhưng người đó lại lén khạc ra. Sau đó người bạn ấy phát bệnh rồi nhảy lầu tự tử. Anh ấy cứ tự trách bản thân mãi vì đã không kiểm tra kỹ xem bạn mình có thực sự nuốt thuốc hay chưa. Người bạn đó nhảy xuống từ tòa nhà ở trường Tây Khoa, nên lúc đó anh ấy quay lại trường sẽ gặp phải bóng ma tâm lý rất lớn.”
Sau khi cô nói xong, cả Vân Vĩnh Xương và Dương Phương đều trầm mặc hồi lâu. Dương Phương nhỏ giọng thở dài: “Tội nghiệp hai đứa trẻ.”
Thấy ba mẹ có vẻ đã thấu hiểu cho Phó Chí Tắc, tâm tình Vân Li lập tức khởi sắc. Cô quan sát sắc mặt của Vân Vĩnh Xương, thấy vẻ lạnh lùng của ông đã tan bớt, cô hỏi: “Sau này anh ấy đã vượt qua để quay lại. Những lời anh ấy nói tối nay đều là thật lòng đấy ạ.”
“Đúng vậy, anh ấy cảm thấy ba phản đối chúng con nên càng muốn chứng minh bản thân để lo cho con.” Vân Li bắt đầu sử dụng chút kỹ xảo nói chuyện mà cô học được: “Ba là người thấu tình đạt lý, chắc chắn ba cũng thấy chuyện đó không phải lỗi của anh ấy, đúng không?”
“Ba thử nghĩ xem, nếu là Vân Dã gặp chuyện vì nguyên nhân của con...” Thấy Vân Vĩnh Xương lại trừng mắt, Vân Li vội ngậm miệng: “Thì chắc con cũng sẽ suy sụp như vậy thôi, có khi mười năm tám năm cũng chẳng gượng dậy nổi.”
“Cũng coi như là một đứa trẻ trọng tình trọng nghĩa.” Vân Vĩnh Xương không nhận xét gì thêm, lẳng lặng bước ra khỏi bếp.
Hai ngày tiếp theo, Vân Vĩnh Xương không hỏi han gì về Phó Chí Tắc nữa, ngược lại Dương Phương lại hỏi đi hỏi lại xem anh thích ăn gì. Sáng sớm thứ Sáu, bà đã ra chợ mua rất nhiều nguyên liệu tươi ngon. Trưa hôm đó, cả hai ông bà đều ở nhà, dọn dẹp nhà cửa sạch bong không một hạt bụi.
Khi đến đón Phó Chí Tắc ở trường Tây Khoa, Vân Li hơi ngẩn người. Hôm nay anh ăn mặc vô cùng trang trọng với áo sơ mi trắng, quần tây và giày da chỉnh tề. Trên tay anh xách theo rất nhiều quà cáp, từ thuốc lá đến trà ngon và rượu quý.
Vân Li vốn dĩ nghĩ rằng đây chỉ là một bữa cơm bình thường, cô lúng túng nói: “Sao hôm nay anh chuẩn bị nhiều đồ thế?”
“Đây là quà mẹ anh chuẩn bị để biếu hai bác. Bà ấy dặn anh phải thay mặt bà gửi lời cảm ơn đến gia đình em.” Phó Chí Tắc nói rồi theo thói quen cúi xuống hôn nhẹ lên mặt Vân Li một cái: “Em đã tâm huyết như vậy, anh cũng không thể để mình kém cạnh được.”
Đứng ngay phía sau, Vân Dã cảm thấy mình vừa phải hứng chịu một vạn điểm sát thương.
Vân Li vội nhắc nhở: “Đừng hôn, Vân Dã đang ở đằng sau kìa.”
Vân Dã: “...”
Lúc này Phó Chí Tắc mới nhận ra sự hiện diện của cậu em vợ tương lai. Anh vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, đưa túi quà cho cậu: “Em trai, cầm giúp anh một lát.”
Vân Dã đón lấy, tùy ý đặt lên ghế sau. Phó Chí Tắc liếc nhìn rồi nói thêm: “Cái túi màu xanh kia là quà cho em đấy.”
Vân Dã đang ủ rũ lập tức phấn chấn hẳn lên, mắt sáng rực: “Bây giờ em mở ra xem luôn được không ạ?”
Vân Li lườm em trai: “Vân Dã, em có thể giữ kẽ một chút được không?”
Vân Dã phản pháo: “Em là đàn ông con trai, giữ kẽ cái gì chứ.” Nói xong, cậu nhanh nhẹn mở hộp quà, vừa nhìn thấy thứ bên trong đã reo hò phấn khích.
Đúng lúc gặp đèn đỏ, Vân Li bắt gặp ánh mắt của Phó Chí Tắc, cô mỉm cười hỏi: “Thế em có quà không?”
Phó Chí Tắc ừ một tiếng, khẽ gạt bàn tay đang chìa ra của cô: “Nhưng giờ chưa cho em được.”
Vân Li không biết anh chuẩn bị món quà thần bí gì, tò mò hỏi: “Thế bao giờ mới cho?”
Phó Chí Tắc không trả lời trực tiếp: “Khi nào đến lúc thích hợp.”
Số quà Phó Chí Tắc mang tới có cả phần của ba mẹ anh gửi tặng Vân Vĩnh Xương và Dương Phương. Bên trong còn đính kèm một lá thư viết tay giải thích rằng họ đang bận đi công tác nên lần này không thể tới thăm, hy vọng hai bác lượng thứ.
Lễ nghĩa của đối phương quá chu toàn khiến Vân Vĩnh Xương không thể nói nặng lời nào trong suốt buổi gặp. Tuy nhiên, đúng như Vân Li dự đoán, ông bắt đầu lôi kéo Phó Chí Tắc uống rượu, hết ly này đến ly khác. Cô muốn ngăn cản nhưng Vân Vĩnh Xương đang lúc hăng hái, hoàn toàn phớt lờ cô. Vân Dã ở bên cạnh cũng kéo góc áo cô, ra hiệu cô cứ ngồi yên ăn cơm.
Vân Dã lén gửi tin nhắn cho chị gái: “Chị cứ để ba với anh rể uống một trận đi, tính cách ba trước giờ vẫn thế mà.”
Vân Li nhắn lại: “Dạ dày anh rể em không tốt đâu.”
Vân Dã: “Thế thì được rồi... Để em giúp anh rể chắn mấy ly!”
Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ hơn Vân Li tưởng tượng rất nhiều. Vân Vĩnh Xương vỗ vai Phó Chí Tắc, liên tục khen ngợi Vân Li ưu tú và dặn anh nhất định phải đối xử tốt với cô. Vân Li ngồi đối diện mà lòng như lửa đốt, trong khi đó tửu lượng của Vân Dã quá kém, mới giúp Phó Chí Tắc được mấy chén đã lăn ra ngủ mất tiêu.
Khi bữa tiệc tàn, Vân Vĩnh Xương ngồi bên bàn trà, lời lẽ thấm thía nói: “Cái Li nhà chúng tôi tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa, cậu cũng sắp tốt nghiệp rồi, tương lai hai đứa có dự định gì chưa?”
Theo cách hiểu của Vân Li, câu này chẳng khác nào nói thẳng: “Hai đứa bao giờ thì kết hôn?”
Cô nhìn Phó Chí Tắc ngồi bên cạnh, thấy anh đã bắt đầu lảo đảo nhưng vẫn cố gượng ngồi thẳng, vùng cổ đỏ bừng vì men rượu.
Vân Vĩnh Xương gằn từng chữ: “Tư tưởng thế hệ của chúng tôi khác với các cô cậu bây giờ. Yêu đương không phải là chuyện đùa. Làm cha làm mẹ, chúng tôi đối với hôn nhân của con cái luôn nghiêm túc hơn các cô cậu nhiều.”
“Ba!” Vân Li gọi một tiếng, giọng điệu mang chút oán trách.
Vân Vĩnh Xương phớt lờ cô, chỉ nhìn Phó Chí Tắc: “Chí Tắc à, con bé nhà tôi tính tình rất bướng bỉnh. Tôi đã nói hết lời với nó rồi, nhưng là đàn ông, cậu cần phải suy nghĩ thật kỹ cho tương lai của cả hai.”
Vân Li ghét nhất là kiểu này của ba cô, hễ cứ nói là vì tốt cho cô là lại tự mình quyết định mọi thứ. Cô cũng không thích việc ông cho rằng cô phải dựa dẫm vào người khác, hay mọi trách nhiệm đều phải do người đàn ông gánh vác.
Cô vừa định lên tiếng phản bác thì bỗng nhiên Phó Chí Tắc nắm lấy tay cô. Như thể hiểu được cô đang nghĩ gì, anh khẽ bóp mu bàn tay cô để trấn an. Do uống nhiều rượu nên giọng anh chậm hơn thường ngày, nhưng từng chữ lại vô cùng rõ ràng.
“Cháu và Li Li sẽ cùng nhau cân nhắc và chịu trách nhiệm về tương lai của chúng cháu.”
Tình yêu của hai người không nên để người thứ ba quyết định, cũng không cần bất cứ ai đứng ra làm chủ. Đây là chuyện của riêng hai người họ.
Sau khi xuống lầu, Vân Li vẫn cứ suy nghĩ mãi về những lời Phó Chí Tắc vừa nói. Trong ngôi nhà đó, cô luôn cực kỳ bài xích việc ba coi thường năng lực của mình và tìm cách kiểm soát cô về mọi mặt. Trước khi đến đây, cô thực sự lo lắng Phó Chí Tắc vì muốn lấy lòng nhạc phụ tương lai mà sẽ thuận theo ý ông – rằng anh là đàn ông, anh phải là người lo liệu và quyết định mọi thứ.
Cô chán ghét quan niệm đó. Cô luôn là người độc lập, dù Vân Vĩnh Xương có phàn nàn cô hướng nội hay kém giao tiếp đến đâu, Vân Li vẫn tự mình làm được rất nhiều việc. Từ năm nhất đại học cô đã không cần tiền học phí và sinh hoạt từ gia đình, một mình đi Nam Vu rồi sang Anh nghiên cứu, cuối cùng tìm được công việc ổn định và một người bạn trai mình hết mực yêu thương. Cô không muốn cuộc đời mình bị định đoạt bởi bất kỳ ai khác.
Lời nói vừa rồi của Phó Chí Tắc cho thấy anh không coi cô là một kẻ phụ thuộc, mà coi cô là một nửa không thể thay thế trong mối quan hệ này. Vân Li ôm chặt cánh tay anh, bước chân anh hôm nay không còn vững chãi như mọi khi. Cô nhón chân, nhẹ nhàng hôn lên sườn mặt anh một cái.
Phó Chí Tắc cong môi cười: “Sao thế em?”
“Chỉ là muốn hôn anh thôi.” Vân Li bước nhanh lên phía trước đứng đối diện với anh, ngước mắt nhìn người đàn ông mà sau lưng anh đang hiện lên một vầng trăng khuyết dịu dàng.
“Em nghĩ thế nào?” Hơi thở ấm áp của Phó Chí Tắc phả vào cổ cô: “Về tương lai của chúng ta, khi nào thì quyết định đây?”
“Anh nói trước đi, để em tham khảo ý kiến của anh.” Vân Li bị hơi thở của anh làm cho nhột, cười đẩy cằm anh ra. Cô dùng lực không nhẹ, Phó Chí Tắc đưa tay sờ sờ chỗ vừa bị đẩy, khẽ cười: “Tốt nghiệp nhé?”
Cũng chẳng còn bao lâu nữa là đến kỳ tốt nghiệp rồi. Phó Chí Tắc nói ra điều này vào lúc này khiến Vân Li khó tránh khỏi cảm giác anh đang chịu áp lực từ những lời của ba cô tối nay.
Cô nhíu mày: “Anh không cần phải để tâm đến lời ba em nói đâu. Ba mẹ em ngày xưa yêu nhau tận ba năm mới cưới. Em thấy khoảng thời gian đó cũng khá hợp lý.”
Phó Chí Tắc vẫn không thay đổi ý định, lặp lại suy nghĩ ban nãy: “Tốt nghiệp là có thể quyết định được rồi.” Ánh mắt anh mang theo chút mơ màng của men say, nhưng sâu trong đó lại là sự tỉnh táo và nghiêm túc lạ thường.
Vân Li nhìn vào gương mặt anh, bất chợt thấy hơi căng thẳng. Tính ra chỉ còn chưa đầy nửa năm nữa là tốt nghiệp. Cô ướm hỏi: “Quyết định là quyết định cái gì?”
Phó Chí Tắc đáp: “Nếu em thấy nhanh quá, chúng ta có thể đính hôn trước.”
Vân Li cố giữ vẻ mặt bình thản: “Thế khoảng cách giữa đính hôn và kết hôn là bao lâu?”
Người bên cạnh nghiêng đầu suy nghĩ một hồi. Trong mắt Vân Li, anh rõ ràng là đang tùy tiện bịa ra một đáp án: “Anh cũng không biết, chắc là một hai tháng gì đó?”
“...”
Thậm chí, anh còn mặt dày nói tiếp: “Nếu em cảm thấy thế vẫn là lâu quá, thì một hai ngày cũng được.”
Thế thì khác gì cưới luôn đâu chứ!
“Anh cũng sợ yêu lâu quá rồi em lại không chịu trách nhiệm với anh.” Phó Chí Tắc nhớ lại lần trước cô từng nói lấy lệ với mình, bèn đưa tay quàng qua cổ cô, kéo cô vào lòng. Vân Li cảm thấy hơi khó thở, cô có thể nghe thấy tiếng tim anh đập rất nhanh, dường như cũng chẳng kém gì nhịp tim của cô lúc này.
Thời gian hai người bên nhau thực sự còn quá ngắn, cô vẫn cứng miệng: “Không được, em còn phải suy nghĩ đã.”
Phó Chí Tắc cười: “Được, vậy em cứ nghĩ đi.” Nói xong, anh dùng cằm khẽ cọ vào tai trái của cô.
Vân Li cảm nhận được giọng nói trầm thấp của anh đang tan vào không khí xung quanh. Nhưng thanh âm đó quá nhỏ, lại nói ngay bên tai trái của cô nên cô hoàn toàn không nghe thấy gì. Anh vẫn đang tiếp tục nói, dường như đang cố gắng thuyết phục cô điều gì đó.
Vân Li cảm thấy anh đã say đến mức mất phương hướng rồi, cô kiên nhẫn bảo: “Em không nghe thấy anh nói gì cả.”
Men rượu đã bốc lên hẳn, Phó Chí Tắc im lặng vài giây, rồi anh rũ mắt nhìn chằm chằm vào cái tai trái mà mình vừa mới cọ xát, bừng tỉnh nói: “Nói nhầm tai rồi.”
Đề xuất Hiện Đại: Tôi Nghe Được Tiếng Lòng Của Chồng Thực Vật
[Pháo Hôi]
Bộ này hay quá, hóng truyện ạ