Chiết Ánh TrăngChương 32
Chiếc sô pha ở phòng khách có hình chữ L, Vân Dã ngồi ngay cạnh Phó Chí Tắc, vừa gặm dâu tây anh đưa vừa lén lút quan sát.
Người đàn ông này trông có vẻ bình thản, thờ ơ với mọi thứ xung quanh, nhưng đôi con ngươi đen thẫm lại toát lên vẻ lạnh lùng và sắc bén. Anh không cần điểm tựa, cứ thế tựa lưng vào sô pha, đôi mắt thủy chung nhìn về phía Vân Li.
Chậc, nếu người này trở thành anh rể mình thì cũng không tệ chút nào.
Vân Dã vừa nhìn trộm vừa ăn vụng, đột nhiên Phó Chí Tắc lên tiếng: “Nhìn lén cái gì?”
“...”
“Không có gì ạ.” Cậu nhóc luống cuống nhét thêm vài quả dâu vào miệng, sợ bị Vân Li phát hiện nên liếc nhìn chị mình vài cái, sau đó mới cẩn thận hỏi: “Anh ơi, anh là người của Đại học Khoa học Kỹ thuật miền Tây đúng không?”
“Ừ.” Phó Chí Tắc như đang suy tư điều gì, anh nhìn về phía cậu: “Sao nhóc biết?”
“À, chị em có nhắc qua.” Vân Dã tùy tiện tìm một lý do. Về cơ bản, cậu đã xác định chắc chắn Phó Chí Tắc chính là người mà Vân Li dán ảnh trên tường hồi cấp ba. Suy nghĩ một chút, cậu lại nói tiếp: “Anh này, mấy lời lúc nãy em nói bậy anh đừng để tâm nhé. Chị em chưa bao giờ theo đuổi ai cả, nếu không với tính cách của bả, dù người đó có chạy đến sao Hỏa bả cũng sẽ đuổi theo cho bằng được.”
“...”
“Từng đến Đại học Khoa học Kỹ thuật miền Tây chưa?” Phó Chí Tắc lại đưa cho Vân Dã một quả dâu tây.
“Cảm ơn anh.” Vân Dã ngoan ngoãn đáp. Phó Chí Tắc lúc này trông có vẻ dịu dàng hơn hẳn so với lúc nãy. Cậu ăn quả dâu, ngẫm nghĩ rồi nói: “Chị em có dẫn em đến đó vài lần rồi.”
“Đến tham quan à?” Phó Chí Tắc lại đưa thêm một quả nữa.
“Không phải... Cảm ơn anh.” Vân Dã lại nhận lấy: “Chị em bảo có người bạn ở đó nên đến tìm, còn em thì ngồi đọc sách với bả ở gần đấy.”
Phó Chí Tắc không tiếp tục chủ đề này nữa mà chuyển sang tán gẫu về việc đăng ký nguyện vọng và các chuyên ngành mục tiêu tại trường.
Khi trò chơi của Vân Li kết thúc, Phó Chí Tắc đẩy đĩa dâu về phía Vân Dã: “Ăn thêm đi.”
Thấy Vân Li đang đi tới, không còn nhiều thời gian riêng tư, Vân Dã vội vàng nói: “Anh ơi, chị em là người tốt lắm đấy.”
“Ừ.”
“Chị ấy thật sự rất tốt.”
“Ừ.”
“Anh thấy chị ấy thế nào?”
“...”
Vân Dã vốn chẳng biết giấu giếm tâm tư, lúc này ý đồ của cậu đã lộ rõ mười mươi. Cậu chỉ biết cắm cúi ăn dâu tây để che giấu sự ngượng ngùng. Phó Chí Tắc không nói gì, dung mạo hai chị em có vài phần tương đồng, ngay cả thần thái khi lúng túng cũng giống hệt nhau.
Khi Vân Li tháo kính ra, cô thấy Phó Chí Tắc đang ngồi trò chuyện cùng Vân Dã. Vẻ mặt anh lúc này ôn hòa và bình thản hơn nhiều so với ngày thường, trông giống như một người anh lớn, còn biểu cảm của Vân Dã thì cứ ngơ ngơ như một đứa trẻ chưa hiểu sự đời.
Nhớ lại lời của Phó Chính Sơ lúc say rượu, trong lòng Vân Li chợt lóe lên ý nghĩ: “Không! Thể! Nào! Đâu!”
Trời ạ, đúng là nuôi cáo trong nhà mà.
“Vân Dã, chẳng phải em bảo có nhiều bài tập lắm sao?” Vân Li túm lấy cổ tay Vân Dã, lôi cậu vào phòng.
Vừa đóng cửa lại, Vân Dã nhìn thấy vẻ mặt của Vân Li thì bắt đầu sợ hãi: “Em chưa nói gì cả! Em toàn nói tốt cho chị thôi mà!”
Vân Li im lặng không nói lời nào.
Vân Dã cuống quýt: “Thật đấy, em thề với trời luôn.”
Vân Li nhìn cậu: “Vân Dã, em thích con gái đúng không?”
“...”
Vân Dã hiểu ý chị mình, bực bội đáp: “Vân Li, chị có bệnh à?”
Khi Vân Li trở lại phòng khách, Phó Chí Tắc đã thu dọn xong thiết bị. Cô liếc nhìn bàn trà, chiếc đĩa vốn đầy ắp dâu tây giờ đã trống rỗng.
Vân Li sửng sốt: “Anh ăn hết dâu tây rồi à?”
Phó Chí Tắc tắt kính VR, xếp các giá đỡ vào túi rồi chậm rãi đáp: “Không phải tôi.”
Vân Li quay lại phòng Vân Dã, nhỏ giọng hỏi: “Em ăn hết chỗ dâu tây chị mang ra đấy à?”
“Em không được ăn sao?” Vân Dã ngơ ngác hỏi lại.
Vân Li nghẹn lời: “Không phải! Chị có để một quả đặc biệt trên bàn mà.”
Vân Dã gãi đầu: “Em cũng chẳng biết quả nào với quả nào, anh kia cứ đưa cho em suốt.”
“...”
Vân Li trừng mắt nhìn cậu: “Chị bị em làm cho tức chết mất, từ giờ đừng hòng ăn thêm quả nào nữa.”
Vân Dã lầm bầm: “Người ta lần đầu gặp mặt còn biết nhường dâu cho em trai chị ăn, chị làm chị gái mười sáu năm rồi mà chẳng có chút tự giác nào cả.”
Nghĩ đến quả dâu tây hình trái tim chứa đựng bao tâm tư của mình, Vân Li cảm thấy đau lòng khôn xiết. Kế hoạch chuẩn bị cả tối coi như đổ sông đổ biển. Vốn dĩ cô định để Phó Chí Tắc mang một hộp dâu về, và quả hình trái tim đó sẽ được đặt ngay trên cùng.
Không thèm chấp nhặt với Vân Dã nữa, cô trở lại phòng khách. Phó Chí Tắc đã thu dọn đồ đạc xong xuôi, đang thay giày đứng ở cửa. Không ngờ anh lại rời đi nhanh đến vậy, Vân Li đứng ngẩn ngơ ở cửa phòng, nhất thời không biết phản ứng ra sao.
“Anh đi bây giờ sao?”
“Ừ.”
Vân Dã ở trong phòng nghe thấy tiếng chị mình, liền thò đầu ra ngoài: “Chị ơi, chị tiễn anh ấy một đoạn đi.” Cậu nghiêng đầu nói thêm: “Nếu không thì bất lịch sự lắm.”
Vân Li vội vàng lấy chìa khóa xe, xỏ giày, cầm theo áo khoác rồi đuổi theo Phó Chí Tắc.
Bước vào thang máy, cô nhấn tầng hầm. Nhớ lại cảnh tượng bị Vân Dã phá đám lúc nãy, Vân Li cảm thấy căng thẳng, đôi tay không tự chủ được mà siết chặt vạt áo.
Xe đỗ ngay gần cửa thang máy. Sau khi lên xe, Vân Li thắt dây an toàn, hạ cửa sổ xuống cho thoáng khí. Phó Chí Tắc đứng bên ngoài phía ghế phụ, mãi vẫn chưa lên xe.
Anh một tay chống lên cửa xe, từ góc nhìn của Vân Li chỉ thấy anh hơi cúi người, chiếc cằm tái nhợt hiện ra nơi khung cửa sổ. Vân Li tưởng cửa xe vẫn chưa mở khóa nên vươn người qua định mở cho anh.
Đúng lúc đó, Phó Chí Tắc khom người bước vào, lảo đảo ngã vào ghế ngồi. Vân Li chưa kịp thu người về, đầu cô va vào lồng ngực mang theo mùi thuốc lá nhàn nhạt của anh. Chạm vào người anh, Vân Li giật mình lùi lại như bị điện giật, nín thở không dám nói câu nào.
Cô nắm chặt vô lăng, chỉ dám đưa mắt quan sát tình hình xung quanh bãi đỗ xe. Người bên cạnh im lặng một hồi lâu, sau đó Phó Chí Tắc mới thấp giọng nói: “Xin lỗi.”
Nhận ra giọng nói của anh có gì đó không ổn, Vân Li quay đầu lại. Cô thấy Phó Chí Tắc đang nhíu chặt mày, tay ôm lấy bụng, cả người co rụt lại vì đau đớn. Sắc mặt anh vốn đã nhợt nhạt, giờ phút này lại càng không còn chút máu.
“Anh thấy khó chịu lắm sao?” Vân Li đang lái xe, cô luống cuống không biết phải làm gì, vừa ra khỏi gara đã vội vàng tấp xe vào lề đường.
Phó Chí Tắc tựa lưng vào ghế, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ khi anh ôm chặt lấy bụng mình.
“Có phải dạ dày anh lại đau không?” Vân Li hoảng loạn cầm lấy điện thoại nhưng lại tuột tay để rơi trên người Phó Chí Tắc: “Để tôi gọi cấp cứu, hoặc tôi đưa anh đến bệnh viện ngay bây giờ.”
“Không cần đâu.” Phó Chí Tắc nắm lấy tay cô khi cô định với lấy điện thoại: “Quen rồi, một lát là ổn thôi.”
Nói xong, anh vẫn không buông tay Vân Li ra.
Vân Li không dám cử động, cô nín thở chờ đợi. Giây phút ấy dường như kéo dài vô tận. Dần dần, đôi lông mày đang nhíu chặt của anh giãn ra, cơ thể căng cứng cũng bắt đầu thả lỏng. Anh mở mắt, trong ánh nhìn hiện rõ sự mệt mỏi rã rời.
Vân Li lo lắng hỏi: “Anh thấy đỡ hơn chút nào chưa?”
“Ừ.”
“Vậy để tôi đưa anh đến bệnh viện nhé?” Cô cẩn thận hỏi lại.
“Về khách sạn đi. Tôi muốn ngủ một chút.” Phó Chí Tắc không nói thêm gì nữa.
Sau khi đưa anh về đến khách sạn, Vân Li lái xe về nhà với tâm trạng rối bời, lúc này cô mới phát hiện tay mình vẫn còn đang run rẩy. Cô cố trấn tĩnh lại rồi đi vào bếp.
Dương Phương và Vân Vĩnh Xương đã về đến nhà và đang chuẩn bị bữa tối. Vân Dã thấy chị về liền sáp lại gần: “Hôm nay cái anh kia trông cũng đẹp trai đấy chứ.”
Tâm trí Vân Li vẫn đang đặt ở chỗ Phó Chí Tắc, cô lơ đãng đáp: “Ừ, rồi sao nữa?”
“Người cao, khí chất cũng tốt.”
Vân Li nhìn em trai: “Rốt cuộc em muốn nói gì?”
“Chị ơi, sao tự nhiên chị lại dẫn trai về nhà thế?” Đôi mắt Vân Dã sáng rực, đầy vẻ trêu chọc.
“...” Vân Li không muốn để ý đến cậu.
Vân Dã vẫn không chịu thôi, tiếp tục buôn chuyện: “Em chắc chắn không nhìn nhầm đâu, anh ấy chính là người trong tấm ảnh chị dán trên tường mà. Hơn nữa anh ấy cũng xác nhận mình học Đại học Khoa học Kỹ thuật miền Tây rồi.”
“...”
“Lúc chị đi rửa dâu tây, người ta cứ nhìn chị suốt đấy. Em mở cửa phòng ra mà anh ấy chẳng thèm liếc em lấy một cái.”
“Chị theo đuổi người ta bao nhiêu năm như thế, cuối cùng cũng đến ngày hái quả ngọt rồi sao?”
Vân Li không nhịn được nữa: “Sao em nói nhiều thế hả?”
Bỏ mặc hàng loạt câu hỏi của Vân Dã, Vân Li mang thức ăn lên bàn. Vân Vĩnh Xương ngồi xuống với vẻ mặt không mấy vui vẻ. Ông bắt đầu phàn nàn về trường lái xe, sau đó chuyển trọng tâm sang việc học của Vân Dã.
Vân Li vẫn đang nghĩ về những lời của Vân Dã nên chỉ đáp lại một cách vô thức.
“Hôm nay con bảo Vân Dã giúp con quay video à?” Vân Vĩnh Xương hỏi.
Vân Li không phủ nhận: “Vâng ạ.”
Vân Dã ở dưới gầm bàn vội vàng đá nhẹ vào chân chị mình.
“Em trai con vừa mới được vào lớp chọn.” Vân Vĩnh Xương trầm giọng: “Con học hành chẳng ra sao thì thôi, đừng có làm ảnh hưởng đến em nó.”
Dương Phương bất mãn lên tiếng: “Hiếm khi Li Li mới về nhà một chuyến, ông bớt nói vài câu đi được không?”
Vân Vĩnh Xương vẫn tiếp tục: “Đã bảo đừng có đi Nam Vu học cao học mà cứ thích tiền trảm hậu tấu. Giờ về đây lại phải nhờ em trai giúp quay video, con tưởng cứ dựa vào mấy cái đó là nuôi sống được bản thân à?”
Vân Li im lặng và thêm hai miếng cơm vào miệng. Vân Dã không nhịn được mà phản bác: “Ba, con chỉ đeo cái kính đó thôi chứ có làm gì đâu, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc học của con cả.”
Vân Vĩnh Xương trừng mắt nhìn cậu: “Con cũng im miệng cho ba.”
“Cộp.”
Vân Li đặt mạnh đôi đũa xuống bàn.
“Con ăn no rồi, con ra ngoài đi dạo một chút.” Cô đứng dậy, cầm lấy áo khoác rồi đi thẳng ra ngoài.
Đúng như cô nghĩ, khoảng thời gian bình yên ở nhà luôn ngắn ngủi. Cô bắt đầu hối hận vì đã quyết định ở nhà một tuần. Chỉ cần tưởng tượng cảnh ngột ngạt bên bàn ăn trong những ngày tới, cô đã cảm thấy muốn trốn chạy ngay lập tức.
Vân Li lái xe lang thang trên phố không mục đích. Đến trung tâm thành phố, xung quanh là những con phố và cửa hàng quen thuộc. Khi dừng chờ đèn đỏ, cô thậm chí còn nhớ rõ từng mốc thời gian gắn liền với nơi này. Bất giác, đôi mắt cô đỏ hoe.
Vân Vĩnh Xương luôn yêu thương con cái theo cách mà ông cho là đúng. Thực chất, ông vẫn luôn oán trách chuyện cô tự ý đi Nam Vu học, nên luôn tìm cách hạ thấp giá trị của cô, cho rằng dùng áp lực như vậy thì cô sẽ biết sai mà nhượng bộ.
Vân Li siết chặt vô lăng, lúc này mới nhận ra mình đã vô tình lái xe đến gần khách sạn nơi Phó Chí Tắc đang ở. Tìm một chỗ đỗ xe, cô gửi tin nhắn cho anh: “Anh ăn tối chưa?”
Thấy anh không trả lời, cô tiếp tục soạn tin: “Gần chỗ anh có quán cháo cá nổi tiếng lắm, rất tốt cho dạ dày, hay là mình đi ăn nhé?”
Chưa đợi anh trả lời, cô đã đoán được anh sẽ từ chối nên trực tiếp lái xe đến cửa hàng mua một phần mang đi. Đúng lúc đó, điện thoại rung lên.
Phó Chí Tắc: “Không cần đâu.”
Quả nhiên là vậy.
Lái xe trở lại khách sạn, Vân Li tìm một góc khuất bên vệ đường, xách hộp cháo cá vào sảnh lớn. Cô cứ soạn tin nhắn rồi lại xóa, mãi vẫn không dám gửi đi vì sợ lại bị khước từ.
Vân Li nhìn chằm chằm hộp cháo trên tay, lẩm bẩm: “Làm sao để tóm được anh bây giờ?”
Do dự một hồi lâu, cô bước đến quầy lễ tân, nhờ nhân viên mang cháo lên phòng cho Phó Chí Tắc. Sau khi nhân viên đi lên, cô ngồi lại sô pha ở sảnh, thầm hy vọng anh sẽ xuống gặp mình.
Nhưng anh không xuống. Nhân viên lễ tân mang hộp cháo vẫn còn trong túi giữ nhiệt trả lại cho Vân Li. Cô thất thần xách túi cháo quay lại xe, lòng nặng trĩu.
Nhìn chiếc túi giữ nhiệt in hình hoa văn hải sản rực rỡ, cô vẫn có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ bên trong. Cô không gặp được anh. Vân Li nhận ra rằng, chuyến đi này không hẳn là vì cô lo anh đau dạ dày chưa ăn tối, mà là vì chính cô đang cảm thấy bị tổn thương. Cô muốn nhìn thấy anh, muốn có anh ở bên cạnh.
Nghĩ đến cảnh phải về nhà đối mặt với gương mặt lạnh lùng của Vân Vĩnh Xương, Vân Li thà ngủ lại trong xe còn hơn.
Ngồi trong xe lướt điện thoại một lúc, Vân Dã gửi tin nhắn đến: (Bao lì xì) “Đừng buồn nữa mà.”
Vân Li đáp: “Chị chỉ nhận bao lì xì 200 tệ thôi.”
Vân Dã lại gửi thêm một cái nữa: (Bao lì xì) “Ngoan, đừng buồn.”
Vân Li mỉm cười, mở hai phong bao ra. Cái đầu tiên là 52 tệ kèm theo một chiếc meme hình con mèo nhỏ đang mở to mắt nhìn cô đầy ngoan ngoãn. Cái thứ hai đúng là 200 tệ.
Vân Dã: “? Em là người đầu tiên đấy.”
Vân Li: “Ừ.”
Mười phút sau, Vân Dã nhắn tiếp: “Chị vẫn chưa trả lại tiền cho em à?”
Vân Li: “Ờ.”
Vân Dã: “...”
Tâm trạng tồi tệ bỗng chốc tan biến đi phần nào. Vân Li mở album ảnh, trong đó toàn là ảnh của cô và Vân Dã từ nhỏ đến lớn. Cô khẽ chạm vào hộp cháo ở ghế phụ, nó đã nguội lạnh từ lâu. Cô nghĩ, ít ra mình vẫn còn có Vân Dã luôn ở bên cạnh.
Vậy còn Phó Chí Tắc thì sao?
Cô nhớ lại lần cuối nhìn thấy giao diện WeChat của anh, ngoại trừ hơn một trăm tin nhắn chưa đọc của Lâm Vãn Âm, hầu như tin nhắn của những người khác đều từ một tuần trước. Vân Li chợt nhận ra, có lẽ Phó Chí Tắc luôn cô độc như vậy.
Ngồi trong xe gần một tiếng đồng hồ, chợt có tiếng gõ nhẹ vào cửa kính. Vân Li nghiêng đầu nhìn sang. Phó Chí Tắc đang cầm mấy lon bia, khẽ gõ vào cửa sổ xe cô.
Vân Li vội vàng hạ kính xuống: “Sao anh lại ở đây?”
Phó Chí Tắc giơ lon bia lên: “Đi mua đồ.”
Anh đi vòng sang phía ghế phụ, mở cửa bước vào, tiện tay gạt túi cháo sang một bên. Nhìn thấy ba chữ “Cháo cá phường” in trên túi, anh trầm ngâm một lát rồi hỏi: “Cho tôi à?”
Mấy lon bia trong túi nilon khẽ va vào nhau tạo ra tiếng động.
“Ừ... Chắc là nguội rồi, đừng ăn nữa.” Vân Li chậm rãi nói: “Nhưng mà lúc chiều anh vừa đau dạ dày, tối đến lại đi mua...” Cô liếc nhìn túi nilon đựng năm lon bia: “Nhiều bia thế này, chắc là cũng chẳng cần ăn cháo đâu nhỉ.”
Bình thường Vân Li nói chuyện với anh rất dịu dàng, nhưng lúc này giọng điệu lại mang chút giận dỗi và mỉa mai. Cô cũng không hiểu tại sao mình lại thấy giận, cũng chẳng biết mình có quyền gì để giận anh hay không. Cô dứt khoát quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Bây giờ tâm trạng tôi đang rất tệ. Tôi không muốn theo đuổi anh nữa đâu, anh xuống xe đi.”
Phó Chí Tắc vừa mới ngồi xuống đã bị đuổi, anh hơi sững sờ. Anh nhìn Vân Li vài cái, nhưng cô vẫn không thèm quay đầu lại, trông đúng là đang giận thật sự. Chẳng biết có phải vì bị giọng điệu gay gắt của cô làm cho chột dạ hay không, Phó Chí Tắc tự giác cất lon bia đang cầm trên tay vào túi.
Sau khi xuống xe, anh trực tiếp ném túi bia vào thùng rác ngay cạnh đó. Tiếp theo, anh ngồi lại vào ghế phụ, mở túi giữ nhiệt ra.
Vân Li nghe thấy tiếng túi giữ nhiệt sột soạt, sau đó là tiếng mở nắp hộp và tiếng xé bao bì thìa nhựa. Một lúc sau, không gian trở nên im lặng, cô mới quay đầu lại nhìn.
Lúc này Vân Li đã kiềm chế được cảm xúc của mình. Phó Chí Tắc đang chậm rãi húp từng thìa cháo. Thấy cô đã chịu nhìn mình, anh bình tĩnh ngước mắt lên, khẽ nhìn cô một cái.
Đề xuất Cổ Đại: Thái Tử Vì Muốn Cưới Thứ Muội Mà Hủy Hoại Danh Tiết Của Ta, Ta Thuận Nước Đẩy Thuyền Khiến Hắn Hối Hận Đến Phát Điên
[Pháo Hôi]
Bộ này hay quá, hóng truyện ạ