Chiết Ánh TrăngChương 33
Vân Li lúc này mới hoàn toàn bình tĩnh lại. Nhớ lại những gì mình vừa nói, cô ý thức được bản thân đã quá xúc động, liền lí nhí lên tiếng: “Tôi không muốn ăn hiếp anh.”
“Ừ.” Phó Chí Tắc chẳng mấy để tâm.
Vân Li âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Nhớ tới động tác ném lon bia dứt khoát vừa rồi của anh, cô cắn môi, thăm dò hỏi: “Anh ném bia đi là vì thấy tôi... đang tức giận sao?”
Cô chăm chú quan sát biểu cảm trên gương mặt Phó Chí Tắc. Anh đặt chiếc thìa vào bát, cũng không phủ nhận: “Có lẽ là bị dọa sợ rồi.”
Dáng vẻ anh cứ như thể chuyện này chẳng liên quan gì đến mình, không một biểu cảm dư thừa. Ngay cả khi nhìn cô, đôi mắt anh vẫn trong trẻo đến mức không thể đọc ra bất kỳ ẩn ý nào khác. Dường như mọi chuyện không giống như cô tưởng tượng, anh không hề có ý tứ gì đặc biệt.
Ngồi thêm một lát, Vân Li mới nhớ tới cơn đau dạ dày của anh hồi trưa, nhịn không được khẽ nhắc nhở: “Tôi không muốn can thiệp quá nhiều vào cuộc sống của anh, nhưng dạ dày anh không tốt, uống rượu rất có hại.”
“Nếu tâm trạng không vui, anh có thể tâm sự với bạn bè. Nếu anh không có bạn... thì tôi có thể miễn cưỡng làm bạn của anh vậy.”
Phó Chí Tắc liếc nhìn cô: “Trông cô chẳng có vẻ gì là miễn cưỡng cả.”
Vân Li đáp lại một cách thẳng thừng và dứt khoát: “Vậy thì tôi không muốn làm bạn bè nữa.”
“...”
Chẳng hiểu sao, sau khi bị Phó Chí Tắc khước từ một cách phũ phàng, Vân Li lại có chút buông xuôi, nói năng bộc phát hơn hẳn. Mà khi cô nói vậy, Phó Chí Tắc cũng không hề tức giận. Ở bên nhau lâu rồi, cô không còn phải dè dặt, cẩn trọng như lần đầu gặp mặt nữa.
Vân Li hỏi: “Sao anh vẫn còn ngồi đây?”
Phó Chí Tắc đáp: “Nói chuyện ngày mai đi.”
Vừa nghe đến công việc, Vân Li lập tức thu lại những tâm tư vẩn vơ: “Anh nói đi, tôi nghe.”
Phó Chí Tắc thu dọn đồ đạc, ngồi sang một bên mở trò chơi 2048 trên điện thoại, vừa chơi vừa qua loa bàn giao quy trình cho ngày mai. Vân Li nhìn chằm chằm vào góc nghiêng của anh, thấy ngón tay anh lướt thoăn thoắt trên màn hình. Chơi được một lúc, anh mới khách khí nói: “Tôi ngồi đây một lát, chơi nốt ván này đã, không thể bỏ dở giữa chừng.”
“Ồ, không vội, giờ tôi cũng không có việc gì.”
Phó Chí Tắc không hỏi tại sao cô lại xuất hiện trước khách sạn của anh. Anh không ngốc, huống chi Vân Li cũng chẳng hề che giấu động cơ và mục đích của mình. Sau khi ngồi trên xe chơi điện thoại hơn một tiếng đồng hồ và trò chuyện vài câu bâng quơ, Phó Chí Tắc mới xuống xe.
Về đến nhà, Vân Li gửi tin nhắn WeChat báo bình an cho anh. Đầu dây bên kia trả lời trong vòng vài phút, chỉ một chữ “Ừ” đơn giản hiện lên màn hình cũng đủ khiến cô mừng thầm trong lòng.
Ngày hôm sau, Vân Li lái xe đến tiệm in đối diện Đại học Khoa học Kỹ thuật Tây Sơn sớm hơn 40 phút để lấy tài liệu truyền thông. Cô dừng xe trong khuôn viên học viện Kiểm Soát, mang đống sách đến quán cà phê ở tầng một. Sau khi gọi đồ uống, cô chọn một chiếc ghế phía bên ngoài ngồi xuống đợi.
Phòng hội nghị nằm ngay cạnh quán cà phê. Còn mười lăm phút nữa mới bắt đầu, các giảng viên và sinh viên lần lượt kéo đến. Vân Li nhón chân mong chờ, vừa thấy Phó Chí Tắc đi cùng đám đông vào cửa, cô liền vẫy tay gọi anh.
Phó Chí Tắc bước tới. Vân Li kéo nhẹ chiếc ghế bên cạnh: “Hay là lát nữa anh ngồi ở đây đi?”
Anh không trả lời trực tiếp mà chỉ nói: “Tôi đi gọi món đã.”
Vân Li dõi theo bóng lưng Phó Chí Tắc. Anh đứng ở quầy gọi đồ một lúc, có bốn năm người lớn tuổi đến trò chuyện với anh, trông họ có vẻ đã quen biết từ lâu.
“Hi, lại gặp nhau rồi.”
Một giọng nói quen thuộc vang lên, Vân Li ngẩng đầu thì thấy người đàn ông đeo kính hôm trước. Anh ta thản nhiên treo túi xách lên lưng ghế rồi kéo ghế ngồi xuống.
Vân Li nhắc nhở: “Chỗ này có người rồi.”
“Hiện tại chẳng phải đang trống sao!” Người đàn ông đeo kính dường như cho rằng Vân Li đang tìm cớ từ chối, anh ta bày ra vẻ bất cần đời: “Hay là cô cân nhắc kết bạn WeChat với tôi đi?”
Vân Li lắc đầu: “Không được.”
Bị từ chối thẳng thừng nhưng anh ta vẫn không bỏ cuộc: “Dù cô nói là bạn gái của Phó Chí Tắc, nhưng mọi người trong học viện đều biết anh ta là gay đấy. Cô xinh đẹp thế này, đừng để bị lừa.”
Vân Li sững sờ: “...”
“Tôi ở đây tám năm rồi, chuyện gì về Phó Chí Tắc mà tôi chẳng biết. Nếu cô muốn tìm hiểu, tôi có thể kể cho nghe, sau này chúng ta còn gặp nhau thường xuyên mà.”
Người này rõ ràng đến đây với ý đồ không tốt, Vân Li vốn không định dây dưa. Nhưng những lời anh ta nói lại đánh trúng tâm lý cô, bởi cô hầu như không có cơ hội nào để biết về quá khứ của Phó Chí Tắc. Thấy cô có chút do dự, người đàn ông đeo kính liền rút điện thoại ra: “Cô quét mã tôi đi.”
Vân Li còn đang chần chừ thì Phó Chí Tắc đã cầm khay thức ăn đi tới. Anh đứng ngay cạnh người đàn ông kia, mặt không cảm xúc nói: “Đây là chỗ của tôi.”
Anh chàng đeo kính lập tức im bặt, phản ứng cực nhanh đứng bật dậy nhường chỗ, rồi khách sáo gật đầu với Phó Chí Tắc: “Chào Phó sư huynh, em là Trần Lệ Vinh, nghiên cứu sinh của thầy Sử và thầy Hướng ạ.”
Vân Li thầm cảm thán, cái người này lật mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng. Trần Lệ Vinh biểu hiện rất khéo léo, nịnh nọt Phó Chí Tắc vài câu rồi lại liếc nhìn vị trí cuối bàn: “Vẫn còn một chỗ trống, Phó sư huynh xem em ngồi đây có được không...”
Phó Chí Tắc không nói một lời, vươn tay kéo chiếc ghế trống đó ra rồi đẩy thẳng sang bàn bên cạnh. Anh lạnh lùng ngồi xuống, mở túi bánh mì sandwich ra ăn, coi như người bên cạnh không hề tồn tại.
Sau khi vào phòng họp, Phó Chí Tắc chỉ vào thùng nước đặt ở cửa, bảo Vân Li đặt mỗi chỗ ngồi một chai nước và một bộ tài liệu. Sau khi sắp xếp xong xuôi, Vân Li mới có chút thời gian rảnh. Cô đấu tranh tâm lý hồi lâu mới tiến lại gần anh: “Ngày mai là kết thúc rồi, anh đặt vé mấy giờ về?”
“Thứ Tư.” Phó Chí Tắc không có ý định giấu giếm.
“Tôi cũng đặt rồi, nhưng là thứ Năm.” Vân Li mở chai nước, giả vờ lơ đãng hỏi: “Anh bay chuyến mấy giờ?”
Phó Chí Tắc rũ mắt, lục lại trí nhớ rồi nói ra thời gian cụ thể: “Sáu giờ mười lăm.”
“Ồ. Sân bay cách đây khá xa, hay là lúc đó để tôi đưa anh đi nhé?”
Phó Chí Tắc dùng ánh mắt thay cho lời từ chối.
Khi Phó Chí Tắc lên bục thuyết trình, Vân Li ngồi ở hàng ghế cuối cùng, lén lút mở ứng dụng đặt vé để tìm chuyến bay về Nam Vu lúc 18:15 chiều thứ Tư. Khá may mắn là chỉ có duy nhất một chuyến bay vào giờ đó, không sợ bị nhầm. Thấy khoang phổ thông chỉ còn đúng một ghế cuối cùng, Vân Li lập tức nhấn đặt chỗ.
Vừa đặt xong, cô chột dạ ngẩng đầu lên. Phó Chí Tắc vẫn đang say sưa giới thiệu về độ chính xác của các thiết bị VR cho những người ngồi hàng đầu. Cô mở camera, nhân lúc anh không chú ý, lén chụp vài tấm ảnh.
“Để theo dõi độ chính xác, sản phẩm thực tế ảo này sử dụng kỹ thuật GPS RTK...”
Vân Li chẳng hiểu những thuật ngữ chuyên môn đó là gì, nhưng cô vẫn chăm chú lắng nghe. Trong suốt buổi thuyết trình, anh tỏ ra rất tự tin, nói năng lưu loát. Dù là những từ ngữ học thuật khô khan, anh vẫn duy trì được phong thái tự nhiên từ đầu đến cuối. Đây mới chính là dáng vẻ vốn có của anh.
Chiếc ghế bên cạnh vang lên tiếng động, Vân Li quay sang thì thấy lại là người đàn ông đeo kính kia, cô giật mình né sang một bên. Trên bục, Phó Chí Tắc chợt khựng lại một chút rồi mới tiếp tục: “Định vị xúc giác bên trong lẫn bên ngoài...”
Trần Lệ Vinh chẳng chút tự giác, lại dịch ghế về phía Vân Li. Ánh mắt Phó Chí Tắc quét qua dãy ghế cuối cùng, trong vài giây, anh lộ vẻ cạn lời. Lúc này, Trần Lệ Vinh đưa cho Vân Li xem một bức ảnh được chụp từ hành lang đối diện. Trong ảnh, Phó Chí Tắc và một chàng trai khác đang tựa vào lan can, tay cầm ly trà sữa, trông như đang trò chuyện rất thân mật.
Vân Li muốn nhìn rõ hơn nhưng Trần Lệ Vinh đã nhanh tay chuyển sang mã QR WeChat. Tiến thoái lưỡng nan, cuối cùng Vân Li vẫn chấp nhận kết bạn với anh ta.
“Xin lỗi, tôi không nhớ rõ chi tiết sản phẩm, cần lấy thêm chút tài liệu.”
Phó Chí Tắc bước xuống khỏi bục như không có chuyện gì xảy ra, đi thẳng xuống hàng ghế cuối. Khoảnh khắc ánh mắt anh chạm phải Trần Lệ Vinh, anh dừng lại vài giây. Anh duỗi tay lấy tập tài liệu trên bàn của Vân Li rồi đẩy nhẹ về phía cô, khiến cô phải ngồi dịch sang vị trí khác.
Tập tờ rơi vô tình đụng trúng Trần Lệ Vinh, Phó Chí Tắc hạ mắt, đợi một lúc lâu mới buông một câu hờ hững: “Ngại quá.”
Đến khi Phó Chí Tắc trở lại bục, chẳng hiểu sao Trần Lệ Vinh không còn kiên trì ngồi cạnh cô nữa mà đứng dậy đổi chỗ khác.
Kết thúc hội nghị, một vị giáo sư già tóc đã bạc nửa đầu đi đến trước mặt Phó Chí Tắc, ghé tai nói với anh rất nhiều điều, cuối cùng còn vỗ vỗ vai anh. Anh không hề tỏ ra mất kiên nhẫn, suốt cả quá trình đều giữ thái độ lắng nghe yên lặng.
Sau khi thu dọn đống tờ rơi còn thừa, Vân Li theo chân Phó Chí Tắc ra cửa. Anh đi thong thả, hai tay đút vào túi quần.
“Vị vừa rồi là thầy hướng dẫn của anh sao? Thầy Sử... Sử Hướng Triết?”
“Ừ.”
“Vậy cái người đeo kính lúc nãy, anh ta đúng là sư đệ của anh à?”
Vân Li không chắc những lời Trần Lệ Vinh nói đáng tin đến mức nào, nhưng nếu anh ta thực sự là sư đệ của Phó Chí Tắc thì chắc cũng không đến nỗi nói dối trắng trợn. Lần trước khi cô tỏ tình, lý do Phó Chí Tắc đưa ra để từ chối chính là: “Tôi thích đàn ông.”
Nghe câu hỏi của cô, Phó Chí Tắc dừng bước, lấy điện thoại ra lạnh lùng bắt xe: “Tôi đi đây.”
Lần này ứng dụng bắt xe phản hồi rất nhanh. Chiếc xe đang ở trong khuôn viên trường nên chỉ chốc lát đã đến cổng học viện Kiểm Soát. Vân Li thấy anh mở cửa xe, thậm chí chẳng thèm quay đầu nhìn lại lấy một cái.
“Anh chờ đã!”
Cảm giác hụt hẫng của Vân Li không kéo dài lâu. Cô dúi vào tay Phó Chí Tắc một tập tờ rơi khác, đỏ mặt lùi lại một bước, chờ anh lên xe. Phó Chí Tắc có vẻ tâm trạng không tốt, sau khi vào xe, anh thắt dây an toàn rồi lạnh lùng nhét tập tài liệu vào túi.
Một lúc sau, anh lại lấy tập tài liệu đó ra. Mở ra xem, bên trong có một mảnh giấy origami hình mặt trăng được gấp rất vuông vức, kèm theo một tờ giấy dán ghi dòng chữ: “Nhìn thấy anh, giống như tôi gặp được ánh trăng.”
...
Tối thứ Ba, Vân Li thu dọn hành lý để chuẩn bị về Nam Vu. Cô ngồi trên thảm, mặc bộ đồ ngủ, vừa nhìn điện thoại ghi chú vừa kiểm tra đồ đạc trong vali. Bất chợt một luồng gió thổi qua, cô khựng lại rồi ngẩng đầu lên. Cửa sổ lại bị gió thổi mở ra.
Đúng lúc này, ngoài cửa phòng vang lên tiếng động. Im lặng ba giây, tay nắm cửa bị ấn xuống, cánh cửa mở ra một tiếng “rắc”. Vân Li nhìn ra, không ngoài dự đoán chính là “sinh vật” duy nhất trong nhà biết gõ cửa trước khi vào phòng cô.
Cậu thiếu niên có gương mặt thanh tú, nụ cười lộ chiếc răng khểnh giống hệt cô. Nhìn qua là biết ngay đến đây có mục đích. Nào ngờ xuất quân không thuận lợi, lời chưa kịp thốt ra đã bị luồng gió lạnh từ cửa sổ tạt thẳng vào mặt.
Gương mặt tuấn tú của Vân Dã nháy mắt vặn vẹo, cậu lạnh đến mức dậm chân, giọng nói ngây ngô vang lên: “Đậu xanh, Vân Li, sao phòng chị lạnh như hầm băng thế này!”
Vân Li tiếp tục thu dọn: “Giúp chị đóng cửa sổ lại đi.”
Vân Dã rất nghe lời, nhảy vọt tới đóng cửa. Cậu thử vài lần nhưng không được, bực bội nói: “Vân Li, cửa sổ phòng chị hỏng rồi à?”
“Hình như thế,” Vân Li đáp, “Không khóa được, gió thổi mạnh là nó tự mở.”
Vân Dã gật đầu, cũng không để ý lắm. Cậu ngồi xuống giường cô, dáng vẻ muốn nói lại thôi. Một lát sau cậu đứng lên, đi tới đi lui vài bước rồi lại ngồi xuống. Rồi lại đứng lên, ngồi xuống, đi thêm hai bước nữa. Trông cậu cứ như đang ngồi trên đống lửa.
Bị hành động của em trai làm phân tâm, Vân Li ân cần hỏi: “Bị trĩ à?”
Vân Dã quạu cọ: “Không có!”
“Không phải thì tốt.” Vân Li làm bộ suy nghĩ rồi trấn an: “Tầm tuổi này suốt ngày ngồi học, có mắc bệnh đó cũng không có gì lạ. Sau này chịu khó đi lại nhiều một chút, uống nhiều nước, bớt ăn đồ cay nóng đi...”
Vân Dã ngắt lời: “Em đã bảo là không bị mà!”
“Chị biết rồi.” Vân Li mỉm cười, tiếp tục trêu chọc: “Mấy ngày nay đi vệ sinh có bình thường không? Nếu thực sự không được thì cũng đừng ép bản thân quá.”
“...”
“Cứ quan sát tình hình đã, nếu không ổn thì chị đưa đi bệnh viện.”
Rất nhanh, Vân Dã đã khóa trái cửa phòng lại, bày ra bộ dạng như sắp đàm phán một bí mật quốc gia. Vân Li dừng động tác, âm thầm nhét chiếc ví vào sâu dưới đống quần áo, lên tiếng dọa trước: “Đừng có mơ, chị không có tiền đâu.”
“...” Vân Dã vừa mới xây dựng xong tâm lý, nghe câu này liền tức điên: “Chị nghĩ em là hạng người nào hả!”
“À, là chị lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử,” Vân Li nhắc nhở, “Em còn nợ chị 352 tệ, nhớ không?”
“Em vừa mới trả cho chị 252 tệ rồi mà...” Vân Dã hít sâu một hơi, vì có việc cầu người nên không thèm cãi nhau với cô. Cậu còn làm vẻ đại gia, chủ động móc điện thoại ra phát bao lì xì cho cô: “Này, trả nốt cho chị đấy.”
Vân Li thấy lạ, do dự nhấn mở. Nhìn thấy con số 2,5 tệ hiện trên màn hình, khóe môi cô giật giật, lửa giận bốc lên: “Cái này mà gọi là trả nợ à?”
“Thì giờ em chưa có tiền, chỉ có thể trả góp thôi.” Vân Dã nói năng đầy lý lẽ, “Từ tháng sau, mỗi tháng em sẽ trả cố định 1 hào cho đến khi hết 2,5 tệ này, sớm muộn gì cũng trả xong thôi.”
Vân Li nhẩm tính: “300 tệ mà mỗi tháng trả 1 hào, em định trả trong 50 năm à?”
Vân Dã định gật đầu đồng ý nhưng sợ làm cô nổi điên, đành miễn cưỡng nói: “Cũng không hẳn, sau này kinh tế dư dả, em sẽ thanh toán một lần.”
“Được rồi,” Vân Li muốn dọn dẹp xong sớm, “Rốt cuộc là có chuyện gì?”
Vân Dã lại bắt đầu đi qua đi lại. Vân Li mất kiên nhẫn: “Nhanh lên nào.”
Lúc này Vân Dã mới ấp úng mở lời: “Em muốn nhờ chị mang giúp một thứ cho người ta.”
“Cho ai? Mai chị về Nam Vu rồi.”
Vân Dã khó xử giải thích: “Một bạn học của em. Anh trai cô ấy tốt nghiệp Đại học Công nghiệp Nam Vu rồi ở lại đó làm việc, nên cả nhà cô ấy cũng chuyển đến đó luôn.”
Vân Li thấy phiền phức nên từ chối thẳng: “Ồ, thế thì gửi chuyển phát nhanh đi.”
“Đồ này em gói kỹ lắm rồi, gửi chuyển phát sợ nó vỡ mất.” Giọng Vân Dã trở nên nịnh nọt, đổi luôn xưng hô: “Chị yêu ơi, giúp em một lần này thôi mà.”
Vân Li không từ chối ngay mà hỏi: “Nam hay nữ?”
“...” Vân Dã nhỏ giọng đáp: “Là con gái.”
Vân Li nghi ngờ nhìn cậu: “Yêu sớm đấy à?”
Vân Dã câm nín, nghẹn một hồi lâu mới nói: “Không có, chỉ là bạn rất tốt thôi. Nhưng chị đừng nói cho bố mẹ biết nhé, không bố đánh chết em mất.”
Vân Li suy nghĩ một chút nhưng vẫn từ chối: “Bắt chị phải đi gặp mặt cô bé đó à? Chị không muốn đi đâu.”
“Cầu xin chị đấy Vân Li.” Vân Dã cuống lên, “Em đã thức mấy đêm để làm xong món quà này đó. Sắp đến sinh nhật cô ấy rồi, trước đây em đã hứa là sẽ tặng quà cho cô ấy.”
Dáng vẻ ngốc nghếch của Vân Dã làm Vân Li nhớ lại chính mình khi theo đuổi Phó Chí Tắc, cô đành miễn cưỡng gật đầu: “Thôi được rồi, đưa đồ đây.”
Vân Dã lập tức tươi cười rạng rỡ: “Thật sao ạ?” Cậu chạy vọt về phòng rồi quay lại ngay lập tức, đưa cho Vân Li một chiếc hộp nhỏ đã được bọc gói cẩn thận, dặn dò: “Để mặt này hướng lên trên nhé, tuyệt đối đừng để hỏng.”
Vân Li vỗ vỗ lên bàn: “Để đó đi.”
Vân Dã vẫn chưa yên tâm: “Chị phải tận tay giao cho cô ấy đấy.”
“Biết rồi, khổ quá!”
Sau khi tiễn Vân Dã ra khỏi phòng, Vân Li tò mò nhìn chiếc hộp được bọc tỉ mỉ bằng giấy nhám màu hồng. Nghe Vân Dã dặn dò kỹ như vậy, cô cũng không dám lắc thử xem bên trong là gì. Xoay chiếc hộp lại, cô nhìn thấy bốn chữ được viết nắn nót ở mặt sau: “Tặng Doãn Vân Y.”
Chiều ngày hôm sau, Vân Vĩnh Xương chủ động đề nghị đưa Vân Li ra sân bay. Vì Vân Li muốn đến sớm nên hai cha con xuất phát từ khá sớm. Suốt dọc đường đi, hai người không nói với nhau câu nào. Đến gần sân bay, Vân Vĩnh Xương mới lên tiếng dặn dò: “Ở Nam Vu phải biết tự chăm sóc bản thân, đừng có đến những chỗ nguy hiểm.”
“Con biết rồi ạ.” Vân Li cảm thấy lòng mình thật phức tạp.
Sau khi xuống xe, cô khẽ nói một câu: “Con đi đây”, rồi vội vàng bước vào ga sân bay.
Quầy làm thủ tục của hãng hàng không nằm ở dãy F. Vân Li tìm một chỗ ngồi xuống đợi. Còn hai tiếng nữa mới đến giờ cất cánh. Đợi được khoảng bốn mươi phút, cô thấy Phó Chí Tắc kéo hành lý bước vào, anh nhìn quanh một lượt rồi đi thẳng về phía quầy đầu tiên của hàng F.
Vân Li bật dậy, bước nhanh tới đứng ngoài vạch vàng của quầy số 1. Sau khi Phó Chí Tắc làm xong thủ tục và quay người lại, anh liền thấy Vân Li đang nở một nụ cười có phần gượng gạo.
Vân Li đưa ra lý do đã chuẩn bị sẵn: “Chuyến bay của tôi bị hủy nên phải đổi sang chuyến hôm nay. Anh chờ tôi một chút được không? Tôi đi làm thủ tục ngay đây.”
Anh không tỏ vẻ gì là ngạc nhiên, chỉ kéo hành lý đứng chờ cô ở bên ngoài đám đông.
“Vị tiên sinh vừa rồi tên là Phó Chí Tắc, là bạn tôi. Tôi có thể ngồi cạnh anh ấy không?” Vân Li hỏi nhân viên quầy.
Nhân viên nhìn cô với vẻ hơi nghi ngờ nhưng cũng không nói gì nhiều: “Vị tiên sinh kia đi khoang thương gia, còn cô là khoang phổ thông.”
“...”
Khóe môi Vân Li giật giật. Cô nhớ rõ công ty chỉ chi trả tiền vé khoang phổ thông thôi mà. Trong lòng thầm “đau xót” cho túi tiền của mình, Vân Li hỏi nhỏ: “Vậy nếu tôi muốn nâng cấp khoang thì...”
Đề xuất Đồng Nhân: Đấu Phá: Xuyên Thành Tiêu Viêm Vạn Nhân Mê, Lạc Vào Tu La Trường
[Pháo Hôi]
Bộ này hay quá, hóng truyện ạ