(1v1, Song khiết, Ngọt sủng)
Tại Uy Viễn Vương phủ Tây Lương.
Tiểu vương gia Tiêu Mạt Hi, mới năm tuổi, tính tình ngây thơ, thấy mẫu thân lại bỏ mình mà chạy ra điền dã, khuôn mặt bánh bao liền nhăn nhó phồng lên.
Tiểu vương gia ai oán liếc nhìn phụ thân bên cạnh, già dặn nói: "Phụ vương, vì sao năm xưa người lại nhìn trúng mẫu thân của con, người mà cứ rảnh rỗi là thích chạy ra ngoài vậy?"
Tiêu Diệp Dương liếc xéo đứa con trai nhỏ mà tinh quái của mình, đoạn trầm ngâm suy nghĩ.
"Phải rồi, sao ta lại yêu thích người phụ nữ ấy chứ?"
Im lặng một lúc lâu...
"Ai biết được, chắc là hồ đồ rồi!"
Hai cha con đồng cảnh ngộ nhìn nhau, đồng thời thở dài một tiếng bất lực.
Gặp phải một người phụ nhân không chịu ở nhà, phải làm sao đây?
Vương phi (mẫu thân) của mình, chỉ có thể sủng ái thôi!
________
Đạo Hoa, người mang theo không gian tùy thân xuyên không về cổ đại, chỉ muốn an ổn sống hết đời nơi điền dã. Nào ngờ lại có một phụ thân làm huyện lệnh, thế là bị buộc phải rời thôn quê mà tiến vào thành!
Trong thành lắm chuyện, để có tiếng nói trong gia đình, Đạo Hoa mua trang viên, trồng hoa cỏ, trồng dược liệu, bồi dưỡng giống cây lương thực năng suất cao, chất lượng tốt. Cứ thế phò trợ phụ thân làm huyện lệnh chín năm từng bước thăng quan tiến chức, khiến gia tộc họ Nhan xuất thân hàn môn chen chân vào giới kinh thành!
Đây là câu chuyện phấn đấu của một đích nữ hàn môn phò trợ gia tộc hưng vượng phồn thịnh, cũng là một câu chuyện tình yêu ngọt ngào cùng nhau thành tựu, cùng nhau trưởng thành!
Nam chính: Trước mặt người ngoài là tiểu vương gia kiệt ngạo, Uy Viễn Vương bá đạo; trước mặt nữ chính, lại là một lang quân nhu tình có phần nhút nhát.
Nữ chính: Mọi việc đều thấu tỏ nhân tình thế thái, ấm áp và tự cường!