Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 122

Chương 122

Ngô Khải Nghiệp nghe thấy tiếng gọi thì dừng phắt lại.

Từ Ôn Gia thôn chạy đến trấn trên, ông đã chạy hơn hai mươi cây số!

Trên đường đi, ngoại trừ lúc đổi từ ôm Ôn Gia Mỹ sang cõng nàng, ông không dám chậm trễ lấy một bước! Chỉ hận không thể chạy nhanh hơn nữa!

Ông thở hồng hộc như trâu kéo xe, mỗi nhịp thở đều cảm thấy lồng ngực đau nhức khôn cùng.

"Noãn... nhi! Đi... y quán."

"Nhị cữu đừng nói chuyện, cháu biết rồi!" Ôn Noãn đã nhìn thấy Ôn Gia Mỹ người đầy máu.

Cứu người là quan trọng nhất!

Nàng vừa nắm lấy tay tiểu cô, vừa âm thầm rót mây tía vào cơ thể bà.

Ôn Gia Thụy cũng vội vã chạy xuống, thấy Ngô Khải Nghiệp đã kiệt sức đến cực điểm, ông vội nói: "Để tôi!"

Ngô Khải Nghiệp cũng không khách sáo, ông thực sự đã quá mệt mỏi, không còn sức để chạy tiếp nữa.

Ôn Gia Thụy trực tiếp bế bổng Ôn Gia Mỹ lên.

Ngô thị lúc này cũng chạy tới, thấy trên lưng Ngô Khải Nghiệp toàn là máu, sắc mặt tiểu cô thì trắng bệch, hơi thở thoi thóp, bà sợ tới mức tay chân run rẩy.

Ôn Gia Thụy định bế muội muội đi y quán, nhưng Ôn Noãn đã ngăn lại: "Không cần đi y quán, con có thể trị cho tiểu cô. Cha, cha bế tiểu cô lên xe ngựa đi."

Ôn Gia Thụy nhanh chóng đặt Ôn Gia Mỹ vào trong xe, Ôn Noãn cũng lập tức chui vào theo.

"Anh cả, anh đi bốc thuốc đi!" Sau đó, Ôn Noãn đọc nhanh một phương thuốc.

Ôn Thuần ghi nhớ kỹ từng chữ: "Để huynh đi!"

Nói xong, cậu liền chạy như bay ra ngoài.

Trong xe ngựa, Ôn Noãn bắt đầu châm cứu cho Ôn Gia Mỹ.

Cả nhà đứng bên ngoài xe ngựa, ai nấy đều lo lắng sốt ruột.

Vương thị là người lo âu nhất. Đứa bé liệu có giữ được không? Nếu mất đứa trẻ này, sau này con gái bà phải làm sao bây giờ? Sao số mệnh con gái bà lại khổ cực đến nhường này.

Ôn Hậu giúp Ngô Khải Nghiệp vỗ lưng để ông nhanh chóng lấy lại nhịp thở.

Ôn Lạc thì ngồi xổm xuống, dùng hai tay bóp chân cho Ngô Khải Nghiệp để giúp ông thả lỏng cơ bắp. Tam tỷ từng nói, sau khi chạy xong phải xoa bóp cơ bắp một chút thì mới không bị nhức mỏi.

Ôn Nhu và Ôn Hinh đứng sát bên xe ngựa, khẽ hỏi: "Noãn nhi, có cần giúp gì không?"

"Không cần đâu ạ. Cha, chúng ta về nhà trước đi. Mẫu thân, người và mọi người thuê xe bò về sau nhé."

"Được."

Ôn Gia Thụy lập tức leo lên phía trước, đánh xe ngựa rời đi.

Chẳng mấy chốc, Ôn Thuần đã bốc thuốc chạy về tới.

Lúc này Ngô Khải Nghiệp cũng đã hồi sức hơn nhiều, mọi người vội vàng đi ra cổng trấn để bắt xe bò.

Trên xe bò, Ngô thị hỏi nhị ca của mình rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Ngô Khải Nghiệp liếc nhìn mấy đứa nhỏ Ôn Nhu, ngập ngừng một hồi rồi mới kể lại đại khái mọi chuyện. Ông chỉ nói nhìn thấy Hà Hoán Hồng ngồi trên người Ôn Gia Mỹ mà đánh đập, không kể thêm những chuyện tồi tệ khác.

Vương thị nghe xong thì tức giận đến mức cả người run lên bần bật! Thật là khinh người quá đáng!

Sau khi về đến nhà, nhờ trên đường đi Ôn Noãn đã dùng mây tía điều dưỡng cơ thể và châm cứu cầm máu, tình trạng của Ôn Gia Mỹ đã ổn định hơn.

Ôn Gia Thụy bế bà vào phòng nằm nghỉ, sau đó vội vàng chạy đi đun nước nóng.

 

Sau đó, Ôn Noãn giúp tiểu cô lau khô thân thể và thay một bộ y phục sạch sẽ khác.

 

Lúc này, đám người Ngô thị cũng đã trở lại.

 

Ôn Gia Thụy vừa nghe chuyện này là do Hà Hoán Hồng gây ra, ông lập tức nổi trận lôi đình, lao thẳng ra ngoài.

 

Ngô Khải Nghiệp lo sợ ông đang lúc giận dữ sẽ làm ra chuyện gì thiếu lý trí, vội vàng đuổi theo sau.

 

Ôn Gia Mỹ đã tỉnh lại, bụng cũng không còn đau nữa, bà nắm chặt lấy bàn tay của Ôn Noãn, run rẩy hỏi: "Noãn nhi, đứa bé của tiểu cô..."

 

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Ôn Noãn.

 

Ôn Noãn cũng không biết phải an ủi bà như thế nào, chỉ đành im lặng lắc đầu.

 

Ôn Gia Mỹ bàng hoàng, bàn tay đang nắm lấy tay Ôn Noãn dần buông lỏng ra.

 

Ôn Noãn vội kéo tay Ôn Gia Mỹ: "Tiểu cô đừng quá đau lòng, chuyện con cái là do duyên phận, có lẽ đứa bé cũng cảm thấy không hợp để đến với thế giới này!"

 

Ôn Gia Mỹ rơi nước mắt, mỗi lúc một nức nở hơn.

 

Có lẽ bà sinh ra đã không có duyên phận với con cái!

 

Vương thị lau nước mắt: "Đứa con gái đáng thương của tôi."

 

Lúc này Ngô thị đã sắc thuốc xong và bưng vào, bà nhìn thấy sắc mặt của mọi người thì cũng đoán được phần nào.

 

Đứa bé kia chính là hy vọng tương lai của tiểu cô!

 

Đôi mắt bà cay xót, lén lút lau nước mắt một chút, sau đó đi tới mép giường: "Tiểu muội, muội uống thuốc trước đi, sức khỏe là quan trọng nhất, điều dưỡng thân thể thật tốt thì sau này cái gì cũng sẽ có!"

 

Ôn Noãn đỡ Ôn Gia Mỹ ngồi dậy: "Tiểu cô, hãy điều dưỡng sức khỏe thật tốt. Người như vậy chỉ khiến người nhà đau lòng, kẻ thù vui mừng mà thôi! Dựa vào đâu mà kẻ đã gây tổn thương cho tiểu cô lại được sống vui vẻ sung sướng, còn tiểu cô lại ở chỗ này đau đớn buồn khổ? Tương lai của tiểu cô sẽ rất tốt, phải làm cho những kẻ đã tổn thương mình phải hối hận! Hơn nữa, nếu tiểu cô không sống thật tốt thì sao có thể báo thù cho đứa bé kia?"

 

Ôn Gia Mỹ nghe được lời này thì ngẩn người, thật lâu sau bà mới lau nước mắt, tiếp nhận chén thuốc trong tay Ngô thị: "Tiểu cô không sao, tiểu cô nhất định sẽ sống thật tốt!"

 

Đúng vậy, dựa vào đâu mà chỉ có một mình bà phải buồn lòng đau khổ?

 

Lần đầu tiên trong đời, Ôn Gia Mỹ hận một người đến như vậy!

 

Bà phải báo thù cho đứa bé, bà muốn ông ta phải đau đớn đến mức muốn chết đi!

 

Ôn Gia Mỹ chợt nhớ đến lời nói lúc trước của Ôn Noãn, đứa bé trong bụng người tên Cần Nhi kia có lẽ không phải là con của Hà Hoán Hồng...

 

Mọi người thấy Ôn Gia Mỹ ngoan ngoãn uống thuốc, nỗi lo lắng trong lòng cũng vơi bớt phần nào.

 

Trong thuốc có thành phần an thần, sau khi Ôn Gia Mỹ uống xong thì rất nhanh đã ngủ thiếp đi.

 

Vương thị không yên tâm, cầm rổ kim chỉ ngồi canh giữ bên mép giường.

 

Ôn Gia Thụy và Ngô Khải Nghiệp đi tới Hà gia thôn nhưng không tìm thấy Hà Hoán Hồng, đành tức giận vội vàng quay trở lại.

 

Hà Hoán Hồng sợ Ôn Gia Thụy đánh tới nhà nên đã sớm dắt theo vợ mới là Dương thị trốn đi nơi khác.

 

Mấy ngày kế tiếp, Ôn Gia Thụy đi qua thôn họ mấy lần nhưng vẫn không tìm thấy ông ta. Sau đó Ôn Gia Mỹ biết ca ca của mình đi tìm Hà Hoán Hồng tính sổ liền bảo ông đừng đi nữa, không cần phải quan tâm đến hạng người đó làm gì!

 

Ôn Gia Thụy không đi nữa, nhưng trong lòng thầm nghĩ về sau nếu gặp lại, nhất định vẫn sẽ báo thù thay tiểu muội!

 

Muội muội của Ôn Gia Thụy ông không phải là người dễ bắt nạt như vậy!

 

Trải qua chuyện của Ôn Gia Mỹ, Ôn Noãn cảm thấy nhà nàng nên mua vài người hầu về.

 

Hiện tại nàng đã là Tuệ An huyện chúa, cho dù có mua người thì cũng không có vấn đề gì.

 

Ôn Noãn đem suy nghĩ của mình nói với mọi người trong nhà.

 

Người một nhà đều có chút ngạc nhiên, hiển nhiên là bọn họ chưa từng nghĩ đến chuyện như vậy.

 

Ôn Noãn nói: "Về sau gia nghiệp nhà chúng ta sẽ càng ngày càng lớn, không chỉ nên mua một ít hạ nhân về, mà còn cần mời thêm nhiều người đến giúp đỡ làm ruộng, khai khẩn đất hoang. Con dự định qua đầu xuân sẽ trồng thảo dược ở tòa núi hoang kia, số dược liệu này cần có người trông coi xử lý."

 

"Hơn nữa năm sau còn phải trang hoàng và khai trương cửa hàng trong huyện, cũng cần người tin cậy đi quản lý."

 

Ôn Noãn nói ra dự tính của mình.

 

"Thuê người không bằng mua người, mua người là có thể bồi dưỡng, giấy bán thân nằm trong tay mình, cũng không cần sợ người ta bỏ chạy."

 

Ôn Gia Thụy gật đầu: "Đúng là đạo lý này."

 

Ngô thị chỉ là không thể ngờ bà cũng có ngày được sai nô gọi tì, cảm thấy có chút không chân thật!

 

Ôn Noãn mỉm cười: "Vậy ngày mai chúng ta đi phủ thành mua người đi! Bảo người môi giới đưa người đến phủ đệ ở phố Ngự Kim kia."

 

Ôn Gia Thụy vừa nghe đã lập tức hiểu rõ ý đồ của con gái.

 

Bảo người môi giới đưa người đến phủ đệ ở phố Ngự Kim, đó chính là phủ Huyện chúa, lại còn là phủ đệ do đích thân đệ nhất thần thợ ngự tứ xây dựng, những kẻ môi giới đó tuyệt đối không dám chọn những hạng người không ra gì mang đến đó.

 

Ôn Thuần nghe vậy liền nói: "Vừa lúc ngày mai các ca ca phải đi phủ thành nộp bài tập."

 

"Ngày mai cũng mua luôn nữ đầu bếp và người gác cổng, sau đó trực tiếp để bọn họ ở lại phủ đệ kia. Sang năm các ca ca đi thư viện Lộc Sơn đọc sách, buổi tối sau khi tan học về phủ ở lại cũng có người chăm sóc."

 

Ngô thị nghe xong thì gật đầu tán đồng: "Ý kiến này rất hay."

 

Nếu không có người chăm sóc mấy huynh đệ ở phủ thành, bà cũng không yên tâm. Mặc dù ba huynh đệ đều biết giặt quần áo, nấu cơm, nhưng thời gian của bọn họ đều dành để đọc sách, vô cùng quý giá, sao có thể lãng phí vào mấy việc lặt vặt này.

 

Ngô thị cũng giống với đại đa số người ở triều đại này, mang nặng tư tưởng vạn vật đều thấp kém, chỉ có đọc sách là cao quý. Hơn nữa tri thức thay đổi vận mệnh, chẳng phải Ôn Noãn đã chứng thực điều này hay sao? Hiện tại, mỗi buổi tối Ngô thị cũng đang chăm chỉ học tập theo đấy thôi!

 

Sáng sớm ngày hôm sau, người một nhà cùng nhau xuất phát đi tới phủ thành. Bởi vì Ôn Gia Mỹ đang trong thời gian ở cữ cần tĩnh dưỡng, nên Vương thị ở lại nhà chăm sóc con gái.

 

Ôn Noãn nấu cơm sáng xong, lúc bảo Đại Hồi mang phần cho Nạp Lan Cẩn Niên, nàng cũng thuận tiện viết một tờ giấy gửi cho hắn.

 

Hiện tại Ôn Noãn không cần lên núi châm cứu cho Nạp Lan Cẩn Niên nữa, nhưng mỗi ngày vào buổi chiều hắn đều sẽ xuống núi ăn cơm. Có đôi khi hắn còn hẹn Ôn Noãn vào núi đi săn, chỉ là "đội quân" vào núi đi săn càng lúc càng đông đảo.

 

Ôn Thuần và Ôn Hậu cũng đi theo, rồi đến lúc Phó Vinh đến xem xét tiến độ công trường, khi biết chuyện này cũng đòi đi cùng.

 

Nạp Lan Cẩn Niên nhìn đám người đi theo mà thấy phiền lòng, thầm nghĩ vẫn là ăn cá và tôm là tốt nhất, rốt cuộc hắn cũng chẳng còn hứng thú với món dê nướng nguyên con nữa.

 

Trên núi.

 

Nạp Lan Cẩn Niên nhận được mảnh giấy nhỏ của Ôn Noãn, hắn lướt mắt nhìn qua, rồi bỏ nó vào ngăn kéo, bên trong đã có sẵn vài tờ giấy khác.

 

Xem nét chữ thì rõ ràng đều là do cùng một người viết ra.

 

Hắn khép ngăn kéo lại, đứng dậy phân phó: "Lâm Phong, chuẩn bị ngựa."

 

Ôn Gia Thụy đánh xe ngựa vào phủ thành, trước tiên tìm đến nha môn môi giới, dặn dò bà môi giới chọn ra vài người hầu lanh lợi đưa đến phố Ngự Kim để bọn họ xem mặt.

 

Xong xuôi, ông mới đánh xe quay về phủ Thần Thợ.

 

Hôm nay vừa khéo bà cô Ôn Bảo Trân được mời đến phủ Lễ Thư phu nhân để tham dự tiệc thưởng mai.

 

Lễ Thư là vị quan trông coi việc lễ nghi, phụ trách chấn hưng giáo dục, khoa cử, bảng biểu, tế tự, hội hè và các sự vụ khác của toàn châu phủ.

 

Trước kia, mỗi khi Lễ Thư phu nhân tổ chức yến tiệc chưa từng mời đến bà ta, nếu có mời thì cũng chỉ mời nhà của đại tẩu bà ta mà thôi.

 

Nhưng kể từ sau khi Uyển Nhi được chọn tham gia Thiên Thu yến, Lễ Thư phu nhân đã mở tiệc chiêu đãi hai lần, và cả hai lần đều gửi thiệp mời cho bà ta.

 

Không riêng gì Lễ Thư phu nhân, mà ngay cả các vị phu nhân khác cũng trở nên khách khí với bà ta hơn hẳn.

 

Ngay cả đám thân thích bên nhà họ Tống cũng ngày một nể trọng bà ta hơn trước.

 

Giờ đây, địa vị và tiếng nói của bà ta trong Tống gia đã hoàn toàn khác xưa.

 

Có thể nói, dạo gần đây Ôn Bảo Trân đang ở vào thời kỳ xuân phong đắc ý.

 

Bà ta cùng Tống Ngọc Đình và Tống Cẩm Tú vừa chuẩn bị xuống xe ngựa thì chợt thấy Ôn Gia Thụy bước ra từ nha môn môi giới, sau đó đánh xe rời đi.

 

Tống Cẩm Tú khẽ kéo tay áo Ôn Bảo Trân: "Bà nội, kia chẳng phải là Tứ biểu thúc sao?"

 

Nàng ta liếc nhìn tấm biển của nha môn môi giới, ngạc nhiên thốt lên: "Tứ biểu thúc đến đó làm gì nhỉ? Chẳng lẽ là đi mua người hầu?"

 

Ôn Bảo Trân liếc mắt nhìn theo, hừ lạnh một tiếng đầy châm chọc: "Bán người thì còn có thể, chứ mua người ư? Đời này hắn cũng đừng hòng! Đừng bận tâm đến hạng người đó, đi thôi!"

 

Khi Ôn Gia Thụy tổ chức tiệc tân gia, gia đình Ôn Bảo Trân đã không đến dự.

 

Người nhà đại phòng cũng cố ý hoặc vô tình mà không hề nhắc nửa lời về chuyện ngày hôm đó cho bà ta nghe.

 

Ôn Bảo Trân ở lại phủ thành nên hoàn toàn mù tịt thông tin, bà ta vẫn đinh ninh rằng tứ phòng nghèo kiết xác kia chẳng thể nào làm nên trò trống gì.

 

Chu thị vốn chẳng ưa gì nhà Vương thị, mà Ôn Bảo Trân cũng không muốn vì chuyện này mà làm phật lòng Chu thị cùng người của đại phòng.

 

Trong mắt bà ta, chỉ có Chu thị mới xứng đáng để bà ta gọi một tiếng tẩu tử.

 

Tống Cẩm Tú nhìn theo bóng chiếc xe ngựa kia, trong lòng dâng lên chút hoài nghi, nhưng thấy Ôn Bảo Trân đã lên xe, nàng ta cũng không nghĩ ngợi nhiều nữa mà bước theo sau.

 

Khi xe đi ngang qua đầu phố Ngự Kim, Tống Cẩm Tú không kìm được tò mò mà vén rèm cửa sổ lên, nhìn ngắm con phố rộng thênh thang, sạch sẽ và đầy vẻ uy nghiêm kia.

 

Bất chợt, nàng ta lại nhìn thấy bóng dáng của một chiếc xe ngựa trông rất quen mắt.

Đề xuất Hiện Đại: Đạo Tình
BÌNH LUẬN
Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

1 tháng trước
Trả lời

Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bạn đã lên chương nhé

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Truyện cuốn quá, hóng full ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Vui quá có chương mới rồi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

Trả lời
2 tháng trước

Hôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện