Chương 122
Ngô Khải Nghiệp nghe thấy tiếng gọi thì dừng phắt lại.
Từ Ôn Gia thôn chạy đến trấn trên, ông đã chạy hơn hai mươi cây số!
Trên đường đi, ngoại trừ lúc đổi từ ôm Ôn Gia Mỹ sang cõng nàng, ông không dám chậm trễ lấy một bước! Chỉ hận không thể chạy nhanh hơn nữa!
Ông thở hồng hộc như trâu kéo xe, mỗi nhịp thở đều cảm thấy lồng ngực đau nhức khôn cùng.
"Noãn... nhi! Đi... y quán."
"Nhị cữu đừng nói chuyện, cháu biết rồi!" Ôn Noãn đã nhìn thấy Ôn Gia Mỹ người đầy máu.
Cứu người là quan trọng nhất!
Nàng vừa nắm lấy tay tiểu cô, vừa âm thầm rót mây tía vào cơ thể bà.
Ôn Gia Thụy cũng vội vã chạy xuống, thấy Ngô Khả...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 7 giờ 57 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Hiện Đại: Nửa Lời Hận Biệt, Nửa Lời Giá Băng
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bạn đã lên chương nhé
[Pháo Hôi]
Truyện cuốn quá, hóng full ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ
[Pháo Hôi]
Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá có chương mới rồi ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ
[Luyện Khí]
Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Luyện Khí]
Trả lờiHôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Luyện Khí]
Trả lờiLên bù chương rồi đó bạn. Hôm qua bận kh lên đc