“Bà nội, hình như cháu vừa thấy xe ngựa của tứ biểu thúc rẽ vào phố Ngự Kim ạ.” Tống Cẩm Tú sốt sắng kéo ống tay áo của Ôn Bảo Trân, kinh ngạc thốt lên.
Chiếc xe ngựa lướt qua rất nhanh, đã khuất bóng nơi đầu phố Ngự Kim.
Ôn Bảo Trân thoáng nhìn ra bên ngoài nhưng chẳng thấy gì, bà ta cảm thấy mất hứng nên buông rèm xuống: “Cháu nhìn lầm rồi!”
Phố Ngự Kim là nơi cư ngụ của những người có thân phận tôn quý nhất toàn châu phủ, nghe nói đây còn là quê quán của không ít trọng thần triều đình tại kinh thành, người của tứ phòng làm sao có cửa bước chân vào đó được.
Tống Ngọc Đình cầm một miếng bánh ngọt trên bàn nhét vào miệng, hàm hồ nói: “Biết đâu cái tên chân lấm tay bùn ấy đi làm phu đánh xe cho người ta thì sao!”
Ôn Bảo Trân nghe vậy, trong mắt hiện rõ vẻ khinh bỉ: “Làm phu đánh xe cho nhà quyền quý, thỉnh thoảng cũng được ban thưởng chút đỉnh, nhưng muốn dựa vào mấy đồng tiền công hèn mọn đó mà nuôi ba đứa con trai ăn học thì đúng là si tâm vọng tưởng!”
Cho nên, không có bạc thì dù con cái có tiền đồ đến mấy cũng chỉ là lời nói suông!
Nếu Vương thị chịu đến cầu xin bà ta, biết đâu bà ta còn rủ lòng thương mà giúp đỡ đôi chút.
Đáng tiếc là Vương thị kia chẳng bao giờ nể mặt bà ta, hơn nữa ba huynh đệ Ôn Thuần cũng mới bắt đầu đèn sách, cho dù có danh sư chỉ dạy thì cũng chẳng thể làm nên trò trống gì.
Đợi đến lúc bốn năm mươi tuổi mới đỗ đạt cử nhân thì còn tích sự gì nữa!
“Cái nhà nghèo kiết xác ấy chỉ giỏi tìm đến cửa mượn bạc thôi! Cẩm Tú, sau này cháu có nhìn thấy bọn họ thì cứ đi đường vòng mà tránh.” Tống Ngọc Đình là con gái út của Ôn Bảo Trân, từ nhỏ đã được bà ta nâng niu như ngọc quý trong lòng bàn tay.
Cuộc đời nàng ta chẳng có sở thích gì đặc biệt, chỉ duy nhất niềm đam mê ăn uống.
Tiêu chuẩn chọn người của nàng ta rất cao vì nàng ta chỉ thích những nam tử tuấn tú. Chọn tới chọn lui, người để mắt đến nàng ta thì nàng ta lại chê bai dung mạo và xuất thân, còn người nàng ta nhìn trúng thì lại chẳng thèm ngó ngàng gì đến nàng ta. Kết quả là năm nay đã hai mươi tuổi mà nàng ta vẫn chưa gả đi được.
Lần này Ôn Bảo Trân dẫn nàng ta theo là muốn xem có công tử nhà nào thích hợp hay không.
Đáng tiếc là những nam tử đó đều nhìn con gái bà ta với vẻ chán ghét, một cái liếc mắt cũng chẳng buồn trao, ngược lại tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía cháu gái bà ta.
Ôn Bảo Trân cũng không bận tâm chuyện này, vì cháu gái bà ta quả thực xinh đẹp mỹ miều.
Bà ta dặn dò Tống Cẩm Tú: “Mợ của cháu vốn chẳng ưa gì nhà Vương thị, chúng ta cứ tránh qua lại với bọn họ là tốt nhất.”
Tống Cẩm Tú nghe vậy cũng không nói thêm gì nữa.
Ôn Bảo Trân lại quay sang nhắc nhở Tống Ngọc Đình đừng ăn quá nhiều, cần phải giảm béo.
Tống Ngọc Đình ậm ừ đáp lời cho qua chuyện.
Gia đình Ôn Noãn trở lại phủ Huyện chúa, đơn giản nấu một bữa cơm trưa.
Đang chuẩn bị dùng bữa thì Nạp Lan Cẩn Niên tìm đến.
Ôn Noãn hỏi hắn: “Sao huynh lại đến đây?”
“Có chút việc.”
Thế là Nạp Lan Cẩn Niên thuận thế ở lại trong phủ dùng cơm trưa.
Sau khi dùng bữa xong không lâu, bà môi giới đã dẫn người tới.
Nạp Lan Cẩn Niên cũng không rời đi, hắn đứng bên cạnh Ôn Noãn, nhìn nàng chọn người.
Nạp Lan Cẩn Niên liếc nhìn Ôn Noãn đang đứng cạnh mình, nàng vẫn nhỏ nhắn như thế, còn chưa cao đến bả vai hắn.
Hắn cúi đầu là có thể nhìn thấy đỉnh đầu của nàng.
Sao lại lớn chậm thế này? Chẳng lẽ do ăn uống không đủ tốt sao?
Không biết chỗ Hoàng huynh còn thứ gì tẩm bổ không nhỉ.
Ôn Noãn cảm nhận được ánh mắt của Nạp Lan Cẩn Niên, nàng ngẩng đầu lên nhìn hắn một cái: "Chẳng phải huynh có việc bận sao?"
Sao còn chưa đi?
Nạp Lan Cẩn Niên đáp: "Không vội."
Việc mua người này có thể lớn cũng có thể nhỏ, biết người biết mặt mà không biết lòng, hắn phải ở bên cạnh giúp nha đầu này nhìn cho rõ.
Miễn cho nàng bị người ta lừa.
Nạp Lan Cẩn Niên nói rồi lạnh nhạt liếc mắt nhìn mụ môi giới một cái.
Trái tim mụ môi giới nảy thình thịch: Ánh mắt người này thật sắc bén!
Trong lòng bà ta thầm cảm thấy may mắn vì mình không giở trò mưu mẹo, những người dẫn đến đây đều là những người tốt nhất trong toàn bộ phòng môi giới.
Bà ta đè nén sự nhút nhát trong lòng xuống, cười nói: "Lão gia, phu nhân, Huyện chúa, đây đều là những người tiểu nhân đã lựa chọn kỹ càng! Những người tốt nhất toàn bộ phòng môi giới đều được tiểu nhân đưa đến đây! Ngài nhìn xem có ưng ý người nào không."
Đầu tiên, Ôn Noãn chọn ra một ít người hợp mắt mình.
Mấy nữ tử luôn không nhịn được mà liếc mắt nhìn về hướng Nạp Lan Cẩn Niên kia, nàng không chọn một người nào cả.
Những nam tử nhìn nàng với ánh mắt không đàng hoàng, nàng cũng không chọn một ai.
Loại trừ đi những người không cần, lại xem xét lý lịch của những người còn lại, cuối cùng Ôn Noãn chọn hai tỷ muội, hai tỷ muội này một người tám tuổi, một người bảy tuổi. Bởi vì trong nhà quá nghèo, mẫu thân liên tiếp sinh bảy nữ nhi mới sinh được một nhi tử, thật sự không nuôi nổi.
Nên đành bán đi hai đứa bé ở giữa, đứa bé bảy, tám tuổi là bán được nhiều bạc nhất.
Rất nhiều gia đình giàu có mua người đều thích loại người có gia thế trong sạch, tuổi không lớn cũng không nhỏ như vậy, vừa lúc dạy dỗ làm nha hoàn.
Sau đó nàng lại chọn tám đứa bé vì trong nhà quá nghèo mà bị bán, người lớn nhất là mười một tuổi, nhỏ nhất chỉ có năm tuổi.
Đứa trẻ mười một tuổi chính là một nam hài, bởi vì cha mẹ đều mất nên bị đại bá mẫu bán đi.
Sau đó Ôn Noãn còn chọn một gia đình, là do chủ nhân phạm lỗi nên cả nhà sáu người đều bị bán đi.
Nhà sáu người này có hai người già đã hơn năm mươi tuổi, một đôi vợ chồng trẻ hơn hai mươi tuổi, còn có một đôi nhi nữ, nam mười một tuổi, nữ nhi chỉ mới sáu tuổi.
Như vậy là đã chọn được mười sáu người.
Tiếp theo nàng lại chọn một nam nhân trung niên từng làm quản sự trong gia đình giàu có, và một quả phụ bán mình cứu cha mẹ chồng, tổng cộng mua mười tám người.
Ôn Gia Thụy lại cảm thấy quá nhiều, ông cho rằng Ôn Noãn chỉ định mua hai người trông cửa và một nữ đầu bếp!
Phủ thành để lại một người trông cửa, một người nấu cơm, trong thôn một người trông cửa.
Mười tám người này vẫn là một đống đứa trẻ không lớn không nhỏ, mua về làm gì chứ?!
"Noãn nhi, có phải mua hơi nhiều quá không?" Ôn Gia Thụy hỏi.
Lập tức thêm nhiều người như vậy, thật đáng sợ!
Ngô thị gật đầu, trong nhà cũng không có nhiều người như vậy, lúc này người hầu còn nhiều hơn cả chủ nhân!
Ôn Noãn lắc đầu: "Không nhiều lắm đâu, con còn thấy vẫn chưa đủ ấy chứ."
Mỗi người đều có một vai trò riêng, không phải chỉ dùng để giặt giũ, nấu cơm hay quét dọn vệ sinh đơn thuần.
Nạp Lan Cẩn Niên gật đầu: "Đúng là quá ít."
Xem ra hắn đã lo lắng dư thừa, tiểu nha đầu này có con mắt nhìn người rất tinh tường.
Chỉ là bà môi giới này cũng không quá xuất sắc, những người miễn cưỡng lọt vào mắt xanh đều đã bị nàng chọn hết rồi.
Ôn Gia Thụy và Ngô thị nghe vậy thì hoàn toàn cạn lời.
Bà môi giới thấy Ôn Noãn dứt khoát mua nhiều người như vậy thì trong lòng mừng rỡ khôn xiết!
Bởi vì những người ở nha môn môi giới này đều đã qua tay các ma ma dạy dỗ quy củ, cho nên giá cả khá đắt. Từ bảy tuổi đến mười lăm tuổi là mười lăm lượng bạc một người; từ mười lăm đến bốn mươi tuổi là hai mươi lượng; còn trên bốn mươi hoặc dưới sáu tuổi đều là mười lượng một người.
Ngoài ra, những người từng làm quản sự hoặc có tay nghề như nấu nướng, thêu thùa, tính toán sổ sách thì phải trả thêm năm lượng mỗi người!
Cho nên, việc mua nô bộc thật sự không phải là điều mà những gia đình bình thường có thể gánh vác nổi.
Ôn Noãn tổng cộng đã tiêu tốn hơn hai trăm lượng để mua mười tám người này.
Nói thật, Ôn Gia Thụy và Ngô thị đều cảm thấy có chút xót tiền!
Ôn Noãn đưa tổng cộng hai trăm năm mươi lượng bạc cho bà môi giới, dặn bà ta sau này nếu có người nào tốt thì cứ giữ lại cho nàng.
Mấy lượng bạc dư ra là để khen thưởng, bởi vì những người bà đưa đến lần này Ôn Noãn đều rất vừa ý, chứng tỏ bà ta đã thật sự dụng tâm tuyển chọn.
Bà môi giới cầm bạc, vô cùng hớn hở dẫn những người còn lại rời đi!
Đây là lần đầu tiên bà ta làm ăn với gia đình quyền quý ở phố Ngự Kim, không ngờ chủ nhà lại ra tay rộng rãi đến thế!
Đúng là nhà giàu có khác, phong thái của người ta cũng chẳng giống người thường chút nào.
Ánh mắt chọn người cũng thật sắc sảo, những người được chọn đều là những người có tính tình và quy củ tốt nhất trong nha môn.
Bà môi giới cũng không hiểu tại sao Ôn Noãn lại nhìn ra được. Ngay cả bà ta làm nghề này bao nhiêu năm cũng chưa từng gặp ai có nhãn lực như vậy.
Khi bà trở về kể lại với những đồng nghiệp khác, bọn họ đều không tin, cho rằng bà muốn độc chiếm mối làm ăn nên mới cố ý tâng bốc gia đình kia như vậy!
Sau khi Ôn Noãn chọn người xong, Nạp Lan Cẩn Niên cũng lập tức rời đi, hắn vẫn còn rất nhiều việc quan trọng cần phải xử lý.
Ôn Noãn nhìn mười tám người đang đứng trước mặt, nàng tự giới thiệu bản thân trước, sau đó lần lượt giới thiệu Ôn Gia Thụy, Ngô thị và các anh chị em của mình.
"Ngoài những người ở đây ra, nhà chúng ta còn có một lão phu nhân và một tiểu cô. Được rồi, bây giờ đến lượt các ngươi tự giới thiệu. Bắt đầu từ bên trái đi!"
Phía bên trái chính là gia đình sáu người kia. Ông cụ lớn tuổi nhất bước lên phía trước, hành lễ cung kính rồi nói: "Lão nô tên thật là Phùng Nhật Tường, đây là thê tử Phùng thị của tiểu nhân, đây là nhi tử Phùng An, đây là con dâu Mã Ngân Hảo, đây là đích tôn tử Phùng Tiếu Kiện, còn đây là cháu gái Phùng Tiểu Ninh. Xin chủ nhân ban tên."
Ông cụ giới thiệu đến người nào, người đó lập tức bước lên một bước hành lễ. Quy củ vô cùng chuẩn mực.
Ôn Noãn gật đầu hài lòng: "Ban tên thì không cần đâu, sau này các ngươi cứ dùng tên thật của mình đi!"
Tiếp theo, một người đàn ông trung niên khác bước lên tự giới thiệu: "Tiểu nhân tên thật là Hạ Bình, xin chủ nhân ban tên."
Tiếp đó đến lượt người góa phụ kia: "Nô tỳ tên Lý Mai, xin chủ nhân ban tên."
Ôn Noãn đợi bọn họ tự giới thiệu xong mới đổi tên khác cho mấy đứa nhỏ vốn mang tên Thạch Đầu, Tứ Nha, Ngũ Muội kia. Rõ ràng là cha mẹ chúng cũng chẳng đặt cho chúng một cái tên tử tế nào.
Hai tỷ muội kia lần lượt tên là Xuân Hoa, Thu Thật, những người còn lại đều được đặt tên theo các vị thuốc Đông y. Cậu bé mười một tuổi tên là Thương Thuật, làm thư đồng cho Ôn Thuần; cậu bé mười tuổi tên Xuyên Khung làm thư đồng cho Ôn Hậu; một cậu bé tám tuổi khác tên là Bán Hạ, làm thư đồng cho Ôn Lạc.
Mấy bé gái còn lại, tính từ lớn đến nhỏ lần lượt tên là Đậu Khấu, Tử Uyển, Thiền Y, Thanh Đại, Hải Nguyệt. Đậu Khấu là nha hoàn của Ngô thị, Thiền Y là nha hoàn của Ôn Nhu, Thanh Đại là nha hoàn của Ôn Hinh, Hải Nguyệt là nha hoàn của Ôn Nhiên, còn Tử Uyển là nha hoàn của Ôn Noãn!
Xuân Hoa và Thu Thật phụ trách chăm sóc Vương thị và tiểu cô.
Phân công là như vậy, nhưng thực tế công việc sau này của bọn họ không hẳn là hầu hạ người khác, ví như Hải Nguyệt mới năm tuổi, chỉ phụ trách chơi đùa cùng Ôn Nhiên mà thôi.
Ôn Noãn dự định quan sát nhân phẩm và năng lực của bọn họ một thời gian rồi mới có những sắp xếp tiếp theo.
Ôn Noãn tiếp tục sắp xếp công việc cho những người trưởng thành còn lại: "Phùng bá, sau này ông ở lại phủ này làm quản gia, Phùng bà bà làm đầu bếp. Sang năm các ca ca của ta sẽ đến phủ thành đèn sách, khi đó hai người sẽ phụ trách chăm lo sinh hoạt hằng ngày cho họ. Những người còn lại, ngày mai tất cả theo chúng ta về thôn."
Sau khi thu xếp ổn thỏa, Ôn Noãn nhìn bọn họ, trầm giọng nói: "Kể từ giờ phút này, các ngươi chính là người của Ôn gia, sau này vinh nhục có nhau! Yêu cầu duy nhất của ta là trung thành, tuyệt đối trung thành, một lần bất trung thì trăm lần không dùng! Kẻ nào không trung thành sẽ bị bán đi. Sau này, tiền công mỗi tháng của quản sự là hai lượng bạc, nha hoàn và thư đồng nửa lượng, đầu bếp một lượng, tùy theo biểu hiện của từng người mà sau này sẽ tăng thêm."
Đề xuất Trọng Sinh: Sau Khi Trúng Số Trăm Triệu, Hắn Đòi Ly Hôn
[Luyện Khí]
Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bạn đã lên chương nhé
[Pháo Hôi]
Truyện cuốn quá, hóng full ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ
[Pháo Hôi]
Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá có chương mới rồi ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ
[Luyện Khí]
Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Luyện Khí]
Trả lờiHôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha