Chương 124
"Sau khi về thôn, ta sẽ dạy cho các ngươi rất nhiều điều. Bất kể là nam hay nữ, chỉ cần làm tốt đều có cơ hội trở thành quản sự cửa hàng, mỗi tháng còn được hưởng hoa hồng từ lợi nhuận.
Nếu làm xuất sắc, ta thậm chí có thể trả lại khế ước bán thân, giúp các ngươi thoát khỏi nô tịch, để con cháu các ngươi được đi học, tham gia khoa cử."
Mọi người nghe vậy đều trợn tròn mắt kinh ngạc. Có thể làm quản sự, lại còn được thoát khỏi nô tịch sao?
Lời của Ôn Noãn đã thắp lên niềm hy vọng vô bờ bến trong lòng họ. Nếu có thể làm lương dân, ai lại muốn mang thân phận tiện tịch? Một khi đã sa chân vào tiện tịch, đời đời kiếp kiếp đều phải làm nô!
Phùng An vốn có cha là nô bộc, nên từ khi sinh ra hắn đã mang thân phận nô tì, nhi nữ của hắn cũng chẳng thoát khỏi số kiếp ấy.
Lúc này, nghe được những lời ấy, lòng hắn tràn đầy hy vọng. Dẫu bản thân hắn không thể, hắn vẫn mong nhi nữ của mình có thể thoát khỏi tiện tịch.
Ôn Noãn đưa năm lượng bạc cho vợ chồng Phùng An, bảo họ dùng xe ngựa trong nhà đi mua sắm nhu yếu phẩm như chăn đệm, áo bông, chậu rửa mặt mang về chia cho mọi người dùng.
Phùng bá sắp xếp cho mọi người ở dãy phòng phía sau, nơi có sân riêng dành cho hạ nhân.
Đêm ấy, cả nhà Ôn Noãn đều nghỉ lại phủ thành.
Bữa tối do Phùng bà tử và Lý Mai đảm nhiệm, cả hai đều vô cùng tự tin vào tay nghề của mình.
Cả gia đình nếm thử, cảm thấy hương vị cũng khá ổn.
Duy chỉ có Nạp Lan Cẩn Niên, mới ăn hai miếng đã buông đũa.
Hắn cũng thấy bất lực, cái dạ dày của hắn dường như chỉ nhận định tay nghề của "ai đó" mà thôi.
Thế là Ôn Noãn đành xuống bếp nấu cho hắn một bát mì Dương Xuân, lại còn bảo Phùng bà bà và Lý Mai nếm thử một chút.
Sau khi nếm xong, cả hai đều cảm thấy hổ thẹn khôn cùng.
Một bát mì Dương Xuân thanh đạm của người ta mà hương vị còn đậm đà, ngon lành hơn cả món thịt kho tàu tâm đắc của họ!
Sáng hôm sau, Phùng An đi thuê thêm hai cỗ xe ngựa, Ôn Noãn đưa hai xe hạ nhân trở về thôn.
Ở phủ thành chỉ để lại vợ chồng Phùng bá trông coi.
Về đến thôn, vì những người hầu mới mua thường ngày ít khi ra khỏi phòng, nên suốt một thời gian dài, dân làng không hề hay biết nhà Ôn Noãn đã mua người.
Dẫu Phùng An và Hạ Bình có ra ngoài, dân làng nhìn thấy cũng chỉ nghĩ đó là bằng hữu của Ôn Gia Thụy.
Thực ra, thay vì nói Ôn Noãn mua hạ nhân, chi bằng nói nàng đang tuyển chọn nhân công. Bởi lẽ nàng hoàn toàn không đối xử với họ như nô bộc sai bảo.
Thời gian sau đó, mỗi ngày Ôn Noãn đều ở nhà, căn cứ vào sở trường của từng người mà truyền dạy những kỹ năng khác nhau.
Ôn Noãn dạy Phùng An và Hạ Bình cách ghi chép sổ sách. Ban đầu, hai người họ có chút không phục, vốn dĩ họ đã làm quản sự lâu năm, chuyện sổ sách này sớm đã tinh thông.
Thế nhưng chỉ sau mười lăm phút, họ đã nhận ra mình quá đỗi tự đại, trong lòng không khỏi kính nể phương pháp của Ôn Noãn.
Từ đó về sau, họ lắng nghe vô cùng chăm chú, học hành hết sức nghiêm túc!
Cha của Thương Thuật vốn là một nghệ nhân điêu khắc ngọc thạch. Sau khi ông lâm bệnh qua đời, mẫu thân hắn lại bỏ trốn theo người khác, hắn bị đại bá nương đem bán đi.
Ngày hôm ấy, Ôn Noãn nhận thấy trên ngón tay hắn có nhiều vết cắt nhỏ, đoán chừng hắn biết nghề điêu khắc, bèn truyền dạy cho hắn thêm các loại kỹ xảo tinh xảo.
Nàng còn chỉ dạy Lý Mai cách nấu nướng, dạy mấy tiểu nha hoàn và thư đồng nhỏ tuổi làm gốm sứ cùng vẽ tranh.
Chỉ sau vài ngày, mọi người đều tâm phục khẩu phục trước vị chủ nhân trẻ tuổi dường như chuyện gì cũng tinh thông này!
Trong lòng họ thầm cảm thán, hèn chi chủ nhân nhỏ tuổi như vậy đã trở thành Ngự tứ Huyện chúa, lại còn được ban danh hiệu Thần thợ.
Qua mấy ngày tiếp xúc với những người mới mua về, Ôn Noãn đã có cái nhìn sơ lược về bọn họ.
Hai người Phùng An và Hạ Bình rất có nhãn lực, làm việc lại ngăn nắp quy củ, không hổ là những người từng làm quản sự trong các gia đình quyền quý.
Hôm ấy, Ôn Noãn bảo hai người bọn họ: "Các ngươi theo ta vào huyện thành một chuyến."
"Tuân lệnh." Hai người không hề thắc mắc, cung kính đáp lời.
Hạ Bình và Phùng An cùng ngồi phía trước đánh xe, Ôn Noãn và Ôn Gia Thụy ngồi bên trong thùng xe.
"Noãn nhi, con vào huyện có việc gì sao?" Ôn Gia Thụy tò mò hỏi.
"Con đi xem có cửa hàng nào đang rao bán hay không ạ."
Dịp cuối năm thường có nhiều cửa hàng đóng cửa nghỉ Tết. Những nơi buôn bán không thuận lợi có khả năng sẽ trực tiếp trả mặt bằng hoặc rao bán luôn.
Ôn Gia Thụy nghe vậy liền không hỏi thêm nữa.
Ôn Noãn tìm đến nha môn môi giới trước, nàng muốn gặp Phan Thế Xương để xem gần đây có ai bán cửa hàng hay không.
Hạ Bình vào trong tìm người, nhưng ông ta trở ra rất nhanh.
"Tam cô nương, người ở nha môn nói Phan Thế Xương không còn làm việc ở đó nữa."
"Không làm nữa sao?" Ôn Noãn nghe vậy có chút ngạc nhiên.
"Sao lại không làm nữa?" Ôn Gia Thụy nhíu mày.
"Tiểu nhân có dò hỏi đôi chút, người nọ nói Phan Thế Xương khi bán cửa hàng và ruộng đất toàn để giá thấp nhất cho khách, lại thường xuyên nói rõ thực trạng của chúng, khiến nha môn không kiếm được bao nhiêu bạc, một số cửa hàng và ruộng đất khó bán cũng không đẩy đi được, nên đã bị đuổi rồi."
Ôn Noãn: "..."
Những chuyện này quả thực là phong cách làm việc của Phan Thế Xương!
Nhưng nghĩ lại, chẳng lẽ mình cũng gián tiếp khiến ông ấy mất đi bát cơm sao?
"Lão gia, Tam cô nương, có cần đi tìm Phan Thế Xương không ạ? Tiểu nhân đã hỏi được địa chỉ nhà hắn. Nhưng nghe nói gần đây hắn đang làm phu khuân vác ở bến tàu, giờ này không biết hắn có ở đó hay không."
Ôn Noãn liếc nhìn Hạ Bình một cái, gật đầu: "Được."
Phùng An và Hạ Bình làm việc đều rất chu toàn, nàng vốn luôn thích trọng dụng những người thạo việc như vậy.
Thế nào gọi là chu toàn? Chính là như vừa rồi, nàng bảo Hạ Bình vào tìm Phan Thế Xương.
Ông ấy hiểu rằng nàng muốn tìm bằng được người tên Phan Thế Xương này.
Sau khi vào trong phát hiện Phan Thế Xương không còn ở đó, ông ấy không chỉ hỏi ra nguyên nhân vì sao, mà thậm chí còn dò hỏi xem hiện tại người đó có khả năng ở đâu và địa chỉ nhà ở chỗ nào.
Ông ấy đã dốc sức bảo đảm để nàng có thể tìm thấy người trong thời gian ngắn nhất!
Làm việc với những người đáng tin cậy quả thực nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Bởi lẽ chẳng cần tốn nhiều lời, cũng không cần lặp đi lặp lại mệnh lệnh, mọi việc cơ bản đều được sắp xếp đâu vào đấy.
Xe ngựa lăn bánh hướng về phía bến tàu.
Huyện Ninh Viên có con sông Đại Vận Hà chảy qua, mỗi ngày thuyền bè qua lại tấp nập, kéo theo việc giao thương buôn bán ở đây vô cùng hưng thịnh nhờ lượng khách vãng lai đông đúc.
Lúc này, vừa vặn có một thuyền buôn cập bến, rất đông phu khuân vác đang xếp hàng chờ bốc dỡ hàng hóa.
Phùng An dừng xe ngựa ở một bên đường.
Ôn Gia Thụy vốn rất quen thuộc với nơi này vì trước kia thường xuyên tới đây làm thuê, ông dặn dò Ôn Noãn: "Ở đây người đông hỗn loạn, con đừng xuống xe. Để cha đi tìm Phan bá của con."
Ôn Noãn khẽ gật đầu.
Ôn Gia Thụy bước xuống xe, nói với Hạ Bình và Phùng An: "Các ngươi cứ ở lại xe đi, một mình ta đi tìm người là được."
Hai người họ cứ ngỡ ý Ôn Gia Thụy là muốn họ ở lại bảo vệ Ôn Noãn nên lập tức vâng lời.
Thực tế, Ôn Gia Thụy chỉ cảm thấy bọn họ không quen biết Phan Thế Xương, một mình ông đi là đủ.
Ôn Gia Thụy đã nhác thấy bóng dáng Phan Thế Xương đang đứng trong dòng người.
Ông tiến lại gần nói vài câu, Phan Thế Xương lập tức tách hàng đi ra.
Hai người cùng nhau bước lên xe ngựa.
"Gia Thụy huynh, Noãn nhi, cháu tìm ta có việc gì thế?" Phan Thế Xương vừa lau mồ hôi trên trán vừa hỏi, lúc nãy ông đang xếp hàng chờ khiêng gỗ.
Khuân gỗ từ trên thuyền xuống xe đẩy, rồi lại đẩy đến kho củi, cứ năm khúc gỗ mới kiếm được một văn tiền.
"Cháu muốn nhờ Phan thế bá giúp cháu một việc."
"Việc gì vậy? Cháu cứ nói đi, giúp được gì ta nhất định sẽ giúp hết sức!"
Ôn Noãn điềm nhiên đáp: "Cháu muốn mua lại toàn bộ cửa hàng ở phố Tĩnh Phúc."
Phan Thế Xương: "..."
Ôn Gia Thụy: "..."
Ôn Gia Thụy sững sờ: "Noãn nhi, con vừa nói cái gì cơ?"
Đùa gì vậy chứ!
Phan Thế Xương cũng điên cuồng gật đầu tán đồng: Đúng thế! Cháu vừa nói gì vậy? Hình như ông nghe nhầm rồi! Chắc chắn là nghe nhầm rồi.
"Cháu muốn mua tất cả các cửa hàng trên phố Tĩnh Phúc."
Phan Thế Xương chết lặng: Không hề nghe nhầm! Con bé thực sự muốn mua cả một con phố!
"Noãn nhi, cháu là Bồ Tát cứu khổ cứu nạn chuyển thế đấy à? Sao lại đi mua hết mấy cái cửa hàng buôn bán ế ẩm nhất huyện như thế?"
Có tiền cũng không thể vung tay quá trán như vậy được!
Ôn Noãn khẽ mỉm cười: "Sau khi cháu mua xong, chỉ cần vài năm nữa thôi, những cửa hàng đó sẽ trở thành nơi sầm uất nhất huyện."
Chính vì vậy, nàng không muốn để người khác nẫng tay trên hưởng lợi!
Một khi tửu lầu và tiệm bánh ngọt của nàng khai trương, con phố kia chắc chắn sẽ trở nên nhộn nhịp, Ôn Noãn muốn ra tay trước một bước.
Mua lại những cửa hàng đó, dù nàng không tự kinh doanh thì cũng có thể cho thuê, đến lúc phố xá hưng thịnh, tiền thuê thu về mỗi tháng cũng là một con số không nhỏ.
Ôn Gia Thụy nhìn khuê nữ nhà mình, chẳng hiểu vì sao ông lại dành cho con gái một sự tin tưởng tuyệt đối đến vậy.
Phan Thế Xương không nhịn được mà thốt ra lời thắc mắc trong lòng: "Cháu lấy đâu ra sự tự tin lớn đến vậy?"
"Về sau bác sẽ rõ thôi." Ôn Noãn mỉm cười, nàng lấy ra một xấp ngân phiếu trị giá một vạn lượng đưa cho Phan Thế Xương.
"Phan thế bá, đây là bạc để mua cửa hàng, nếu không đủ thì cứ đến Ôn gia thôn tìm cháu lấy thêm. Bác cứ việc giúp cháu thu mua toàn bộ những cửa hàng đó đi."
Phan Thế Xương cầm xấp ngân phiếu mà tay run rẩy, kinh hãi hỏi: "Cháu không sợ ta cầm số tiền này bỏ trốn sao?"
Một vạn lượng, đủ cho ông sống sung túc mấy đời. Cả đời này ông cũng chưa từng nhìn thấy nhiều bạc đến thế.
Ôn Noãn mỉm cười: "Phan thế bá không phải hạng người đó. Cháu tin bác!"
Trong lòng Phan Thế Xương bỗng dâng lên một niềm cảm động khôn tả. Có thể nói, chính vì sự tin tưởng này của Ôn Noãn mà về sau ông đã dốc hết tâm sức, cúc cung tận tụy đến chết mới thôi!
"Được, thế bá giúp cháu! Nhất định sẽ giúp cháu mua không sót một cửa hàng nào, mua toàn bộ!" Phan Thế Xương cẩn thận cất xấp ngân phiếu vào trong ngực áo.
Thứ ông cất giấu không chỉ là ngân phiếu, mà còn là sự tin cậy và trọng dụng tuyệt đối của một tiểu nữ hài dành cho mình!
Sau khi Phan Thế Xương rời đi, Ôn Noãn dẫn theo Hạ Bình và Phùng An đi tới phố Tĩnh Phúc. Nàng điềm nhiên rảo bước trên đường cái, vẻ mặt bình thản.
Cuối năm, trong khi những con phố khác đều tấp nập, náo nhiệt thì nơi này vẫn vắng vẻ, chỉ lưa thưa vài bóng người qua lại.
"Nếu tất cả cửa hàng trên con phố này đều thuộc về ta, các ngươi thấy nên quy hoạch lại thế nào? Hai người hãy quan sát thật kỹ, trở về làm một bản kế hoạch đưa cho ta. Đây là bài kiểm tra đầu tiên ta dành cho hai người."
Hai người nhìn Ôn Noãn đang thong dong đi tuần tra các cửa hàng hai bên đường. Gương mặt nàng bình tĩnh, lời nói thản nhiên, nhưng không hiểu sao lại khơi dậy chí khí hào hùng trong lồng ngực họ!
"Vâng!" Tiếng trả lời dứt khoát, kiên định, khí thế ngất trời.
Ôn Gia Thụy cũng bị khí thế và chí hướng lớn lao của khuê nữ nhà mình làm cho kinh ngạc! Vừa ra tay đã muốn mua cả một con phố? Sao con gái ông lại dũng cảm, thông minh và khí phách đến nhường này! Ai mà bì kịp?
Sau khi biết được dự tính và dã tâm của chủ nhân, Phùng An và Hạ Bình càng thêm nỗ lực. Có điều gì không hiểu, họ đều tìm Ôn Noãn để thỉnh giáo.
Ôn Noãn vốn không phải người hẹp hòi, đối với những người cầu tiến, nàng luôn tận tình chỉ bảo, không hề giấu giếm nửa lời.
Tiết trời ngày một lạnh hơn nhưng vẫn chưa thấy tuyết rơi. Từ kinh thành, thư từ liên tục gửi tới thúc giục Nạp Lan Cẩn Niên sớm trở về ăn Tết, nhưng hắn đều chẳng mảy may để tâm.
Mỗi buổi chiều, Nạp Lan Cẩn Niên vẫn đều đặn đến nhà Ôn Noãn "điểm danh". Đôi khi Phong Niệm Trần cũng đi cùng. Những người hầu mới đều hiểu ý, biết hai vị này đến là để dùng bữa.
Hơn nữa, đồ ăn của họ đều do đích thân Ôn Noãn xuống bếp nấu nướng. Trong lúc nàng dạy Lý Mai nấu ăn, món nào làm xong mọi người cũng đều được nếm thử. Quả thực là mỹ vị nhân gian! Ăn xong khiến người ta nhớ mãi không quên, chỉ muốn được ăn thêm lần nữa!
Ai nấy đều vô cùng ngưỡng mộ Nạp Lan Cẩn Niên. Tuy nhiên, khí chất của hắn quá đỗi lạnh lùng, chỉ cần hắn có mặt, mọi người xung quanh đều không dám thở mạnh lấy một hơi.
Đề xuất Cổ Đại: Liễm Tài Nhân Sinh
[Luyện Khí]
Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bạn đã lên chương nhé
[Pháo Hôi]
Truyện cuốn quá, hóng full ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ
[Pháo Hôi]
Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá có chương mới rồi ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ
[Luyện Khí]
Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Luyện Khí]
Trả lờiHôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha