Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 121

Chương 121

 

"Ta đi theo có vấn đề gì sao?"

 

Tại sao lại dùng ánh mắt như vậy nhìn hắn?

 

Ôn Noãn đáp: "Không có nha!"

 

Nạp Lan Cẩn Niên nghiến răng nghiến lợi rặn ra một chữ: "Không!"

 

Thế là Lâm Phong cũng đi theo, ừm, hắn phụ trách việc nhặt con mồi.

 

Bốn người mỗi người cưỡi một con ngựa, vui vẻ tiến vào trong núi.

 

Tiểu Hắc bay lượn trên trời tìm kiếm con mồi, Đại Hôi hăng hái chạy dẫn đường phía dưới.

 

Tiểu Bạch nằm lười trên lưng Đại Hôi, tùy ý tận hưởng niềm vui của tốc độ.

 

Bầu trời trong xanh, gió thổi nhẹ nhàng, nắng chiều xuyên qua những tán lá rậm rạp rơi xuống bụi rậm trong rừng, mọi thứ trông thật yên bình và đẹp đẽ!

 

Đại Hôi và Tiểu Hắc vô cùng hiểu ý chủ nhân của mình, nên kết quả là không săn được dê, mà thực tế là cái gì cũng không săn được.

 

"Đại Hôi, có phải ngươi đã dọa chạy hết con mồi rồi không?"

 

Đại Hôi né tránh ánh mắt của Ôn Noãn.

 

Ôn Noãn: "..."

 

"Thời gian không còn sớm, không có dê thì tùy tiện ăn chút gì đó đi!" Nạp Lan Cẩn Niên nhìn thoáng qua sắc trời, nghiêm túc nói.

 

Ừm, ngày mai rồi ăn dê nướng nguyên con!

 

Ôn Noãn lườm hắn một cái.

 

Nạp Lan Cẩn Niên sờ mũi: "Ăn cá nướng hay là tôm nướng?"

 

Ôn Noãn trực tiếp quay đầu bỏ đi.

 

Nạp Lan Cẩn Niên: "..."

 

Sao tính tình của tiểu nha đầu này lại lớn như vậy chứ!

 

Vì vậy bốn người xuống núi, đi đến nhà Ôn Noãn tùy tiện ăn chút gì đó.

 

Buổi tối, Nạp Lan Cẩn Niên no nê nằm trên ghế tựa nhìn vầng trăng sáng trên bầu trời đêm, chỉ cảm thấy mỗi ngày được ăn ngon thật tốt.

 

Ngày thứ hai, cả gia đình Ôn Noãn đều lên trấn họp chợ, chợ phiên trước năm mới bán rất nhiều đồ đạc.

 

Ôn Gia Mỹ không đi, bởi vì thân thể không tiện, sợ đi ra ngoài không cẩn thận bị người ta đụng phải.

 

Bà ở lại trong nhà tiếp tục luyện tập làm đồ sứ.

 

Buổi chiều, cửa sân bị gõ vang, Ôn Gia Mỹ cho rằng người trong nhà đã trở về nên chạy tới mở cửa, không ngờ lại nhìn thấy khuôn mặt mà bà không bao giờ muốn nhìn thấy nhất.

 

Hà Hoán Hồng sửng sốt một chút khi thấy Ôn Gia Mỹ.

 

Dường như hắn vừa gặp lại dáng vẻ của Ôn Gia Mỹ vào lần đầu hai người mới gặp gỡ.

 

Con tiện nhân này? Sao lại trở nên xinh đẹp như vậy?

 

Ôn Gia Mỹ gần đây ở nhà ăn những món bồi bổ sức khỏe, hơn nữa bởi vì Ôn Noãn nấu những món bà thích nên ăn được nhiều hơn, tâm trạng lại tốt, cộng thêm việc đang mang thai nên cả người đầy đặn lên không ít, làn da cũng hồng hào hơn hẳn.

 

Quần áo trên người được làm từ chất liệu tốt, kiểu dáng do Ôn Noãn thiết kế, rất phù hợp với khí chất dịu dàng của bà, nhìn cả người trẻ hơn mười tuổi so với trước kia.

 

Hắn ngẩn ra một chút, lập tức cười nói: "Gia Mỹ!"

 

Ôn Gia Mỹ thấy người tới, nụ cười cứng đờ, trực tiếp muốn đóng cửa lại.

 

Thậm chí bà còn ngửi được mùi rượu đầy ác mộng trên người hắn.

 

Sao Hà Hoán Hồng có thể để cho Ôn Gia Mỹ đóng cửa, hắn lập tức vươn tay dùng sức đẩy cửa ra, xông vào bên trong.

 

Ngày gia đình Ôn Noãn mừng tân gia, sính lễ chúc mừng của nhóm người Nạp Lan Cẩn Niên quá đỗi phô trương, khiến dân tình xôn xao bàn tán không ngớt.

 

Người trong thôn họ Hà cũng đều đã hay tin, ai nấy đều thầm cười nhạo hắn đã mắt mù mà vứt bỏ một kho báu!

 

Hà Hoán Hồng rốt cuộc nhịn không được, mò đến tận nơi xem cho rõ thực hư.

 

Từ đằng xa, hắn đã thấy tường cao bao bọc, cùng tòa đại trạch ba gian sừng sững!

 

Nhà đại cữu tử thật sự đã phát tài rồi!

 

Chẳng trách ngày đó người đàn bà này lại nhất quyết đòi hòa ly cho bằng được!

 

Hóa ra là muốn rũ bỏ hắn để về nhà mẹ đẻ hưởng vinh hoa phú quý.

 

Hà Hoán Hồng trợn tròn mắt nhìn những thứ đang được phơi phóng trong sân.

 

Thời này không có tủ lạnh, cách tốt nhất để bảo quản thực phẩm chính là tẩm ướp rồi hong gió. Những thứ được hong gió sẽ để lâu hơn một đoạn thời gian, sau đó lại đem ra phơi nắng lại một chút để tránh ẩm mốc, biến chất.

 

Hôm nay nắng ráo, cả nhà liền mang hết đồ khô trong kho ra phơi.

 

Bởi vậy, khắp sân đều là các loại quả khô, lại còn có cả bong bóng cá, bào ngư, tổ yến cùng đủ loại sơn hào hải vị khô khác.

 

Hà Hoán Hồng tiến lại gần, nhìn đến mức hai mắt muốn lồi ra ngoài!

 

Cần Nhi dạo này ăn uống không ngon miệng, cứ luôn miệng đòi ăn tổ yến, nhưng hắn đào đâu ra chỗ mà mua.

 

Nghe chưởng quỹ tiệm tạp hóa nói, thứ đó quý giá vô cùng, chỉ một nhúm thôi cũng đã mất tới mấy chục lượng bạc!

 

Sắc mặt Ôn Gia Mỹ biến đổi, vội vàng tiến lên ngăn cản: "Ngươi định làm gì? Chúng ta đã hòa ly rồi, nơi này không chào đón ngươi, mau đi đi!"

 

Hà Hoán Hồng như sực nhớ ra điều gì, khựng bước lại.

 

Hắn toan đưa tay nắm lấy tay Ôn Gia Mỹ.

 

Ôn Gia Mỹ ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, vội vã lùi lại mấy bước: "Ngươi mau đi đi! Không sợ tứ ca ta nhìn thấy sẽ đánh chết ngươi sao!"

 

Hà Hoán Hồng vốn đã thấy cả nhà Ôn Gia Thụy lên trấn trên nên mới dám mò tới đây.

 

Hắn lại tiến sát về phía Ôn Gia Mỹ.

 

Ôn Gia Mỹ lại lùi thêm vài bước nữa.

 

Thấy nàng tránh né mình như tránh tà, trong lòng Hà Hoán Hồng bốc lên một ngọn lửa giận.

 

Còn giả bộ thanh cao cái gì, tiểu thư khuê các gì chứ, chẳng phải đều đã bị hắn giày vò đến tàn tạ rồi sao!

 

Chờ lừa được nàng về nhà, hắn nhất định sẽ bắt nàng phải nếm mùi đau khổ!

 

Hắn không tiến tới nữa, mà bày ra vẻ mặt hối hận khôn nguôi: "Gia Mỹ, ta biết trước kia là ta sai, suốt ngày say xỉn làm khổ nàng, nhưng giờ ta đã sửa đổi rồi! Chuyện của Cần Nhi chỉ là ngoài ý muốn, chờ nàng ta sinh con xong, ta sẽ đuổi nàng ta đi! Sau này trong nhà chỉ có mình nàng thôi, ta hứa đấy!"

 

Ôn Gia Mỹ chẳng buồn nghe hắn phân trần: "Ngươi cút đi! Sau này cái nhà đó có nàng ta hay không, ta cũng tuyệt đối không quay lại!"

 

Không quay về sao?

 

Hà Hoán Hồng liếc nhìn tòa đại trạch, rồi lại nhìn đống đồ quý giá đang phơi trong sân, thầm nghĩ dù có phải quỳ lạy van xin, hắn cũng phải lôi nàng về cho bằng được!

 

Hà Hoán Hồng liền quỳ sụp xuống, tự tát vào mặt mình hai cái bốp: "Gia Mỹ, ta biết trước kia mình không phải con người, đã làm nhiều chuyện tổn thương nàng. Ta xin lỗi nàng, quỳ xuống xin lỗi nàng đây! Cầu xin nàng hãy trở về với ta đi! Ta biết sai rồi, ta thề từ nay về sau sẽ không đụng đến một sợi tóc của nàng nữa! Nếu nàng không thích Cần Nhi, ta lập tức đuổi nàng ta đi ngay!"

 

Ôn Gia Mỹ nghe vậy chỉ thấy người đàn ông này quá đỗi tuyệt tình và độc ác. Một người đàn bà đang mang long thai của hắn, vậy mà hắn nói đuổi là đuổi ngay được!

 

Nàng lắc đầu dứt khoát: "Ngươi dẹp cái ý định đó đi! Ta sẽ không bao giờ quay về với ngươi nữa! Ngươi có đi ngay không, nếu không ta sẽ hô hoán lên cho mọi người đến đấy!"

 

Nghe những lời này, ngọn lửa giận trong lòng Hà Hoán Hồng càng bốc cao, nhưng khi liếc nhìn những món đồ xa xỉ trong sân, hắn đành phải nghiến răng nén giận.

 

Hắn lại tự vả vào mặt mình thêm hai cái nữa.

 

"Gia Mỹ, nàng thật sự nhẫn tâm đến thế sao? Nàng xem, từ ngày nàng đi, ta ăn không ngon, ngủ không yên, cả người gầy rộc hẳn đi! Ta cảm thấy mình chẳng khác nào một hồn ma bóng quế! Gia Mỹ, giờ ta mới biết mình không thể sống thiếu nàng, ta thật sự biết lỗi rồi, cầu xin nàng tha thứ cho ta, theo ta về nhà đi!"

 

Hà Hoán Hồng quả thực có gầy đi, nhưng đó là vì trong nhà chẳng còn đồng bạc nào. Cần Nhi ngày nào cũng kêu gào đòi con trai ăn thịt, không có thịt thì ả ăn không trôi cơm.

 

Hắn không thể không ra ngoài làm việc kiếm bạc mua thịt cho ả ăn, buổi tối về đến nhà lại phải hầu hạ ả, nên mới mệt đến mức gầy sọp đi như vậy!

 

Suốt hai tháng qua, hắn thực sự đã chịu đủ rồi, mệt đến muốn chết đi được!

 

Mẹ hắn cũng kêu mệt, bảo hắn tìm cách đưa Ôn Gia Mỹ về làm việc, để nàng còn hầu hạ Cần Nhi.

 

Nếu không phải vì đứa cháu trai trong bụng Cần Nhi, bà ta đã chẳng thèm phục dịch, thật là quá đỗi hành hạ người khác!

 

Ôn Gia Mỹ lắc đầu: "Ngươi dẹp cái ý nghĩ đó đi! Ta sẽ không bao giờ quay về với ngươi nữa. Mau cút đi! Tử ca của ta sắp về rồi đấy!"

 

Thấy mình đã quỳ xuống cầu xin mà nàng vẫn không mảy may lay động, ngọn lửa giận trong lòng Hà Hoán Hồng như bị đổ thêm dầu, "đùng" một tiếng, nổ tung!

 

Hắn chưa bao giờ phải khép nép, hạ mình nói lời khẩn khoản trước mặt Ôn Gia Mỹ như thế này.

 

Con tiện nhân này, đúng là ba ngày không đánh là muốn leo lên nóc nhà lật ngói mà!

 

Hà Hoán Hồng đứng bật dậy.

 

Ôn Gia Mỹ thấy bộ dạng này của hắn thì biết ngay hắn đang nổi điên, nàng sợ hãi xoay người chạy ra ngoài, miệng không ngừng hô hoán: "Cứu mạng! Cứu mạng với!"

 

Hà Hoán Hồng lập tức xông lên túm chặt lấy tay nàng.

 

Ôn Gia Mỹ hét lên, dốc sức hất hắn ra rồi tiếp tục chạy về phía trước.

 

Cái chạm tay ấy khiến hắn ngửi thấy mùi rượu, một cơn ác độc bùng lên trong lòng.

 

Hắn lại lao về phía Ôn Gia Mỹ.

 

Ôn Gia Mỹ ngã nhào xuống đất, bụng dưới đau nhói dữ dội. Nàng sợ đến tái mét mặt mày, tát Hà Hoán Hồng hai cái rồi đạp hắn ra, cố gượng dậy chạy tiếp ra ngoài.

 

Hà Hoán Hồng tức đến đỏ cả mắt, vội vàng chồm dậy lao tới đẩy mạnh một cái. Ôn Gia Mỹ lại ngã xuống đất, cơn đau ở bụng càng thêm trầm trọng.

 

Hà Hoán Hồng đổ ập cả người lên người nàng.

 

"Không, trong bụng ta có con của ngươi, không được..."

 

Ngô Khải Nghiệp đang kéo một xe gạch đến, thấy cổng sân không đóng thì hơi kinh ngạc. Ông trực tiếp dắt xe bò vào trong, vừa vào đến nơi đã nghe thấy tiếng động bên trong, sắc mặt lập tức đại biến, vội vàng buông dây thừng chạy vào.

 

Hà Hoán Hồng đang đè lên người Ôn Gia Mỹ, tát nàng hai cái rồi bắt đầu xé rách y phục trên người nàng: "Con tiện nhân này, đừng hòng lừa tao! Mày chỉ là con gà mái không biết đẻ trứng! Có con của tao ư? Phi! Chẳng biết là giống hoang nhà ai nữa!"

 

Ôn Gia Mỹ đau đến quặn thắt, cảm thấy giữa hai chân có thứ gì đó đang chảy ra, bà tuyệt vọng nhắm nghiền mắt lại.

 

Ngô Khải Nghiệp lao tới, túm lấy cổ áo Hà Hoán Hồng lôi xệch ra, vung nắm đấm giáng thẳng vào mặt hắn!

 

Hà Hoán Hồng bị một đấm ngã gục xuống đất, phun ra một ngụm máu tươi, trong đó còn lẫn cả một chiếc răng gãy.

 

Ngô Khải Nghiệp động tác cực nhanh, ông túm lấy áo hắn, dồn sức đấm mạnh vào bụng!

 

Nắm đấm của ông chưa bao giờ đánh đàn bà, nhưng với loại đàn ông đã hòa ly còn dẫn xác đến tận cửa làm chuyện dơ bẩn thế này, quả thực là đáng ăn đòn!

 

Hà Hoán Hồng vốn quen thói sống nhung lụa, chỉ giỏi bắt nạt phụ nữ, sao có thể là đối thủ của một người quanh năm làm việc nặng nhọc như Ngô Khải Nghiệp.

 

Ngô Khải Nghiệp vốn cao lớn vạm vỡ hơn hẳn những người đàn ông bình thường, sức lực cũng chẳng phải hạng tầm thường.

 

Hà Hoán Hồng lại phun ra một búng máu tươi: "Cứu mạng..."

 

"Cứu, cứu con của tôi!" Một giọng nói yếu ớt lọt vào tai Ngô Khải Nghiệp.

 

Ông vội vàng dừng tay, ngoảnh đầu nhìn thoáng qua Ôn Gia Mỹ đang nằm trên vũng máu.

 

Ông sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, lập tức bỏ mặc Hà Hoán Hồng mà lao tới.

 

Hà Hoán Hồng khó khăn lắm mới thoát được thân, vội vã bỏ chạy thục mạng.

 

Lúc này Ngô Khải Nghiệp đâu còn tâm trí nào mà để ý đến gã đàn ông khốn khiếp kia nữa.

 

Ông bế thốc Ôn Gia Mỹ chạy ra ngoài như bay: "Đừng sợ! Tôi đưa cô đi tìm đại phu ngay đây!"

 

Xe bò đi quá chậm, ông dứt khoát dùng chân chạy, tốc độ còn nhanh hơn cả xe.

 

Vợ thôn trưởng từ xa nhìn thấy có người hớt hải chạy ra khỏi nhà Ôn Noãn, trông dáng vẻ vội vã vô cùng, đó chẳng phải là chồng cũ của Gia Mỹ sao?

 

Trước đó bà thấy cả nhà Ôn Gia Thụy đều đi vắng, linh tính có chuyện chẳng lành nên cũng vội chạy tới, vừa vặn bắt gặp Ngô Khải Nghiệp đang bế Ôn Gia Mỹ người đầy máu chạy ra.

 

"Gia Mỹ làm sao vậy?" Bà sợ đến mức tái xanh cả mặt.

 

"Thím giúp tôi khóa cửa lại một chút, tôi đưa nàng đi tìm đại phu!"

 

"À, à, được, cậu đi mau đi!"

 

Ngô Khải Nghiệp không kịp nói thêm lời nào, chỉ vội vàng dặn dò một câu rồi chạy biến.

 

Vợ thôn trưởng vội vàng đóng cửa lại, chạy về nhà tìm ổ khóa tới khóa chặt.

 

Lúc này Ôn Noãn đang chọn đồ ở một tiệm trang sức trên trấn. Nàng chọn cho Vương thị một chiếc vòng tay vàng nạm ngọc, đường nét vô cùng tinh xảo.

 

Vương thị xua tay: "Bà nội già rồi, không cần mấy thứ này đâu! Mấy đứa còn trẻ mới nên trang điểm một chút."

 

"Phụ nữ ở độ tuổi nào cũng cần làm đẹp, để bản thân mình được già đi một cách tao nhã chứ!" Ôn Noãn lại chọn thêm cho Vương thị một cây trâm, một bộ trang sức vàng hình khổng tước, cùng một chiếc đai buộc trán bằng lông chồn tím nạm châu ngọc.

 

Vì trên trấn không có nhiều kiểu dáng đẹp nên nàng không chọn thêm, định bụng sau này lên phủ thành sẽ mua sau.

 

Ngô thị ưng ý một bộ trang sức, Ôn Nhu và Ôn Hình mỗi người chọn một chiếc vòng, một cây trâm và một chiếc lắc tay.

 

Ôn Noãn cũng tự chọn cho mình một cây trâm, sau đó lại mua cho tiểu cô một bộ trang sức cùng một chiếc lắc tay trân châu, còn có cả một chiếc khóa trường mệnh cho trẻ nhỏ.

 

Sau đó, họ thanh toán bạc rồi rời đi.

 

Đàn ông trong nhà đều không đi cùng, trong không gian lại còn một đống ngọc thạch nguyên khối, Ôn Noãn tính toán chờ sau khi dùng tử khí nuôi dưỡng tốt sẽ mài cho mỗi người một miếng ngọc bội.

 

Mấy người vừa bước ra khỏi cửa tiệm trang sức thì thấy Ngô Khải Nghiệp đang cõng một nữ tử vội vã chạy ngang qua.

 

"Đó chẳng phải là Nhị cữu và Tiểu cô sao?" Ôn Hình kinh ngạc há hốc miệng.

 

Chuyện gì thế này?

 

Ôn Noãn cũng đã nhanh chân chạy lên phía trước: "Nhị cữu!"

Đề xuất Xuyên Không: Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang Chết Sớm Của Vai Ác
BÌNH LUẬN
Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

1 tháng trước
Trả lời

Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bạn đã lên chương nhé

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Truyện cuốn quá, hóng full ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Vui quá có chương mới rồi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

Trả lời
2 tháng trước

Hôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện