Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 100

Nghĩ vậy, ông ấy lại cảm thấy cả gia đình này thật sự quá có tâm!

Sau khi tuyên đọc thánh chỉ xong, vài hộ vệ bắt đầu chuyển những vật phẩm do Hoàng thượng ban tặng từ trên xe ngựa vào trong.

Ngoài những thứ có tên trong danh sách của thánh chỉ, còn có mười mấy sấp lăng la tơ lụa đủ loại cùng rất nhiều đồ ăn thức uống. Tất cả đều là cống phẩm, loại mà bên ngoài dù có bạc cũng không tài nào mua được.

Chờ đến khi toàn bộ vật phẩm ngự ban đã được dọn vào trong, Ôn Gia Thụy mới mỉm cười tiến lên mời mọc: "Đường xá xa xôi, vất vả cho các vị đại nhân đã đi một chuyến này. Trong phủ đã chuẩn bị sẵn rượu ngon thức nhắm, mời các vị vào dùng chén rượu nóng rồi hãy đi."

Lão thái giám xua tay, cung kính đáp: "Đa tạ Ôn lão gia, nhưng chúng ta còn phải về cung phục mệnh! Xin hẹn lần sau có cơ hội sẽ tới làm phiền!"

"Cũng đã gần đến giờ cơm trưa rồi, Hoàng thượng vốn nhân hậu, nhất định sẽ không trách cứ các vị dùng xong bữa cơm rồi mới về đâu. Đồ ăn đều đã chuẩn bị xong xuôi, công công cứ dùng bữa rồi hãy đi! Thập Thất ca, huynh nói có đúng không?"

Ôn Noãn hiểu rằng cần phải tạo dựng mối quan hệ tốt với thái giám thân cận bên cạnh Hoàng thượng. Không cầu người ta có thể giúp đỡ mình chuyện gì, nhưng ít nhất cũng để họ không đâm sau lưng, chẳng phải sao?

Trong lòng lão thái giám lúc này như có sóng to gió lớn, Thập Thất ca ư?

Nạp Lan Cẩn Niên liếc nhìn Ôn Noãn một cái. Có hắn ở đây, nàng còn lo lắng cái gì chứ?

Nhưng hắn vẫn nể mặt nàng mà gật đầu: "Tuệ An Hương quân đã có lời mời, các ngươi cứ ăn xong rồi hãy trở về phục mệnh!"

Cần Vương đã lên tiếng, Lý công công cùng vài vị Ngự Lâm quân nào dám từ chối, bọn họ đều hết sức cẩn trọng mà đồng ý.

Vốn dĩ Hoàng thượng cũng có ý bảo lão tìm hiểu thêm tin tức về gia đình Tuệ An Hương quân, ở lại dùng bữa cũng là một cách thuận tiện để quan sát.

Sau bữa ăn, cảm nhận lớn nhất của Lý công công chính là mối quan hệ giữa Cần Vương và Ôn gia thật sự không bình thường!

Cần Vương đối với Tuệ An Hương quân lại càng không bình thường!

Hơn nữa, thức ăn của nhà nông này thật sự quá ngon!

Chỉ một đĩa rau xanh thôi mà vị còn thanh tao hơn cả đầu bếp trong cung làm!

Lý công công cùng vài vị Ngự Lâm quân ngồi chung một bàn, còn Cần Vương thì ngồi cùng bàn với Ôn lão gia và mấy vị công tử. Cho bọn họ mười cái gan cũng không dám ngồi cùng bàn với Cần Vương!

Kết quả là, một bàn thức ăn đầy ắp bị mấy người bọn họ tranh nhau ăn sạch sành sanh!

Hành động đó đã đổi lấy một ánh mắt lạnh lùng từ Nạp Lan Cẩn Niên!

Lúc này bọn họ mới giật mình nhận ra bản thân đã thất lễ, sợ tới mức không dám hé răng nửa lời. Trong lòng thầm nghĩ cũng may vừa rồi không nhận lời ngồi cùng bàn với Ôn Gia Thụy, bằng không dù đồ ăn có ngon đến mấy bọn họ cũng chẳng dám động đũa nhiều!

Hiện tại tuy có hơi mất mặt, nhưng ít ra cái bụng cũng được thỏa mãn!

Trước những món mỹ vị như thế này, cần gì phải giữ thể diện nữa!

Dùng bữa xong, mấy người liền cáo từ để về kinh phục mệnh.

Đoàn người vừa đi ra đến cửa, còn chưa kịp lên xe ngựa thì lại thấy một đội ngũ truyền chỉ khác đang tiến về phía này.

Ôn Noãn quay sang nhìn Nạp Lan Cẩn Niên.

Nạp Lan Cẩn Niên lắc đầu, ra hiệu rằng chính hắn cũng không biết chuyện gì.

Nhưng trong lòng hắn đã lờ mờ đoán được phần nào.

Một dự cảm không lành dâng lên trong lòng hắn.

Người nhà họ Ôn lại một lần nữa vội vàng bày biện hương án để tiếp chỉ.

 

Vị thái giám truyền chỉ lần này tuổi đời còn khá trẻ, môi hồng răng trắng, chính là Tiểu Quế Tử - đồ đệ của Lý công công.

 

Lý công công thấy hắn thì có chút kinh ngạc, ông không lập tức rời đi ngay mà tính toán chờ đồ đệ một lát để cùng nhau hồi kinh phục mệnh.

 

Biết đâu Tuệ An Hương quân lại mời dùng cơm nữa thì sao?

 

Khụ khụ...

 

Ông tuyệt đối không phải vì một bữa cơm, chỉ là muốn xem xem hoàng mệnh lần này là gì, để tránh lúc trở về lại dẫm phải "địa lôi".

 

Lý công công nhìn sắc mặt Cần Vương, trong lòng thầm "lộp bộp" một tiếng, chẳng lẽ thánh chỉ lần này có điều gì không ổn? Chẳng lẽ Hoàng thượng muốn thu hồi mệnh lệnh đã ban ra? Ông vội đưa mắt ra hiệu cho Tiểu Quế Tử.

 

Tiểu Quế Tử nào dám giở trò trước mặt Cần Vương! Hắn sắp bị dọa đến mức hồn siêu phách lạc rồi!

 

Thế là, dưới áp lực lạnh thấu xương âm hai ngàn độ của Nạp Lan Cẩn Niên, Tiểu Quế Tử run cầm cập bắt đầu tuyên đọc thánh chỉ.

 

Thánh chỉ lần này là ban thưởng cho việc thiết kế lầu canh. Nội dung hết lời khen ngợi Ôn Noãn, nói nàng thiết kế lầu canh bảo vệ mấy chục vạn bá tánh biên cương khỏi thời tiết khắc nghiệt và giặc cỏ đoạt mạng, ban ơn cho dân chúng, lập được công lao to lớn. Hoàng thượng sắc phong nàng làm Tuệ An Huyện chúa, ban thưởng hai rương vàng bạc châu báu, mấy chục xấp lăng la tơ lụa, một rương da thú quý hiếm, san hô quý hiếm cao nửa người, cùng tấm biển "Đệ nhất thần thợ" do chính tay Hoàng thượng ngự bút, và các loại cống phẩm khác chất đầy hai xe ngựa.

 

Ôn Noãn vui vẻ tiếp chỉ.

 

Không tồi, thật sự không tồi, từ Hương quân thăng lên Huyện chúa, sau này nếu nàng làm thêm được thứ gì đó biết đâu lại thành Quận chúa, cứ thế này nàng sẽ trải nghiệm hết thảy các loại phong hiệu mất!

 

Đãi ngộ của Huyện chúa quả nhiên rất tốt! Hai rương châu báu cùng một viên minh châu to bằng nắm tay, giá trị liên thành!

 

Thế nhưng sắc mặt Nạp Lan Cẩn Niên lại đen như nhọ nồi, Hoàng huynh càng ngày càng quá đáng! Dám tiền trảm hậu tấu với hắn!

 

Đã nói là Quận chúa cơ mà? Giờ lại chỉ là Huyện chúa!

 

Ôn Noãn đưa cho Tiểu Quế Tử và các hộ vệ đi cùng mỗi người một túi tiền thưởng, nhưng bọn họ nào dám nhận. Ôn Noãn lại dùng những lời lẽ như lúc nãy để thuyết phục bọn họ.

 

Nạp Lan Cẩn Niên hừ lạnh một tiếng: "Có gì tốt mà thưởng?"

 

Ôn Noãn: "..."

 

Trong lòng Tiểu Quế Tử đang gào thét thảm thiết. Hắn rõ ràng là tới truyền thánh chỉ thăng chức tăng lương, nhưng nhìn sắc mặt Cần Vương, ai không biết còn tưởng hắn tới ban chỉ diệt môn không bằng!

 

Một ngày đón nhận hai đạo thánh chỉ liên tiếp, đám người Ôn Gia Thụy vẫn chưa kịp hoàn hồn, tất cả vẫn đang quỳ rạp dưới đất.

 

Huyện chúa! Hoàng thượng vậy mà lại sắc phong Noãn nhi làm Huyện chúa!

 

Một vị Hương quân đã đủ khiến người ta kinh động rồi! Giờ lại là Huyện chúa! Đây chính là thân phận của hàng hoàng thân quốc thích, vô cùng cao quý!

 

Vương thị kích động đến phát khóc. Từ nay về sau, kẻ nào còn dám nói Noãn nhi nhà bà là "ôn thần", bà nhất định sẽ cào nát mặt kẻ đó!

 

"Cha, có thể đứng lên rồi ạ." Ôn Noãn lên tiếng nhắc nhở, thuận tay đỡ Vương thị dậy.

 

Ôn Gia Thụy sực tỉnh, kích động đứng lên, vui mừng muốn giữ người lại trong phủ dùng trà nghỉ ngơi, dùng cơm xong rồi hãy về kinh phục mệnh.

 

Nhưng Tiểu Quế Tử nào dám ở lại? Chẳng lẽ không thấy sắc mặt Cần Vương đang khó coi đến cực điểm, như muốn đem hắn ra băm vằn vạn đoạn hay sao?

 

Hoàng thượng đã dặn, nếu thấy Cần Vương ở đó thì bảo hắn đừng nán lại, mau chóng hồi kinh!

 

Lý công công lúc này mới hiểu tại sao Cần Vương lại không vui.

 

Hoàng thượng thật không phúc hậu chút nào!

 

Khi ấy, Cần Vương ở trong Ngự Thư Phòng đã dốc hết sức tranh thủ phong hiệu Quận chúa cho Tuệ An Huyện chúa. Tình hình lúc đó rốt cuộc là thế nào?

 

Khi đó, Nạp Lan Cẩn Niên lười biếng tựa lưng vào ghế, tùy ý nói: "Hoàng huynh nếu đã muốn ban thưởng, vậy thì cứ tùy tiện phong cho nàng một danh hiệu Quận chúa đi! Thêm một tòa phủ đệ, chính là tòa nằm cạnh phủ của bốn vị Vương gia ở phố Ngự Kim thuộc phủ Giang Hoài ấy. Sau đó ban thêm ngàn mẫu ruộng tốt, vạn lượng hoàng kim, còn châu báu trang sức linh tinh thì cứ tùy ý đưa mấy rương gọi là có chút thành ý là được."

 

Hoàng thượng nghe xong, suýt chút nữa thì phun cả ngụm trà ra ngoài!

 

Ban thưởng như thế mà gọi là "tùy tiện", là "chút thành ý" sao?

 

Ngài đăng cơ gần hai mươi năm, vẫn chưa từng ban thưởng cho ai hậu hĩnh đến mức này!

 

Hơn nữa, Quận chúa đâu phải là chức vị muốn phong là phong?

 

"Như vậy không được! Quận chúa không thể tùy tiện sắc phong, từ xưa đến nay Quận chúa đều phải xuất thân từ dòng dõi quý tộc, thân phận cao quý..."

 

Nạp Lan Cẩn Niên lạnh lùng cắt ngang: "Chỉ cần công lao đủ lớn, có thể lập đại công cho Nạp Lan quốc thì đều có thể phong! Hoài Nam Vương năm xưa được phong làm Vương gia khác họ, có đất phong, có tư binh, con gái ông ta cũng là Quận chúa. Ninh Vương bất học vô thuật, suốt ngày chỉ biết chọi gà, con gái hắn cũng là Quận chúa! Nghe nói con gái của An Bình Vương còn nuôi cả nam sủng, hạng người như vậy còn có thể làm Quận chúa, tại sao nàng lại không được? Chỉ vì nàng là dân thường, không phải hoàng thân quốc thích hay hậu duệ quý tộc, nên phần thưởng phải kém hơn người khác sao?"

 

Hai bên thái dương của Hoàng thượng giật liên hồi, đệ đệ này của ngài thật đúng là dám lấy ví dụ: "Đệ cũng biết là phải có đại công, nhưng đại công là dễ dàng như vậy sao? Toàn bộ giang sơn Nạp Lan quốc năm đó có một phần tư là do Hoài Nam Vương đời trước đánh hạ về!"

 

"Thiết kế lầu canh tuy rằng có thể bảo vệ mấy chục vạn bá tánh nơi biên thùy, cung nỏ liên hoàn hai mươi tên và sáu mươi tên liên tiếp đã khiến sức mạnh quân sự của triều đại ta nhảy vọt lên hàng đầu, thậm chí còn cường thịnh hơn cả thời kỳ huy hoàng nhất của Nạp Lan quốc!"

 

"Hiện tại, đám quan viên phu nhân trong kinh thành chỉ biết đấu đá lẫn nhau nơi hậu viện, chẳng qua chỉ là hạng sâu gạo 'vinh hiển nhờ chồng', trở thành cáo mệnh phu nhân có phẩm giai!"

 

"Một dân nữ như nàng lại có thể bảo vệ tính mạng của mấy chục vạn bá tánh, giúp họ an cư lạc nghiệp, giữ cho Nạp Lan quốc thái bình ổn định lâu dài, tại sao lại không thể phong làm Quận chúa?"

 

Hoàng thượng: "..."

 

"Nhưng tổ tông đã có quy định..."

 

"Quy củ là chết, con người mới là sống, quy định cũng là do người đặt ra, mỗi triều đại đều có quy định mới của riêng mình! Biết đâu sau này, nữ tử cũng có thể vào triều làm quan, làm đến chức Thừa tướng thì sao!"

 

Khóe miệng Hoàng thượng giật giật, nữ tử vào triều làm quan? Sao có thể chứ!

 

Miệng lưỡi của Thập Thất đệ cũng thật quá mức ngang ngược, khiến người ta không cách nào phản bác nổi.

 

"Quy củ của tổ tông không thể phế bỏ. Lầu canh có thật sự bảo vệ được bá tánh biên cương hay không, hai loại nỏ kia có phát huy được hiệu quả như mong đợi trên chiến trường hay không, vẫn còn là ẩn số! Ban thưởng lớn như vậy, e rằng khó lòng chặn được miệng thế gian, khiến bá quan văn võ tâm phục khẩu phục."

 

Nạp Lan Cẩn Niên còn muốn nói thêm gì đó, Hoàng thượng đã giơ tay ngăn lại: "Thôi được rồi, trẫm phong nàng làm Hương quân, ban trăm lượng vàng ròng, trăm mẫu ruộng tốt. Ngân khố còn phải chuẩn bị quân lương, vạn lượng vàng là điều không thể! Ngàn mẫu ruộng tốt tạm thời cũng không có! Còn nữa, phủ đệ ở phố Ngự Kim có phải là quá lớn rồi không?"

 

Nạp Lan Cẩn Niên lạnh lùng nhìn Hoàng thượng: "Hoàng huynh không sợ làm nguội lạnh lòng người tài trong thiên hạ sao?"

 

Hoàng thượng: "..."

 

Cái gì mà thất vọng buồn lòng, ban thưởng như vậy đối với một nông nữ đã là ân điển cực lớn rồi! Bị hắn nói như vậy, chẳng lẽ mình là hạng hôn quân hay sao!

 

Trong thiên hạ này, người giàu nhất là ông, mà nghèo nhất cũng chính là ông! Gia tài của ông đều dùng để ban thưởng cho kẻ khác! Bản thân ông còn chẳng có cơ hội ra ngoài tiêu xài. Hoàng đế chua xót nghĩ thầm.

 

"Được rồi, chờ xem hiệu quả của lầu canh thế nào, trẫm sẽ cân nhắc phong nàng làm Quận chúa, được chưa!"

 

"Nói được thì phải làm được! Đừng có đổi ý!"

 

Hoàng thượng: "..." Ông là hạng người như vậy sao?

 

Lúc ấy, Lý công công đứng bên cạnh vô cùng bội phục Nạp Lan Cẩn Niên! Trong thiên hạ này, nào có ai dám nói chuyện với Hoàng thượng như vậy mà không bị trách tội, chỉ có thể là Cẩn Vương!

 

Hiện tại chẳng trách Cẩn Vương lại tức giận như thế! Hoàng thượng thật không phúc hậu chút nào! Thật là lật lọng!

 

Hoàng đế ngồi trên long y hắt xì liên tiếp mấy cái, tính toán thời gian, có lẽ đạo thánh chỉ thứ hai đã tới nơi rồi phải không? Hoàng thượng sờ sờ mũi. Chắc chắn là Thập Thất đệ đang mắng ông rồi!

 

Nhưng mà, nếu lần này ban thưởng quá lớn, sau này còn gì để thưởng nữa đây? Ai biết được nha đầu kia sau này còn lập thêm công lao lớn hơn nữa hay không? Ông phải để lại cho mình một đường lui chứ!

 

Làm Hoàng đế cũng đâu có dễ dàng gì! Người này muốn thưởng, người kia cũng muốn thưởng, nhưng nếu thưởng một lần quá nhiều, lần sau lấy gì mà thưởng nữa? Ai có thể hiểu cho nỗi khổ tâm của ông đây?

 

Thật là, ngồi trên cái long y này, ngoại trừ ăn no mặc ấm thì hành động chẳng có tự do, vui buồn không thể lộ ra ngoài, ngay cả nữ tử mình yêu thương cũng không thể bảo vệ...

 

Quốc khố tuy có rất nhiều bạc, người trong thiên hạ đều trông cậy vào ông, nhưng ai nấy cũng đều đòi lấy bạc của ông, ông chẳng qua chỉ là một vị quản gia mà thôi! Cuộc sống này còn gì vui thú nữa?

 

Hoàng thượng bỗng dưng thấy hoài nghi nhân sinh! Trầm mặc một hồi, ông đứng dậy đi tới cung Khang Ninh.

Đề xuất Cổ Đại: Thập Lý Trường Nhai Vì Quân Phó
BÌNH LUẬN
Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

1 tháng trước
Trả lời

Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bạn đã lên chương nhé

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Truyện cuốn quá, hóng full ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Vui quá có chương mới rồi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

Trả lời
2 tháng trước

Hôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện