Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 99

Chương 99

Hôm nay, Tống Cẩm Hâm và Tống Cẩm Tú cùng nhau ra cửa thành để đón đám người Ôn Lượng và Ôn Ngọc.

Chẳng ngờ lại nhìn thấy người của tứ phòng ở đó.

Nghĩ đến việc ba huynh đệ Ôn Thuần hiện là đệ tử của Lâm lão, tương lai sau này khó mà nói trước được...

Hắn kéo kéo ống tay áo của Tống Cẩm Tú: "Muội muội, là gia đình tứ biểu thúc kìa, chúng ta qua đó chào hỏi một tiếng đi!"

Tống Cẩm Tú nhìn sang, quả nhiên thấy Ôn Gia Thụy đang dẫn theo mấy đứa nhỏ mua bánh bao.

Bọn họ tới phủ thành làm gì nhỉ?

Nàng ta liếc mắt nhìn qua mấy người bọn họ, thấy y phục mặc trên người họ quả thực tốt hơn trước kia không chỉ một chút.

Rốt cuộc số bạc từ khối ngọc phỉ thúy kia đã được bọn họ đem đến nha môn trả lại cho Cần Vương chưa?

Nàng ta nghĩ đến lời cha mình từng nói, Lâm sơn trưởng vốn không phải người bình thường, bao nhiêu kẻ muốn bấu víu quan hệ mà chẳng thể trèo lên nổi.

Nàng ta lập tức gật đầu: "Được thôi!"

Hai người đang định bước qua thì xe ngựa của đại phòng đã vào đến thành.

Ôn Ngọc vén rèm xe lên, vẫy tay với hai người bọn họ: "Cẩm Hâm biểu ca, Cẩm Tú biểu tỷ, bọn muội ở đây này."

Hai người nhìn về phía phát ra âm thanh, cũng chẳng kịp bận tâm đến phía bên kia nữa, vội vàng đi tới đón người.

Dẫu sao mục đích họ ra cửa thành chính là để đón đám người Ôn Ngọc.

Sau khi hai nhà chào hỏi xong xuôi, Tống Cẩm Hâm chỉ về phía tiệm bánh bao: "Gia đình tứ biểu thúc cũng tới phủ thành, chúng ta qua đó chào hỏi một tiếng đi."

Ôn Ngọc nhìn thấy mấy người Ôn Noãn, lập tức lộ vẻ chán ghét: "Mấy kẻ nhà quê đó vào thành làm gì chứ?"

Tống Cẩm Hâm không đáp lời, hắn chỉ mỉm cười, dáng vẻ ôn hòa văn nhã: "Đã gặp rồi thì cũng nên qua chào một tiếng, không thể quá thất lễ được!"

Ôn Ngọc nghe vậy bĩu môi nói: "Cả nhà đó đều là ôn thần, ai dây vào là xui xẻo nấy! Chẳng biết bọn họ tới phủ thành có chỗ nào để nương thân không nữa! Biểu ca, giờ huynh qua chào hỏi, nhỡ họ đòi vào phủ ở nhờ, huynh có mặt mũi nào mà từ chối không? Nếu huynh mời họ vào phủ ở lại, muội sẽ không đi đâu, ở cùng gia đình đó chẳng bao giờ có chuyện tốt lành cả!"

Quách Thiến Ni cảm thấy có chút kỳ lạ, vì sao lúc nãy bọn họ xếp hàng vào thành lại không nhìn thấy gia đình kia.

Tiệm bánh bao cách cổng thành không xa, nhìn dáng vẻ của bọn họ thì cũng chỉ vừa mới vào thành thôi.

Tống Cẩm Tú nghe được lời này, sắc mặt hơi thay đổi, nàng ta kéo ống tay áo của Tống Cẩm Hâm: "Đại ca, hay là thôi đừng đi nữa. Cũng không biết gia đình họ đang bận việc gì, chúng ta đừng quấy rầy thì hơn."

Mặc dù gia đình tứ phòng đã bái Lâm lão làm thầy, nhưng chờ mấy huynh đệ bọn họ học hành nên người thì cũng phải nhiều năm sau.

Biểu muội Ôn Uyển thì khác, nàng ấy đã vào kinh, sắp bay lên cành cao hóa phượng hoàng rồi!

Vì tứ phòng mà đắc tội với đại phòng thật sự chẳng đáng chút nào!

Tống Cẩm Hâm nhìn thoáng qua hướng tiệm bánh bao, suy nghĩ một chút rồi cũng không kiên trì nữa.

Hai người nhanh chóng lên xe ngựa nhà mình, rời đi.

Ôn Ngọc liếc nhìn về phía tiệm bánh bao, vẻ mặt đầy khinh bỉ, vào đến phủ thành mà cũng chỉ ăn nổi mấy cái bánh bao!

 

Đừng tưởng rằng trở thành đồ đệ của Lâm lão thì có gì đặc biệt hơn người, khi đã không còn bạc bán được từ khối ngọc phỉ thúy kia, chút tiền cỏn con của bọn họ liệu có đủ nuôi nổi một vị Tú tài hay không vẫn còn là vấn đề!

 

Nàng ta không tin Lâm lão sẽ tiếp tục bỏ bạc ra nuôi bọn họ ăn học!

 

Mấy kẻ đó cũng chỉ như lũ châu chấu cuối thu, nhảy nhót chẳng được bao lâu nữa đâu.

 

Đợi đến khi tiêu hết chút bạc kia, chẳng phải sẽ bị đánh về nguyên hình hay sao?

 

Ôn Noãn mua bánh bao xong, nàng cảm giác như có người đang dõi theo mình liền quay đầu nhìn lại, vừa vặn bắt gặp cảnh Ôn Ngọc đang buông rèm xe ngựa xuống.

 

Nàng xem như không thấy, thản nhiên đi đến bên xe ngựa của Nạp Lan Cẩn Niên, đưa cho hắn hai cái bánh bao.

 

Sau đó, đoàn người lên xe, đi thẳng về phía phủ đệ được vua ban.

 

Trong lòng Quách Thiến Ni đầy vẻ nghi hoặc, sau khi Ôn Ngọc buông rèm, nàng ta liền ngồi xích qua bên đó, vén rèm lên nhìn thoáng qua nhưng đã không còn thấy bóng dáng người nhà tứ phòng đâu nữa.

 

Chỉ thấy ba chiếc xe ngựa vừa rồi không cần kiểm tra, cũng chẳng cần nộp phí vào thành đang lướt qua trước mặt mình.

 

Trong lòng Quách Thiến Ni chợt lóe lên một suy nghĩ, nhưng rất nhanh nàng ta đã lắc đầu phủ nhận.

 

Sao có thể chứ!

 

Phủ đệ Ngự ban là nơi phú quý bậc nhất toàn bộ châu phủ, canh gác vô cùng nghiêm ngặt. Cả con phố ở đầu ngõ này đều có binh lính trấn giữ, người không phận sự miễn vào!

 

Bình thường bách tính chưa từng được đặt chân vào con phố này, bên trong là ai cư ngụ họ cũng chẳng hề hay biết.

 

Cả con phố này không có bao nhiêu hộ gia đình, bên trái đường chỉ có phủ Cấn Vương và phủ Ngự ban của Hương quân, hai phủ đệ chiếm trọn một con phố, đủ thấy quy mô rộng lớn đến nhường nào!

 

Phía bên kia có sáu phủ đệ, bao gồm phủ của Lưỡng Quảng Tổng đốc, phủ Tri phủ Giang Hoài, phủ Tướng quân, Từ phủ, Lâm phủ và Đường phủ.

 

Mỗi vị chủ nhân của các phủ đệ này chỉ cần dậm chân một cái cũng đủ khiến cả phủ Giang Hoài phải rung chuyển!

 

Ba chiếc xe ngựa dừng lại trước một cánh cổng lớn sơn son thiếp vàng.

 

Trước cửa còn có hai con sư tử đá uy vũ trấn giữ, đúng chuẩn phong thái của một phủ đệ đại phú đại quý.

 

Đoàn người xuống xe ngựa.

 

Nạp Lan Cẩn Niên nói với Ôn Gia Thụy: "Ôn thúc, đây là phủ đệ do Hoàng thượng ngự ban."

 

Cả nhà họ Ôn: "..."

 

Ôn Gia Thụy nhìn phía đối diện, rồi lại nhìn phủ đệ có tường vây dài dằng dặc không thấy điểm cuối trước mặt.

 

Vừa rồi trên đường đi tới, hình như ông có nhìn thấy phủ Tướng quân, phủ Tri phủ, phủ Tổng đốc gì đó...

 

Vậy nên, phủ đệ này của ông còn lớn hơn phủ Tướng quân, phủ Tri phủ, phủ Tổng đốc kia gấp đôi sao?!

 

"Thập Thất, đây là phủ đệ trang bị cho Hương quân sao? Có phải là quá lớn rồi không?"

 

Tại sao lại còn lớn hơn cả phủ đệ của người đứng đầu một châu phủ như thế này?

 

Nạp Lan Cẩn Niên đáp: "Noãn nhi lập được công lao rất lớn, bảo vệ quốc gia ở hiện tại, mang lại lợi ích cho muôn đời sau nên Hoàng thượng mới đặc ý ban thưởng như thế."

 

Đương nhiên, đây không phải là quy chế phủ đệ mà một Hương quân nhỏ bé có thể ở!

 

Đây là do hắn đã dày công tranh thủ mà có được.

 

Nơi này vốn là phủ đệ của Lý thừa tướng tiền triều tham ô xây dựng ở quê nhà. Nghe nói cả phủ đệ tiêu tốn tới năm mươi vạn lượng bạc trắng, sự tráng lệ huy hoàng của nó có thể sánh ngang với hoàng cung!

 

Trước đó, vì Lý thừa tướng bị hạch tội, tịch thu gia sản nên phủ đệ này bị thu hồi về triều đình.

 

Hơn nữa, phủ đệ này vừa mới xây dựng xong, còn chưa có người vào ở, có thể coi như là phủ mới hoàn toàn.

 

Trong triều không biết bao nhiêu người nhòm ngó phủ này, mòn mỏi chờ đợi được ban thưởng!

 

Năm đó Quách Minh Diễm từng cứu một đội quân, muốn xin phủ đệ này nhưng Hoàng thượng cũng không ban cho nàng ta.

 

Phủ Giang Hoài cách kinh thành không xa, lại là đất phong của Nạp Lan Cẩn Niên, hơn nữa phủ đệ này tiếp giáp với phủ Cẩn Vương, Hoàng thượng vốn dự định lấy nơi này làm sơn trang tránh nóng cho mình.

 

Nhưng bởi vì phủ đệ này nằm sát vách phủ Cẩn Vương, mà đến phủ Giang Hoài đã có nơi đặt chân rồi, nếu ông lại cải tạo nơi này thành sơn trang tránh nóng thì chắc chắn đám quan lại can gián kia sẽ chỉ trích ông xa hoa vô độ, sau đó đâm đầu vào cột ở điện Kim Loan, lấy cái chết để chứng minh lòng trung!

 

Hoàng thượng nói lý không lại Nạp Lan Cẩn Niên, cuối cùng đành nhịn đau dứt bỏ sở thích của mình.

 

Bởi vì phủ đệ này nằm ngay bên cạnh phủ Cẩn Vương nên Nạp Lan Cẩn Niên mới đòi cho bằng được.

 

Hắn nghĩ sau này sẽ đả thông tường vây giữa hai phủ để trổ một cánh cửa, như vậy hắn sang ăn chực sẽ tiện lợi hơn nhiều!

 

Ôn Gia Thụy nghe vậy, lập tức quỳ xuống hướng về phía kinh thành: "Hoàng ân hạo đãng, vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"

 

Những người khác cũng đều quỳ xuống theo.

 

Cả nhà đều quỳ, Ôn Noãn: "..."

 

Có cần phải tự giác đến mức này không? Hoàng thượng cũng đâu có biết!

 

Ngô thị lôi kéo "con hạc giữa bầy gà" là Ôn Noãn: "Noãn nhi!"

 

Ôn Noãn quỳ xuống với vẻ mặt nhăn nhó như bị táo bón.

 

Thôi, thôi vậy! Quỳ một cái mà đổi được một phủ đệ, vậy thì quỳ thôi!

 

Nạp Lan Cẩn Niên nhìn vẻ mặt miễn cưỡng của Ôn Noãn, khóe miệng khẽ nhếch lên.

 

Hắn xua tay: "Không cần quỳ, Hoàng thượng sẽ không để ý đâu."

 

Ôn Noãn vừa mới khuỵu một gối xuống đã lập tức đứng thẳng lên, thuận tiện nâng Vương thị dậy: "Bà nội, Thập Thất ca nói không cần quỳ, mau đứng lên đi ạ! Hiện tại có quỳ Hoàng thượng cũng không nhìn thấy, quỳ cũng coi như uổng phí!"

 

Mọi người: "..."

 

Thật sự là đại nghịch bất đạo!

 

Người một nhà vào phủ đệ, sau khi thu xếp và ăn cơm xong mới bắt đầu đi tham quan khắp nơi.

 

Toàn bộ phủ Hương quân có tổng cộng mười sáu viện lạc.

 

Điêu lương họa đống, khắp nơi đều tinh xảo, nguy nga tráng lệ!

 

Cả nhà đi mất nửa canh giờ mới tham quan xong toàn bộ phủ đệ, mệt đến mức bở hơi tai!

 

Ôn Noãn chọn một sân viện yên tĩnh, những người khác cũng tự chọn lấy một nơi mình thích.

 

Buổi tối ăn cơm xong, ai nấy đều đi ngủ sớm.

 

Đoàn người đưa thánh chỉ sáng sớm đã khua chiêng múa trống vào thành, làm chấn động toàn bộ bách tính phủ Giang Hoài.

 

Lần này người đi ban chỉ ngoài vị thái giám thân cận bên cạnh Hoàng thượng, còn có vài Ngự Lâm quân hộ tống vật phẩm ngự ban.

 

Nạp Lan Cẩn Niên sáng sớm đã trèo tường tới nhà Ôn Noãn: "Người truyền chỉ đã tới cửa thành, chuẩn bị tiếp chỉ đi."

 

Người nhà Ôn Noãn vội vàng thay bộ đồ mới sạch sẽ, chuẩn bị hương án, đi ra trước cửa chờ sẵn để tiếp chỉ.

 

Tiếng khua chiêng múa trống càng ngày càng gần.

 

Vài hộ gia đình ở phố Ngự Kim đều bị quấy rầy, xôn xao sai người gác cổng lưu ý xem có chuyện gì đang xảy ra.

 

Một chiếc xe ngựa sang trọng đỗ lại bên ngoài cánh cổng sơn son thếp vàng.

 

Từ trong xe ngựa, một vị lão thái giám tay cầm phất trần bước xuống.

 

Tóc của lão thái giám đã điểm bạc, da dẻ rất trắng, trên khuôn mặt nhẵn nhụi không có lấy một sợi râu.

 

Lão thái giám hăng hái ngẩng đầu bước vào, nhưng vừa nhìn thấy Nạp Lan Cẩn Niên đứng một bên, lão liền rụt cổ, khom lưng, vội vàng cung kính hành lễ: "Nô tài bái kiến Thập Thất gia, Thập Thất gia phúc an."

 

"Lý công công miễn lễ, mau tuyên chỉ đi!" Nạp Lan Cẩn Niên nhàn nhạt lên tiếng.

 

"Tuân lệnh!" Lão thái giám nào dám có tâm tư khác. Người trong cung ai chẳng là kẻ lõi đời, mà người lão hầu hạ lại chính là Hoàng thượng, kẻ lõi đời nhất trong những kẻ lõi đời!

 

Cần Vương mới sáng sớm đã xuất hiện ở đây, điều đó chứng minh cho điều gì?

 

Dù sao đi nữa, lão cũng không dám đắc tội dù chỉ một chút!

 

Giọng nói lanh lảnh của lão thái giám lại vang lên: "Thánh chỉ đến! Mời Ôn Noãn tiếp chỉ."

 

Lão thái giám vốn định nói Ôn Noãn tiếp chỉ, nhưng dưới ánh mắt của người nọ, lão liền nhanh trí bổ sung thêm một chữ "mời"!

 

Ôn Noãn tiến lên phía trước quỳ xuống: "Dân nữ Ôn Noãn tiếp chỉ."

 

Người nhà họ Ôn cũng đi theo quỳ xuống, tâm tình vô cùng kích động.

 

Thật sự có thánh chỉ! Tuy rằng bọn họ đã sớm biết, thậm chí tối qua đã dọn vào ở trước, nhưng tất cả vẫn cảm thấy không chân thực chút nào.

 

Dù sao việc Hoàng thượng ban phong làm Hương quân chính là vinh quang tột đỉnh đối với một nữ tử!

 

Từ khi Nạp Lan quốc khai quốc tới nay, Ôn Noãn chính là người đầu tiên nhận được ân điển này!

 

Một tiếng "Thánh chỉ đến" rốt cuộc đã làm cho bọn họ tin tưởng hoàn toàn.

 

Noãn nhi thật sự quá lợi hại!

 

Thực sự được Hoàng thượng ban thưởng rồi!

 

Về sau, còn ai dám nói nàng là "ôn thần" nữa đây?

 

"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Ôn Noãn, nữ tử trấn Thăng Bình, huyện Ninh Viên, phủ Giang Hoài, tâm tính tinh tế, tài trí hơn người, có một không hai. Nay phát minh ra những thần khí tuyệt diệu, uy lực kinh người, có thể bẻ gãy nghiền nát quân thù, là vũ khí trọng yếu để bảo vệ quốc gia... Công lao vô cùng to lớn, nữ tử không thua kém đấng mày râu, là tấm gương sáng cho nữ tử trong thiên hạ! Đặc cách ban phong làm Tuệ An Hương quân, thưởng một tòa phủ đệ tại Ngự Kim Phố thuộc phủ Giang Hoài, một trăm mẫu ruộng tốt, một trăm lượng hoàng kim, một đôi ngọc như ý cùng rất nhiều lăng la tơ lụa. Khâm thử!"

 

"Hương quân, mời tiếp chỉ!"

 

Sau khi nghe một danh sách dài dằng dặc, Ôn Noãn chỉ chú ý tới phần ban thưởng cuối cùng. Nàng thầm nghĩ: Hoàng thượng cũng thật quá keo kiệt rồi!

 

Tại sao không phải là vạn lượng hoàng kim chứ?

 

Ôn Noãn cung kính đưa tay tiếp nhận thánh chỉ: "Thần nữ Ôn Noãn tạ ơn Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"

 

Lão thái giám cười híp mắt nói: "Chúc mừng Tuệ An Hương quân!"

 

Ôn Noãn mỉm cười nhẹ nhàng, đưa qua một túi tiền: "Đa tạ công công."

 

Vì có Nạp Lan Cẩn Niên ở bên cạnh, lão thái giám nào dám tùy tiện nhận lấy.

 

"Công công cứ nhận lấy đi! Công công lặn lội đường xa đưa thánh chỉ tới đây, trời đông giá rét vất vả, nên mua chút rượu uống cho ấm người."

 

Lão thái giám lén nhìn sang Nạp Lan Cẩn Niên, thấy sắc mặt hắn vẫn bình thản mới dám nhận lấy.

 

Khi nhận túi tiền, lão vốn nghĩ bên trong cùng lắm chỉ có mấy đồng tiền đồng, không ngờ nó lại nhẹ bẫng, giống như không có gì.

 

Lão thoáng kinh ngạc.

 

Chẳng phải trước mặt Hoàng thượng, Cẩn Vương từng nói cả nhà Tuệ An Hương quân rất nghèo, nghèo đến mức không có nổi một căn nhà đàng hoàng, chỉ có thể ở nhà trúc sao?

 

Vậy mà vừa ra tay đã là ngân phiếu, còn hào phóng hơn cả vô số quý nhân ở kinh thành!

 

Chẳng lẽ là bạc đi mượn sao?

Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 90: Cô Cả Ra Tù, Cặn Bã Giật Mình Chạy Biến
BÌNH LUẬN
Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

1 tháng trước
Trả lời

Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bạn đã lên chương nhé

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Truyện cuốn quá, hóng full ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Vui quá có chương mới rồi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

Trả lời
2 tháng trước

Hôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện