Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 98

Ôn Noãn nghe xong cũng không khách khí: "Có thể giúp được bá tánh nơi biên thùy là tốt rồi. Nếu không còn việc gì khác, tôi xin phép đi trước."

 

Lúc này Lâm Phong tiến vào bẩm báo: "Chủ tử, Quách cô nương và Đường phó tướng cầu kiến, nói là có tin vui truyền về từ lầu canh Tây Bắc."

 

Ánh mắt Nạp Lan Cẩn Niên lạnh lẽo: "Sắp xếp một chút."

 

"Vâng!" Lâm Phong lập tức lui xuống.

 

Nạp Lan Cẩn Niên nhìn về phía Ôn Noãn, vẻ lạnh lùng trong mắt đã sớm tan biến: "Nha đầu, làm phiền cô một chút."

 

Nạp Lan Cẩn Niên dẫn Ôn Noãn đi đến một ngọn núi giả, hắn nhẹ nhàng đẩy một tảng đá, để lộ ra một mật đạo tối đen như mực.

 

Bên trong tối om, không chút ánh sáng, giống như một hang động không đáy.

 

"Đi theo tôi." Nạp Lan Cẩn Niên dẫn đầu đi xuống trước.

 

Ôn Noãn nhướng mày, sau đó đi theo phía sau hắn tiến vào đường hầm.

 

Sau khi Nạp Lan Cẩn Niên bước vào được vài bước thì dừng lại, hắn đưa tay xoay chuyển cơ quan trên vách tường, đóng cửa động lại.

 

Thoáng chốc, bốn phía càng thêm tối tăm.

 

Nhất thời Ôn Noãn không kịp thích nghi với bóng tối, trực tiếp đâm sầm vào người hắn.

 

Ôn Noãn không nhịn được mà xoa xoa cái mũi, thầm mắng trong lòng: Xương cốt người này cứng thật đấy!

 

"Cẩn thận."

 

Một tay Nạp Lan Cẩn Niên đỡ lấy bả vai nàng, trong bóng đêm đôi mắt hắn vẫn có thể nhìn rõ mọi vật như cũ: "Đụng đau không?"

 

"Vẫn ổn." Ôn Noãn cũng không thèm để ý.

 

Nạp Lan Cẩn Niên không nói gì nữa mà nắm lấy tay nàng: "Đi theo tôi."

 

Nửa canh giờ sau, Ôn Noãn đã có mặt trong một gian phòng khách.

 

Nàng nhìn nam tử trước mắt, khóe miệng không nhịn được mà giật giật, quá giống!

 

Nếu không phải nàng quá quen thuộc với cơ thể của hắn, chỉ nhìn mặt thôi, e là cũng nhận lầm người.

 

Nạp Lan Cẩn Niên thấy Ôn Noãn cứ nhìn chằm chằm vào cơ thể của người trước mặt, huyệt thái dương của hắn không nhịn được mà giật liên hồi.

 

"Khụ khụ, có thể bắt đầu rồi!" Nạp Lan Cẩn Niên nói xong, lập tức xoay người đi vào bên trong, che giấu hành tung.

 

Ôn Noãn sực tỉnh, nhanh chóng cầm lấy ngân châm đã chuẩn bị sẵn ở một bên, bắt đầu châm cứu cho "Nạp Lan Cẩn Niên số 2" trước mắt.

 

Khi Lâm Phong dẫn theo Quách Minh Diễm và Đường tướng quân tiến vào, đập vào mắt họ chính là cảnh tượng này.

 

Nạp Lan Cẩn Niên trần trụi nửa thân trên, đưa lưng về phía bọn họ, Ôn Noãn đang cắm châm trên lưng hắn.

 

Trên lưng đã găm rất nhiều kim châm.

 

Nhưng điều khiến người ta kinh hãi nhất chính là, hắn không có tay phải, toàn bộ cánh tay đã bị chặt đứt từ bả vai!

 

Trên vai lúc này đang được quấn một lớp băng gạc thật dày.

 

Đồng tử Quách Minh Diễm co rụt lại!

 

Cánh tay của Cẩn Vương thật sự nghiêm trọng đến mức phải cắt bỏ toàn bộ sao!

 

Nạp Lan Cẩn Niên số 2 quay đầu lại liếc nhìn hai người một cái, đôi mắt lạnh lùng kia vẫn đạm mạc như mọi khi: "Chuyện gì?"

 

Ôn Noãn: "..."

 

Ngay cả giọng nói cũng giống nhau như đúc?

 

Sao hắn có thể làm được hay vậy?

 

Đường tướng quân bừng tỉnh khỏi cơn kinh hãi và tiếc nuối, lập tức bẩm báo: "Khởi bẩm Thập Thất gia, bồ câu đưa thư từ Tây Bắc vừa về tới, nhóm lầu canh đầu tiên đã thành công ngăn chặn đợt cướp phá của quân Đột Quyết, cứu được toàn bộ bách tính trong thôn, bảo vệ tính mạng và tài sản của dân làng! Hơn nữa, dân làng còn hạ sát được hơn mười tên Đột Quyết ngay tại lầu canh!"

 

Đây là chuyện xưa nay chưa từng có!

 

Những năm trước, hễ có quân Đột Quyết tràn vào thôn nào, nếu không bị giết sạch thì cũng bị cướp sạch!

 

Lầu canh này quả thực quá đỗi lợi hại.

 

Quách Minh Diễm vẫn luôn nhìn chằm chằm vào mặt Nạp Lan Cẩn Niên, không nói lời nào. Nàng ta vẫn không thể tin nổi, muốn nhìn cho kỹ xem đây có phải là Nạp Lan Cẩn Niên thật hay không.

 

Nạp Lan Cẩn Niên "giả" nhếch môi, để lộ một nụ cười lạnh lẽo, ánh mắt sắc lẹm như băng sương, giọng nói trầm xuống như phủ sương giá: "Nhìn đủ chưa?"

 

Trái tim Quách Minh Diễm nảy dựng, nàng ta sực tỉnh, vội vàng nói: "Thập Thất gia, phụ thân tôi muốn mở rộng việc xây dựng lầu canh ở biên giới Nam Cương, không biết ý của Thập Thất gia thế nào?"

 

Tin tức như vậy chắc hẳn Cần Vương đã sớm nhận được, không thể lấy đó làm lý do cầu kiến, cho nên nàng ta đã sớm suy tính kỹ càng nên nói thế nào.

 

"Việc này bàn sau, ta còn phải thi châm, nếu không còn chuyện gì khác thì các người lui xuống đi!" Nạp Lan Cẩn Niên mất kiên nhẫn nói.

 

"Tuân lệnh."

 

Hai người họ vốn đã quen với sự lạnh lùng của hắn, lần này có thể được triệu kiến ngay lúc hắn đang thi châm đã là chuyện ngoài dự tính rồi! Hai người cung kính lui ra ngoài.

 

Ôn Noãn rút hết kim châm trên người Nạp Lan Cẩn Niên "giả" ra.

 

Nạp Lan Cẩn Niên thật từ phía sau bước ra.

 

Người đóng thế lập tức đứng dậy, nhanh chóng mặc y phục, gỡ lớp mặt nạ xuống rồi cung kính hành lễ: "Chủ tử."

 

Giọng nói của hắn đã khôi phục lại bình thường.

 

Ôn Noãn tò mò đánh giá hắn.

 

Quả là nhân tài! Nàng rất muốn học bản lĩnh thay đổi giọng nói này!

 

"Lui ra đi!" Nạp Lan Cẩn Niên lạnh lùng liếc nhìn thuộc hạ.

 

Người đóng thế: "..."

 

Chẳng lẽ lúc nãy hắn làm gì không tốt sao?

 

Nạp Lan Cẩn Niên lại liếc hắn thêm một cái: Còn không mau lui ra? Muốn ở lại đây làm gì?

 

Lưng Nạp Lan Cẩn Niên số hai cứng đờ, nhanh chóng cung kính lui xuống.

 

Sau khi Nạp Lan Cẩn Niên số hai rời khỏi, Nạp Lan Cẩn Niên nhìn về phía Ôn Noãn, ánh mắt vốn lạnh lẽo như băng giờ đây đã tan chảy thành một mảnh ấm áp: "Chuyện tháp canh là cô lập công lớn, công lao lần này cứ đợi đến Thiên Thu yến, trực tiếp diện thánh lĩnh thưởng đi."

 

Ôn Noãn tò mò hỏi: "Huynh nói xem sẽ được ban thưởng cái gì đây?"

 

Nạp Lan Cẩn Niên nhướng mày: "Cô muốn cái gì?"

 

Ôn Noãn đáp: "Trăm vạn lượng vàng!"

 

Khóe miệng Nạp Lan Cẩn Niên giật giật: "Thật là có tiền đồ!"

 

Ôn Noãn gật đầu: "Tôi chính là người có tiền đồ như vậy đấy!"

 

Nạp Lan Cẩn Niên: "..."

 

Ôn Noãn vẫy tay: "Nếu không có việc gì thì tôi đi đây! Tối nay nấu món gì đó ngon cho huynh!"

 

Nạp Lan Cẩn Niên nhìn thoáng qua sắc trời, không ngờ một buổi chiều đã trôi qua nhanh như vậy.

 

"Tôi đưa cô về, tối nay tôi muốn ăn cá hầm ớt."

 

"Không có cá."

 

"Trong hồ có cá, chúng ta đi câu hai con đi." Ánh mắt Nạp Lan Cẩn Niên hiện lên một tia sáng.

 

Ôn Noãn nhíu mày, hắn thích ăn cá đến vậy sao?

 

Thôi được, nể tình hai con ngựa và chiếc xe ngựa có tác dụng như giấy thông hành kia, câu thì câu vậy!

 

Cô vốn rất giỏi câu cá!

 

Quách Minh Diễm vẫn chưa rời đi, nàng ta đứng ngoài cổng chờ Ôn Noãn xuất hiện để hỏi thăm tình hình của Nạp Lan Cẩn Niên, nhưng không ngờ một lần chờ này lại mất cả buổi chiều.

 

Nàng ta có chút bực bội vì sao lâu như vậy mà đối phương vẫn chưa ra ngoài.

 

Nghĩ đến bóng dáng vừa thoáng thấy lúc trước, giờ nàng ta mới biết mỗi lần nữ nhi thôn quê hạ tiện kia châm cứu cho Cẩn Vương, ngài ấy đều phải cởi bỏ y phục.

 

Thật là quá sức vô liêm sỉ, một nữ tử mà lại đi học loại thuật châm cứu này!

 

Chuyên môn giúp nam nhân châm cứu, nàng ta rốt cuộc là có mưu đồ gì?

 

Nghĩ đến đây, nàng ta không tài nào bình tĩnh nổi, bèn tháo một bên hoa tai xuống, sau đó tiến lên gõ cửa.

 

Bên hồ.

 

Ôn Noãn câu suốt nửa canh giờ, nhưng toàn là cá chép cảnh, chẳng có con nào ăn được.

 

Nàng nhịn không được liếc nhìn Nạp Lan Cẩn Niên đang thong dong thả cá vào thùng nước bên cạnh: "Trong hồ này thật sự có cá sao? Ý tôi không phải là cá cảnh! Loại này không ăn được!"

 

Sắc mặt Nạp Lan Cẩn Niên không chút thay đổi, hắn gật đầu khẳng định: "Đương nhiên là có!"

 

Ôn Noãn lộ vẻ buồn bực: "Có sao? Vậy sao tôi câu nửa ngày trời mà chẳng được con nào? Vận khí này cũng quá tệ rồi!"

 

Nạp Lan Cẩn Niên nghiêm túc gật đầu: "Ta câu được còn nhiều hơn, nhưng đều là cá cảnh cả, vận may xem ra còn tệ hơn cô."

 

Ôn Noãn: "..."

 

Đây có được tính là một lời an ủi không vậy?

 

"Mặt trời sắp xuống núi rồi, không kịp nữa đâu, lần sau ngài hãy ăn cá sau đi! Tôi phải xuống núi đây."

 

"Được!"

 

Vậy thì để lần sau câu tiếp!

 

Hai người buông cần câu, chuẩn bị xuống núi.

 

Quách Minh Diễm lấy cớ đánh rơi hoa tai nên quay lại tìm, đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng bên bờ hồ.

 

Ánh hoàng hôn ngả về tây, ráng chiều rực rỡ nhuộm vàng cả bầu trời, vạn vật như được bao phủ bởi một lớp lụa vàng kim óng ả.

 

Một người tuấn tú đoan trang, một người xinh xắn lanh lợi, sóng vai nhau ngồi bên hồ thả câu.

 

Không biết thiếu nữ kia đã nói gì mà sắc mặt nam tử có chút nghiêm nghị, nhưng khi nàng vừa quay mặt đi, khóe miệng hắn lại khẽ nhếch lên, để lộ một nụ cười mỉm tuyệt đẹp.

 

Nụ cười như vậy, nàng ta chưa bao giờ được thấy!

 

Khung cảnh ấm áp ấy khiến Quách Minh Diễm cảm thấy chói mắt vô cùng!

 

Cẩn Vương là nam nhân mà Hoàng thượng đã hứa hôn cho nàng ta, là nam nhân của nàng ta!

 

Tiện nhân kia dựa vào cái gì mà được ngồi bên cạnh ngài ấy?

 

Cho dù tay ngài ấy đã phế!

 

Cho dù phụ thân và tổ phụ không còn đồng ý để nàng ta gả cho ngài ấy nữa, nàng ta cũng tuyệt đối không từ bỏ!

 

Nàng ta đã dùng đến lời hứa mà cố tổ phụ phải đánh đổi bằng mạng sống với Tiên hoàng mới có được, nàng ta sẽ không bao giờ nhường cho kẻ khác!

 

Gương mặt Quách Minh Diễm thoáng hiện vẻ dữ tợn.

 

Thấy hai người họ đứng dậy, nàng ta nhanh chóng điều chỉnh lại thần sắc.

 

Nạp Lan Cẩn Niên và Ôn Noãn vừa quay người lại đã thấy Quách Minh Diễm đang đứng dưới tán cây cách đó không xa.

 

Ôn Noãn vẫn giữ khuôn mặt bình thản, không lộ chút biểu cảm nào.

 

Nạp Lan Cẩn Niên nhíu mày, giọng điệu lạnh nhạt: "Sao cô còn ở nơi này?"

 

Quách Minh Diễm vội vàng vén áo thi lễ: "Bẩm Thập Thất gia, thần nữ làm rơi một chiếc hoa tai nên mới quay trở lại tìm."

 

Nạp Lan Cẩn Niên không buồn nói thêm lời nào, quay sang bảo Ôn Noãn: "Đi thôi!"

 

"Ừ." Ôn Noãn khẽ gật đầu.

 

Hai người lướt qua nàng ta, dứt khoát rời đi.

 

Quách Minh Diễm cắn chặt môi dưới, nhìn theo bóng lưng của hai người, cuối cùng không nhịn được mà thốt lên: "Ôn cô nương, không phải cô từng nói tay của Thập Thất gia chỉ cần châm cứu là có thể chữa khỏi sao? Vì sao giờ đây lại phải cắt bỏ toàn bộ cánh tay? Khong phải cô đang mua danh chuộc tiếng đấy chứ? Vốn dĩ tay của Thập Thất gia không cần phải chặt, vì sao sau khi cô châm cứu xong lại thành ra thế này?"

 

Ôn Noãn dừng bước, dùng giọng điệu lý trí và điềm tĩnh của một người thầy thuốc đáp: "Do lại trúng độc lần nữa, bệnh tình yêu cầu phải làm vậy."

 

"Cho nên cô đã không dốc hết sức lực để chữa trị cho ngài ấy? Cô có biết cánh tay của Thập Thất gia quan trọng đến nhường nào không? Cô có biết đôi tay ấy liên quan đến..." Toàn bộ giang sơn và xã tắc không?!

 

Quách Minh Diễm còn chưa kịp nói hết câu, Nạp Lan Cẩn Niên đã quay đầu lại, dùng giọng điệu lạnh thấu xương quát lên: "Câm miệng!"

 

Quách Minh Diễm cảm thấy tủi thân vô cùng: "Nhưng mà lúc trước tay của ngài đã bắt đầu có tri giác rồi, hiện tại lại... Chắc chắn là người này không hề cố gắng hết sức!"

 

Nạp Lan Cẩn Niên nở nụ cười lạnh lẽo: "Nhờ phúc của cô, về kinh tiếp chỉ một chuyến mà tay cũng mất luôn, cô đã vừa lòng chưa?"

 

Dứt lời, hắn lại nói với Ôn Noãn: "Đi thôi!"

 

Quách Minh Diễm đứng lặng dưới tán cây, một luồng khí lạnh từ đáy lòng tràn ra khắp cơ thể.

 

Cần Vương là đang trách nàng ta sao?

 

Nhưng nàng ta cũng đâu có ngờ rằng ngài ấy lại trúng độc lần nữa!

 

Nàng ta chỉ là vì quá thích hắn, muốn được gả cho hắn, nên mới cố gắng tranh thủ cơ hội mà thôi, điều đó có gì sai chứ?

 

Quách Minh Diễm nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn phía xa kia, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, trong mắt hiện lên một tia hoảng hốt.

 

Chẳng lẽ là do tiểu tiện nhân kia cố ý?

 

Đầu tiên là nói có thể chữa khỏi để đạt được sự tin tưởng của Cần Vương, đây rõ ràng là quỷ kế của gian tế! Mục đích cuối cùng chính là để chặt đứt cánh tay của ngài ấy!

 

Một mũi tên trúng hai đích!

 

Đây rõ ràng là một âm mưu vô cùng thâm độc!

 

Không được, nàng ta phải đem chuyện này bẩm báo với Thái hậu!

 

Gương mặt Quách Minh Diễm tái nhợt, vội vàng rời đi. Nàng ta tuyệt đối sẽ không để kẻ đó đạt được mục đích!

 

Buổi tối, sau khi dùng bữa xong, Nạp Lan Cẩn Niên trở về phòng. Việc đầu tiên hắn làm là dặn dò Lâm Phong ngày mai phải thả một trăm con cá loại có thể ăn được vào trong hồ, hơn nữa nhất định phải nuôi sống chúng.

 

Đột nhiên, Lâm Phong cảm thấy rất nhớ Viên quản gia – người vừa bị chủ tử bỏ lại kinh thành để nuôi chó.

 

Hắn chỉ biết giết người, chứ nào có biết nuôi cá!

 

Yêu cầu của chủ tử thật sự ngày càng kỳ quái, nuôi cá thịt ở sân sau? Đã vậy còn nuôi chung với cá cảnh? Thật là chuyện chưa từng nghe thấy bao giờ!

 

Ngày hôm sau, ba chiếc xe ngựa đồng thời xuất phát hướng về phía phủ thành.

 

Phủ thành vốn là thủ phủ của phủ Giang Hoài, sự phồn vinh và náo nhiệt nơi đây không phải là thứ mà các huyện trấn xa xôi khác có thể so sánh được.

 

Mỗi ngày, dòng xe ngựa xếp hàng vào thành nối dài không dứt.

 

Hôm nay đúng vào dịp chợ phiên ở phủ thành, lại sắp đến Tết nên dân làng khắp nơi đều mang theo sản vật đồng áng vào thành tiêu thụ, sẵn tiện mua sắm chút hàng Tết mang về.

 

Các thương nhân từ khắp nơi trên cả nước cũng vận chuyển từng xe hàng hóa từ nam chí bắc tấp nập tiến vào thành.

 

Ôn Gia Thụy vội vã điều khiển xe ngựa, vốn dĩ ông cứ ngỡ phải xếp hàng thật lâu mới đến lượt mình, chẳng ngờ Lâm Phong lại vẫy tay với ông: "Ôn lão gia, đi theo chúng tôi."

 

Xe ngựa của Nạp Lan Cẩn Niên tiến vào từ một bên cửa hông, binh lính canh giữ lập tức cắm trường thương xuống đất, đứng nghiêm chỉnh, cung kính đón xe ngựa đi qua cổng thành.

 

Đừng nói là thu phí vào thành, ngay cả việc kiểm tra cũng hoàn toàn được miễn!

 

Hai chiếc xe ngựa của nhà Ôn Noãn, một chiếc do Ôn Gia Thụy cầm lái, chiếc còn lại do Viên Lập điều khiển.

 

Ba chiếc xe ngựa dưới ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị của mọi người, vô cùng thuận lợi tiến vào trong thành.

 

Vừa qua khỏi cổng thành, Ôn Gia Mỹ đã ngửi thấy mùi bánh bao thơm phức, không kìm được mà thốt lên: "Thơm quá."

 

Ngay sau đó, bụng của bà truyền ra tiếng kêu rồn rột.

 

Chẳng biết vì sao, dạo gần đây bà rất nhanh thấy đói.

 

Ôn Noãn nghe thấy vậy, nghĩ thầm phụ nữ mang thai không thể để bụng đói, nàng lập tức bảo Ôn Gia Thụy tìm chỗ dừng xe, đi mua bánh bao ăn.

Đề xuất Trọng Sinh: Sự Phản Bội Của Hai Nữ Nhi
BÌNH LUẬN
Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

1 tháng trước
Trả lời

Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bạn đã lên chương nhé

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Truyện cuốn quá, hóng full ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Vui quá có chương mới rồi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

Trả lời
2 tháng trước

Hôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện