Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 97

Đi trên đường, Ôn Gia Mỹ cứ mải miết vuốt ve bụng mình, vẻ mặt ảm đạm, ánh mắt trống rỗng như kẻ mất hồn.

Ôn Noãn chẳng thấy chút sức sống nào trên người tiểu cô, ánh mắt nàng dừng lại nơi bụng bà, thầm nghĩ đứa trẻ này đến thật chẳng đúng lúc chút nào.

Dẫu có sinh ra hay không, đó cũng là một quyết định vô cùng gian nan.

Ôn Noãn nắm lấy tay tiểu cô, suy nghĩ xem nên an ủi bà thế nào cho phải.

Nàng vốn chẳng biết cách dỗ dành người khác, nhưng nếu bảo đi đánh người thì nàng lại vô cùng thành thạo.

Ôn Noãn ngẫm nghĩ một lát rồi mới nói: "Tiểu cô, nếu người vẫn chưa hả giận, hay là để cháu quay lại đánh cho gã đàn ông tồi kia một trận nữa? Chọc mù mắt lão thái bà kia, phế luôn cái thứ đó của hắn, rồi đập nát căn nhà ấy luôn! Đánh đến khi nào tiểu cô thấy hài lòng thì thôi, được không?"

Ôn Gia Mỹ sực tỉnh, vẻ mặt hốt hoảng: "Không cần, không cần đâu! Đủ rồi... đánh thế là đủ rồi! Tiểu cô hài lòng rồi."

Nghĩ đến sự tàn nhẫn của Ôn Noãn lúc nãy, bà vẫn còn thấy rùng mình sợ hãi.

Đồ đạc trong căn nhà đó cơ bản đã bị đập nát chẳng còn gì.

Còn về người, nếu đánh thêm nữa, e là sẽ xảy ra án mạng mất.

Ôn Gia Thụy ngồi phía trước đánh xe bò, lên tiếng: "Tiểu muội đừng đau lòng nữa, chúng ta không đi vào vết xe đổ của mẹ ngày xưa. Loại đàn ông như thế không đáng để muội gửi gắm cả đời đâu! Hòa ly rồi cuộc sống sẽ càng tự tại hơn! Sau này tứ ca nuôi muội, cả đứa bé trong bụng muội nữa... ca sẽ coi nó như con đẻ của mình. Nếu là con trai, ca sẽ dạy nó đọc sách viết chữ, để nó đi thi khoa cử, sau này đỗ đạt công danh kiếm tiền phụng dưỡng muội. Nếu là con gái, ca cũng sẽ dạy nó đọc sách hiểu lễ nghĩa, tích cóp cho nó một phần hồi môn thật hậu hĩnh để gả vào nhà tử tế."

Suy nghĩ của Ôn Gia Thụy khác với Ôn Noãn, từ đầu ông đã không hề có ý định bỏ rơi đứa trẻ này.

Đã có con thì đương nhiên phải sinh ra, đó dù sao cũng là một sinh mạng.

Hơn nữa, thuốc phá thai thời này toàn là những loại thuốc cực mạnh, uống vào một bát có khi mất cả mạng như chơi.

Dẫu có giữ được mạng, thân thể cũng sẽ bị tàn phá, sau này khó lòng mà sinh nở được nữa.

Ôn Gia Thụy vẫn hy vọng tiểu muội của mình sau này có thể gầy dựng lại một tổ ấm riêng. Cho dù không tái giá, đứa trẻ sinh ra cũng sẽ là chỗ dựa tinh thần cho bà.

"Tiểu cô, đừng nghĩ ngợi nhiều quá! Đời người ấy mà, mỗi ngày chỉ cần nghĩ xem làm sao để sống tốt hơn là đủ rồi. Chuyện không như ý trên đời vốn chiếm đến tám chín phần mười! Chỉ cần còn sống thì chẳng có trở ngại nào là không thể vượt qua, chẳng có con đường nào là không thể bước tiếp. Chỉ có những con đường đang dang dở, còn dừng lại hay đi tiếp là tùy thuộc vào sự lựa chọn của người."

Ôn Gia Mỹ ngẩn người.

Một lúc lâu sau, dường như bà đã thông suốt điều gì đó, ánh mắt dần trở nên kiên định, bà khẽ nói: "Tiểu cô hiểu rồi."

Mọi chuyện xảy ra quá đỗi đột ngột!

Bà còn chưa kịp hoàn hồn, trong lòng dâng lên một cảm giác mông lung, chẳng biết tương lai rồi sẽ đi về đâu.

Đó là một sự tuyệt vọng cùng cực đối với cuộc đời!

Bà đã sống quá mệt mỏi rồi, bản thân mệt, lại còn liên lụy đến người khác, sống tiếp để làm gì nữa đây?

Bà từng không muốn sống nữa, thế nên cũng chẳng màng đến việc đứa trẻ trong bụng sau này sẽ ra sao. 

 

Nàng khẽ chạm tay lên bụng, đó vốn chỉ là một hành động theo bản năng.

 

Thế nhưng, khi cảm nhận được sự hiện diện ấy, nàng chợt nhận ra mình đã mang trong mình một sinh linh.

 

Mạng sống này, từ nay chẳng còn là của riêng nàng nữa rồi.

 

Nghĩ đến những người thân vẫn luôn hết lòng quan tâm, nếu nàng cứ thế mà đi, chắc chắn họ sẽ đau lòng khôn xiết.

 

Ơn nghĩa sinh thành dưỡng dục của cha mẹ, nàng vẫn chưa kịp báo đáp phân mảy.

 

Nàng còn bao nhiêu tâm nguyện chưa thành, bao việc cần phải gánh vác.

 

Làm người, tuyệt đối không thể sống quá ích kỷ.

 

Nàng không thể buông xuôi, nàng phải sống thật tốt để đền đáp thâm ân, rồi sau đó dốc hết tâm sức nuôi dạy đứa nhỏ này nên người.

 

Ôn Noãn quan sát sắc mặt của tiểu cô, bấy giờ mới thấy yên lòng.

 

Nàng tựa lưng vào chồng hòm xiểng, ngồi trên tấm chăn bông cũ đã sờn cứng, ngước mắt nhìn lên bầu trời cao rộng.

 

Trời xanh thăm thẳm, mấy cụm mây trắng lững lờ trôi.

 

Cảnh sắc thiên nhiên mới đẹp đẽ làm sao!

 

Kiếp nhân sinh này vẫn còn bao điều đáng quý.

 

Dẫu đời người ai chẳng phải trải qua phong sương bão tuyết, nhưng tuyệt đối không được đánh mất niềm hy vọng vào tương lai.

 

Ba người tìm đến tiệm mộc trong huyện. Chu chưởng quỹ vừa thấy Ôn Noãn, ánh mắt liền trở nên niềm nở, nóng hổi.

 

Chu chưởng quỹ, đồ đạc nhà chúng cháu đặt, ông đã làm xong chưa?

 

Đã xong được một phần rồi, mời các vị vào trong xem thử! Chu chưởng quỹ buông khúc gỗ đang cầm trên tay xuống, dẫn họ ra kho hàng phía sau.

 

Hậu viện khá rộng rãi, có mười mấy người thợ xẻ đang bận rộn. Thấy có người vào, họ cũng chỉ ngước mắt nhìn qua một cái rồi lại cúi đầu tiếp tục công việc.

 

Chu chưởng quỹ dẫn họ vào một gian nhà lớn.

 

Bên trong bày biện rất nhiều gia cụ mới tinh chỉnh tề.

 

Trên mỗi món đồ đều có gắn một tấm thẻ, dán tờ giấy hồng ghi rõ tên khách hàng và ngày hẹn lấy.

 

Ôn Noãn chỉ cần liếc mắt đã nhận ra ngay những món đồ do chính tay nàng thiết kế, kiểu dáng giản đơn mà không kém phần tinh tế, độc đáo.

 

Chu chưởng quỹ quả thực đã chế tác hoàn toàn dựa theo bản vẽ của nàng.

 

Thời gian gấp gáp, tôi mới chỉ kịp hoàn thiện những món chính như giường nằm, bàn đọc sách, tủ quần áo, kệ gỗ, bàn trang điểm và vài chiếc bàn nhỏ. Những món lặt vặt khác vẫn còn đang dang dở.

 

Không sao, xong được những món chủ đạo này là tốt rồi. Ôn Noãn xem xét một lượt, trong lòng vô cùng vừa ý.

 

Chu chưởng quỹ, hết thảy bao nhiêu bạc? Cháu xin gửi trước một nửa, mười ngày sau phiền ông chở những đồ đã xong này đến cuối thôn Ôn gia ở trấn Thăng Bình được chứ?

 

Được chứ! Có điều, số bạc này không cần trả đâu. Tôi sẽ đưa toàn bộ chỗ gia cụ này đến tận nhà cho cháu, đổi lại, sau này tôi muốn dùng những mẫu này để bày bán tại cửa hàng, cháu thấy thế nào?

 

Ôn Gia Thụy kinh ngạc thốt lên: Chưởng quỹ, ông làm vậy chẳng phải sẽ chịu thiệt thòi sao?

 

Ôn Noãn vốn đã sớm nhận ra sự tâm đắc của Chu chưởng quỹ đối với những mẫu thiết kế của mình.

 

Nàng mỉm cười đáp: Đa tạ ý tốt của Chu chưởng quỹ, nhưng số gia cụ này, cháu không thể nhận không được.

 

Lần này đến lượt Chu chưởng quỹ ngẩn người. Trên đời này lại có người từ chối quà tặng hay sao?

 

Ôn Noãn nói tiếp: Chu chưởng quỹ, hay là chúng ta cùng hợp tác đi!

 

Nửa canh giờ sau, Chu chưởng quỹ cầm bản thỏa thuận hợp tác được ghi chép tỉ mỉ, chặt chẽ không một kẽ hở, quay sang nhìn Ôn Gia Thụy mà tấm tắc khen ngợi: Gia Thụy à, con gái của cậu thật khiến người ta phải nể phục!

 

Đây là bản khế ước hợp tác hoàn thiện nhất mà ông từng gặp qua!

 

Từ ngữ dùng rất kín kẽ, không có bất kỳ sơ hở nào, quả thật khiến người khác phải bội phục không thôi.

 

Nàng không vì lòng tham mà ép lợi ích xuống mức thấp nhất, mà là đang thả dây dài câu cá lớn!

 

Nàng trực tiếp yêu cầu hưởng năm mươi phần trăm lợi nhuận ròng từ những mẫu gia cụ do chính mình thiết kế!

 

Đương nhiên, lúc này Chu chưởng quỹ vẫn chưa biết năm mươi phần trăm lợi nhuận từ gia cụ của Ôn Noãn có nghĩa là gì.

 

Một năm sau, những món đồ bán chạy nhất trong tiệm của ông đều là tác phẩm do nàng thiết kế.

 

Vài năm sau đó, năm mươi phần trăm lợi nhuận của nàng gần như chiếm tới một nửa lợi nhuận của cả cửa tiệm gia cụ!

 

Bởi lẽ, chín mươi lăm phần trăm sản phẩm bán ra của cửa hàng đều do một tay Ôn Noãn thiết kế.

 

Thế nhưng, số bạc Chu lão bản kiếm được vẫn nhiều hơn gấp bội so với mười mấy năm trước đây.

 

Đặc biệt là những kiểu dáng ngoại bang cực kỳ ăn khách, lại càng mang về món hời lớn.

 

Hiện tại, nếu không phải vì lời lẽ của nàng có sức hấp dẫn quá lớn, cộng thêm việc bản thân ông ngoại trừ tài chạm trổ thì không quá am tường việc buôn bán, có lẽ ông đã chẳng đồng ý.

 

Ôn Gia Thụy ngoài miệng nói lời khách sáo, nhưng trên mặt lại khó giấu nổi vẻ đắc ý: Đâu có, Chu chưởng quỹ quá khen rồi!

 

Con gái ông đương nhiên là phải giỏi giang rồi!

 

Cuối cùng, Ôn Noãn cùng Chu chưởng quỹ thương lượng thêm một vài điều khoản. Ôn Noãn quyết định tháng đầu tiên cứ bán năm mẫu gia cụ trước, sau đó mỗi tháng tiếp theo sẽ ra mắt một mẫu mới. Những vật phẩm nhỏ khác thì tùy ý thêm vào, nhưng mỗi tháng không dưới bốn loại, nghĩa là cứ mỗi phiên chợ sẽ có một sản phẩm nhỏ được ra lò.

 

Thương lượng xong xuôi mọi việc, ba người liền khởi hành trở về nhà.

 

Vừa về đến nhà, Vương thị hay tin về chuyện của Ôn Gia Mỹ thì tức giận đến mức ngất lịm đi.

 

Sự việc khiến người một nhà một phen kinh hãi, Ôn Noãn vội vàng ấn huyệt, vận dụng tử khí, rất nhanh đã cứu bà tỉnh lại.

 

Vương thị tỉnh lại liền ôm chầm lấy Ôn Gia Mỹ mà khóc lớn: Đứa con tội nghiệp của mẹ, sao số con lại còn khổ hơn cả mẹ thế này...

 

Người một nhà khuyên lơn thật lâu, bà mới dần bình tĩnh lại.

 

Vương thị lau nước mắt, cũng đã nghĩ thông suốt, bởi nếu không thông thì sự cũng đã rồi, chẳng thể thay đổi được gì!

 

Bà căm phẫn nói: Không sai! Chịu khổ nhọc hầu hạ nhà đó cả đời mà chưa bao giờ có được một ngày yên ổn! Thà rằng sống một mình cho nhẹ nhõm hơn! Bây giờ con đã có cốt nhục rồi, đứa nhỏ trong bụng cứ để mẹ chăm lo giúp, chờ sau này đứa nhỏ khôn lớn, con sẽ được hưởng phúc!

 

Ôn Gia Mỹ cũng đã nghĩ thông suốt, bà vô cùng xót thương đứa nhỏ này. Từ ngày kết hôn, bà đã luôn mong ngóng có một mụn con! Chắc hẳn đây là món quà mà ông trời ban tặng cho bà, nếu không bà đã chẳng thể sống nổi.

 

Sau khi nghĩ thông suốt, bà cảm thấy cả người cũng trở nên nhẹ nhàng hẳn ra.

 

Bây giờ mỗi ngày ở nhà mẹ đẻ, bà chỉ giúp làm một vài công việc nhẹ nhàng như hái rau, nhóm lửa. Những việc nặng nhọc khác người trong nhà đều không cho bà đụng vào, ngay cả rửa rau cũng không cho làm, nói rằng thời tiết quá lạnh, sợ bà bị cảm lạnh.

 

Ngày đêm luân phiên, thấm thoát đã mấy ngày trôi qua.

 

Chiều hôm nay, sau khi Ôn Noãn châm cứu cho Nạp Lan Cẩn Niên xong, chàng liền dẫn nàng đi tới một chuồng ngựa.

 

Hắn bước đến trước một con ngựa sắc lông hồng tía: "Thích không?"

 

"Thích!" Ôn Noãn thành thật đáp.

 

Ôn Noãn vừa nhìn đã ưng ý con ngựa này, quả thực quá đỗi xinh đẹp!

 

Lớp lông trên mình nó mang sắc đỏ hồng, mượt mà như phát sáng, chẳng vương một sợi tạp, đôi mắt tinh anh nhạy bén, khi nhìn người khác lại thoáng hiện vẻ cảnh giác.

 

Nghe nàng nói thích, khóe môi Nạp Lan Cẩn Niên bất giác khẽ nhếch lên.

 

"Nhưng dùng con ngựa này để kéo xe, liệu có quá lãng phí, quá phô trương không?"

 

Nạp Lan Cẩn Niên nhìn về phía con ngựa lớn màu nâu đứng cạnh bên: "Con này mới là ngựa kéo xe cho cô. Nó vốn là chiến mã, tính tình trầm ổn, từng kinh qua trận mạc, gặp nguy không loạn, khả năng ứng biến rất tốt."

 

Ôn Noãn: "..."

 

Nghe hắn nói vậy, đây rõ ràng là một con ngựa của bậc tướng quân!

 

Dùng để kéo xe ngựa chẳng phải là đại tài tiểu dụng sao?

 

Nạp Lan Cẩn Niên dường như nhìn thấu nỗi băn khoăn của nàng, liền nói: "Con ngựa này đã già rồi, không còn hợp làm chiến mã nữa, nhưng để kéo xe thì vẫn rất vững vàng."

 

Ôn Noãn nghe xong không còn do dự nữa, lên tiếng cảm ơn.

 

Nạp Lan Cẩn Niên lại dẫn nàng đến trước một chiếc xe ngựa đang đỗ: "Lên xem thử có thích không."

 

"Nhà tôi đã chuẩn bị một chiếc xe ngựa rồi."

 

Ngày mai cả nhà họ phải vào phủ thành để tiếp chỉ, người trong nhà đều đi cả, thuê xe không tiện nên Ôn Noãn đã bảo Ôn Gia Thụy đi đặt làm một chiếc xe ngựa.

 

Gần đây ba huynh đệ Ôn Thuần cũng thường xuyên phải lên phủ thành nộp công khóa, Ôn Gia Thụy cũng thấy trong nhà thực sự cần một chiếc xe ngựa riêng.

 

"Một chiếc xe ngựa không đủ chỗ ngồi, hơn nữa chiếc xe này được chế tác riêng, có ký hiệu đặc thù, lại mang cả huy hiệu của Hương quân, bên ngoài không thể mua được. Xe này dù đi đến bất cứ huyện nào, binh lính thủ thành thấy ký hiệu này, dù là giữa đêm cũng sẽ mở cổng cho cô qua."

 

Nạp Lan Cẩn Niên không nói rõ, đây là xe do tạo tác cục của hắn làm ra, mang biểu tượng độc quyền của riêng hắn, loại xe ngựa thế này khắp cả nước Nạp Lan không quá mười chiếc.

 

Ôn Noãn nghe xong, làm sao có thể từ chối cho được! Đây chính là giấy thông hành đi khắp thiên hạ mà!

 

"Thập Thất ca, xe ngựa và ngựa này giá bao nhiêu bạc?"

 

Nạp Lan Cẩn Niên: "Không cần, xe ngựa này vốn là trang bị cấp cho Hương quân. Còn con ngựa kia xem như phần thưởng cho việc dựng lầu canh. Nhóm lầu canh đầu tiên đã thành công ngăn chặn một toán quân Đột Quyết, không để bách tính hay tài vật bị tổn thất, ngược lại còn tiêu diệt được vài tên."

 

Hoàng huynh từng nói chưa biết hiệu quả của lầu canh ra sao, ban thưởng quá lớn e là không hợp?

 

Giờ thì nhìn thấy rồi đấy!

Đề xuất Huyền Huyễn: Long Nữ Phi Thăng: Khởi Đầu Từ Thi Hài Dưới Phong Ấn
BÌNH LUẬN
Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

1 tháng trước
Trả lời

Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bạn đã lên chương nhé

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Truyện cuốn quá, hóng full ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Vui quá có chương mới rồi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

Trả lời
2 tháng trước

Hôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện